Giảng Đường Số 13 Chương 2: Phòng Không Nằm Trên Sơ Đồ

Giới thiệu Giảng Đường Số 13 Chương 2

Giảng Đường Số 13 Chương 2 tiếp nối ngay sau email lúc 3:13 và đoạn audio điểm danh tên Lam, khi nhóm podcast bắt đầu kiểm tra thực địa tại khu A. Trong Giảng Đường Số 13 Chương 2, nỗi sợ không còn nằm trong một bức ảnh hay file âm thanh nữa, mà xuất hiện giữa ban ngày, ngay trong hành lang đông sinh viên, ở nơi lẽ ra không thể tồn tại một cánh cửa nào cả.

giang-duong-so-13-chuong-2-phong-khong-nam-tren-so-do

Lam không kể cho ai biết chuyện mình đã đứng chết lặng trước ô cửa sáng duy nhất ở tầng ba khu A tối qua lâu đến mức nào.

Cô chỉ nhắn cho Tùng đúng một câu: “Mai đi kiểm tra dãy phòng 11, 12, 14.”

Tùng seen tin nhắn lúc 1:07 sáng.

Mãi đến 1:19 mới trả lời:

“Đi ban ngày.”

Lam nhìn màn hình vài giây rồi gõ lại:

“Biết rồi.”

Nhưng thật ra cô không chắc bản thân muốn đi ban ngày chỉ vì nó an toàn hơn. Cô muốn chứng minh cho mình thấy rằng tất cả những gì đã xảy ra từ đêm qua đến giờ vẫn còn nằm trong vùng có thể kiểm chứng.

Email có thể giả.

Timestamp có thể lỗi.

File audio có thể bị can thiệp.

Bức ảnh có thể được dàn dựng.

Nhưng một hành lang thật, một bức tường thật, một khoảng trống thật giữa phòng 12 và 14 thì không thể vừa có vừa không có, trừ khi trong trường này đang tồn tại một thứ logic khác.

Và Lam ghét nhất cảm giác mình đang đi vào một câu chuyện mà luật chơi do người khác viết sẵn.


Buổi sáng sau email 3:13

Sáng hôm sau, khu A đông như mọi ngày.

Sinh viên chen nhau ở cầu thang, tiếng nói chuyện chồng lên tiếng giày dép, tiếng quạt trần và tiếng micro rè trong mấy lớp học đầu giờ. Ánh nắng ngoài sân phản chiếu qua cửa kính thành những mảng sáng vỡ vụn trên sàn gạch.

Mọi thứ đều bình thường.

Quá bình thường.

Lam ghét cái kiểu tương phản đó. Đêm qua cô gần như không ngủ, còn sáng nay trường vẫn vận hành như thể chưa từng có email nào được gửi tới, chưa từng có cái tên Lam bị xướng lên giữa lớp âm thanh nền méo mó như một cuộc điểm danh từ nơi không ai nhớ nổi.

Tùng đứng đợi cô ở chân cầu thang lên tầng hai, tay cầm ly cà phê giấy và balo đeo lệch một bên vai.

Mặt cậu tệ hơn mọi hôm.

“Cậu ngủ được bao lâu?” Lam hỏi.

“Hai tiếng.”

“Ít hơn mình.”

“Nhưng chất lượng tệ hơn cậu.”

Lam nhếch mép, nhận ly cà phê Tùng chìa sang.

“Dương đâu?”

“Tí tới. Ổng đang ở phòng lưu trữ, bảo xin thêm được sơ đồ cũ.”

Lam gật đầu. Hai người cùng đi lên tầng hai khu A, đúng dãy phòng có khoảng trống kỳ lạ giữa 12 và 14.

Ban ngày, chỗ này chẳng có gì đáng sợ.

Tường sơn trắng đã cũ. Bảng thông báo câu lạc bộ dán chồng lên nhau. Một poster tuyển thành viên đội tình nguyện bong mép. Sinh viên đi ngang qua liên tục, có người đứng ngay chỗ khoảng trống đó để xem lịch học.

Lam dừng lại.

“Nhìn bằng mắt thường thì chẳng có gì hết.”

Tùng đáp:

“Đêm qua cậu cũng bảo bức tường trống đó không có gì. Xong một phút sau lại thấy phản chiếu.”

Lam không cãi.

Cô lấy điện thoại ra, mở lại bức ảnh email gửi tới. Rồi ngẩng lên so khung cảnh trước mặt.

Nếu chỉ nhìn bố cục, màu tường và kiểu bảng số phòng, đúng là rất giống khu A. Nhưng có một thứ không khớp: trong bức ảnh, đoạn hành lang dẫn đến phòng số 13 sâu hơn, tối hơn, và ánh sáng vàng như cũ kỹ hơn nhiều.

“Như thể cùng một nơi,” Tùng nói khẽ, “nhưng không phải cùng thời điểm.”

Lam quay sang.

“Câu đó không giúp mình thấy bình thường hơn đâu.”

Tùng gật.

“Mình biết.”


Dương mang đến sơ đồ cũ

Dương xuất hiện sau đó gần mười lăm phút, tay ôm một ống giấy và một xấp ảnh chụp tài liệu in đen trắng.

Cậu vừa tới đã đặt tất cả lên băng ghế cạnh cửa sổ cuối dãy.

“Mình có thêm vài thứ.”

Lam khoanh tay.

“Có gì vui?”

“Không vui.”

Dương trải một sơ đồ cũ ra.

Đó là bản mặt bằng khu A từ đợt cải tạo cách đây hơn mười năm. Nét in đã nhòe, mép giấy ngả vàng, có vài chỗ bị gấp thành nếp sâu. Nhưng các dãy phòng vẫn còn đọc được.

Tầng hai.

Phòng 11.

Phòng 12.

Một khoảng trống hẹp.

Phòng 14.

Lam cúi xuống.

“Vẫn vậy.”

Dương lắc đầu.

“Nhìn kỹ vào ký hiệu ở khoảng trống.”

Tùng ghé sát lại.

Trong phần khoảng trống đó có một nét mực mờ hình chữ nhật, như thể ban đầu nơi đó từng được đánh dấu là một phòng riêng, nhưng sau này bị ai đó bôi đè bằng mực trắng hoặc xóa bằng cách sao chép lại nhiều lần.

“Có thể là lỗi in.” Tùng nói.

“Có thể.” Dương đáp. “Nhưng xem cái này tiếp.”

Cậu đưa ra một bản khác. Lần này là danh sách phân công sử dụng phòng học của một học kỳ cũ.

Các dòng hiện rõ tên môn học, giảng viên, ca học và mã phòng.

Phòng 11.

Phòng 12.

Phòng 14.

Và chen giữa đó, chỉ xuất hiện đúng một lần, là ký hiệu:

GD13 – Không phân công

Lam ngẩng lên.

“Giảng đường 13.”

Dương gật.

“Bản này nằm trong một xấp tài liệu bị kẹp lẫn ở kho. Không có trong bản mềm.”

Tùng cau mày.

“Không phân công nghĩa là gì?”

“Thường là phòng tồn tại nhưng tạm thời không dùng.” Dương nói. “Ví dụ sửa chữa, niêm phong, hỏng thiết bị. Nhưng điều lạ là trong cùng hồ sơ không có bất kỳ giải thích nào cho mã phòng này.”

Lam cảm thấy cái lạnh quen thuộc lại bò lên sau gáy.

“Còn gì nữa không?”

Dương im một nhịp, rồi lấy điện thoại mở một ảnh chụp khác.

Đó là một đoạn sổ bàn giao thiết bị. Chỉ vài dòng thôi. Nhưng ở giữa có ghi:

Micro để bục – GD13 – chưa thu hồi

Lam nhìn chằm chằm vào chữ “chưa thu hồi”.

Tùng cũng thấy.

“Micro?” cậu hỏi.

Dương gật.

“Giống cái trong confession cũ.”

Giống cái trong đoạn kể về giảng viên quay lưng viết bảng, trên bục là micro đang bật.

Giống cái trong file audio bảy giây gửi đến email của Lam.

Không khí giữa ba người đặc lại.

Ngoài hành lang, vài sinh viên đi ngang qua, cười nói bình thường. Một người còn vô thức đứng đúng lên khoảng trống giữa 12 và 14 để nhắn tin, rồi đi tiếp mà không hề biết mình vừa đạp lên nơi cả ba đang nhìn chằm chằm như nhìn một cái hố.


Khoảng tường không đúng tỷ lệ

Tùng là người đầu tiên nhận ra điều kỳ lạ bằng cách ngớ ngẩn nhất.

Cậu lấy điện thoại mở ứng dụng đo nhanh, rồi đo chiều ngang cánh cửa phòng 12.

“Khoảng chín mươi phân.”

Rồi đo tiếp cánh cửa phòng 14.

“Gần như thế.”

Sau đó cậu bước lùi ra sau, đo khoảng tường nằm giữa hai phòng.

Màn hình hiện con số gần một mét tám.

Lam nhìn cậu.

“Thì sao?”

Tùng quay sang.

“Nếu giữa 12 và 14 chỉ là một đoạn tường đặc để treo bảng thông báo, nó đang quá rộng.”

Dương hiểu ra trước.

“Đủ cho một cửa phòng.”

“Thậm chí đủ cho một cửa và một đoạn khung.” Tùng nói.

Lam ngẩng lên nhìn lại khoảng trống.

Từ lúc đó, nó không còn là một bức tường bình thường nữa.

Nó bắt đầu có vẻ giống một khoảng bị bưng kín.

Giống chỗ người ta đã cố lấp một cánh cửa cũ đi rồi sơn chồng lên.

Lam bước tới gần, gõ nhẹ đốt ngón tay lên tường.

Cộc.

Cộc.

Âm thanh không quá khác với những đoạn tường khác.

Nhưng ở chính giữa, khi cô gõ thêm hai cái, tiếng vang lại trầm hơn một chút. Rỗng hơn một chút.

Tùng ngẩng đầu lên rất nhanh.

“Cậu nghe không?”

Lam chưa kịp trả lời thì có giọng nói vang lên phía sau.

“Các em đứng đây làm gì?”

Ba người cùng quay lại.

Một giảng viên trung niên đang ôm giáo trình, nhìn họ với vẻ khó hiểu. Lam lập tức lùi ra khỏi bức tường.

“Dạ tụi em xem thông báo câu lạc bộ ạ.”

Ông thầy chỉ gật, rồi đi vào phòng 12.

Cánh cửa đóng lại.

Không ai nói gì thêm cho đến khi tiếng giảng bài vang lên từ trong phòng.

Lúc đó, Lam mới thở ra.

“Không thể đứng đo đạc giữa hành lang mãi được.”

Dương gật.

“Tối quay lại.”

Tùng đáp ngay:

“Không.”

Lam và Dương cùng nhìn cậu.

Tùng khoanh tay, giọng nhỏ nhưng chắc:

“Không phải vì mình sợ tối. Mà vì nếu ở đây có camera, quay lại ban ngày còn giả được là tò mò. Ban đêm thì giống cố ý xâm nhập.”

Dương nhếch môi.

“Còn nếu không có camera?”

“Thì lại càng không vui.”

Lam im lặng vài giây rồi nói:

“Chiều học xong quay lại lúc gần tối. Không quá muộn.”

Tùng nhìn cô như định phản đối thêm, nhưng cuối cùng chỉ thở ra.

“Ừ.”


Tin nhắn từ số không tồn tại

Chiều hôm đó, Lam đang ngồi trong thư viện thì điện thoại rung.

Không phải email.

Là tin nhắn SMS.

Không số gửi.

Không tên liên hệ.

Không có gì ngoài một dòng chữ:

Đừng đứng ngoài hành lang. Vào lớp đi.

Lam thấy sống lưng mình lạnh toát.

Cô lập tức chụp màn hình.

Một giây sau, tin nhắn tự biến mất khỏi khung hội thoại như chưa từng tồn tại.

Lam mở lại danh sách tin nhắn.

Trống.

Cô nhắn cho Tùng ngay:

“Mình vừa nhận SMS.”

Tùng trả lời sau chưa đầy mười giây:

“Mình cũng vậy.”

Lam gọi luôn.

Tùng bắt máy ở nhịp đổ chuông đầu tiên.

“Cậu nhận gì?”

“‘Đừng ghi âm ở ngoài cửa.’” Tùng nói rất nhanh. “Còn cậu?”

“‘Đừng đứng ngoài hành lang. Vào lớp đi.’”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Rồi Tùng hạ giọng:

“Nó biết tụi mình định làm gì.”

“Hoặc nó đang muốn tụi mình nghĩ thế.”

“Khác nhau chỗ nào?”

Lam không trả lời được.

Cô cúp máy, quay sang màn hình laptop nhưng không còn đọc được dòng chữ nào nữa. Cảm giác bị theo dõi ban ngày đáng ghét hơn ban đêm nhiều. Ban đêm ít nhất mọi thứ còn có vẻ hợp với nỗi sợ. Còn ban ngày, khi người ta đang lật sách, gõ bàn phím, nói chuyện thì thầm trong thư viện, một tin nhắn như vậy xuất hiện giữa màn hình điện thoại chỉ làm thế giới trông sai lệch đi một chút — vừa đủ để đầu óc bắt đầu nghi ngờ tất cả.


Trở lại dãy phòng 11, 12, 14

Gần sáu giờ, khu A bắt đầu vắng.

Chưa tối hẳn, nhưng lượng người qua lại đã thưa hơn nhiều. Ánh đèn hành lang vừa bật, tỏa thứ ánh sáng vàng nhạt làm bề mặt tường cũ hiện rõ những vết sơn chồng lớp.

Lam, Tùng và Dương quay lại tầng hai.

Lần này, dãy phòng yên hơn hẳn.

Phòng 12 đóng cửa. Phòng 14 cũng vậy. Cuối hành lang, cửa sổ hở một khe nhỏ, gió thổi vào đủ để mấy tờ thông báo trên bảng rung nhẹ.

“Không ở lại lâu,” Tùng nói.

Lam gật.

Dương lấy từ balo ra một cuộn thước dây mỏng.

“Đừng nhìn mình như thế. Luật không cấm đo tường.”

“Chưa cấm thôi,” Tùng đáp.

Dương đo rất nhanh từ khung cửa phòng 12 sang khung cửa phòng 14.

Con số hiện ra lần này còn rõ hơn: khoảng trống đó thừa ra một phần đúng bằng kích thước một lối vào tiêu chuẩn.

Lam nhìn bức tường trắng trước mặt.

“Chúng ta thử chụp ảnh.”

Tùng đã chuẩn bị sẵn. Cậu bật camera điện thoại, chụp một tấm bình thường.

Không có gì.

Chỉ là tường, bảng thông báo và ánh đèn vàng.

Lam bước sang bên phải hai bước.

“Chụp nghiêng đi.”

Tùng làm theo.

Tấm ảnh thứ hai hiện lên.

Cả ba cùng im.

Trong ảnh, ngay giữa khoảng trống, hiện lên một đường viền mờ hình chữ nhật sẫm màu hơn nền tường, giống hệt mép của một cánh cửa cũ đã bị trát lại nhưng chưa đủ kín để hoàn toàn biến mất trong ống kính.

“Chụp lại.” Lam nói.

Tùng chụp tấm thứ ba.

Đường viền biến mất.

Chụp tấm thứ tư.

Nó lại hiện lên.

Dương chửi rất nhỏ.

“Không thể nào do góc sáng mãi được.”

Lam chìa tay.

“Cho mình xem.”

Cô phóng to tấm ảnh có đường viền mờ.

Ở chính giữa vị trí lẽ ra phải là tay nắm cửa, có một đốm đen nhỏ.

Lam nheo mắt.

Nó không phải vết ố.

Nó giống một lỗ.

Hoặc một khoảng tối nằm ở phía bên kia.

“Đưa máy đây.” Tùng nói.

Cậu mở độ sáng tối đa, zoom thêm.

Ngay khoảnh khắc đó, trên màn hình ảnh xuất hiện một thứ khác.

Ở phần phản chiếu từ kính cửa sổ cuối dãy, thấp thoáng một bóng người đứng sau lưng họ.

Lam quay phắt lại.

Hành lang trống không.

Không có ai cả.

Khi quay lại nhìn điện thoại, bóng người trong ảnh cũng đã biến mất như chưa từng có.

Dương là người đầu tiên lên tiếng:

“Mình ghét kiểu này.”

Tùng tắt màn hình.

“Đi thôi.”

Nhưng Lam vẫn đứng nguyên.

Cô đang nghe thấy gì đó.

Rất nhỏ.

Rất xa.

Từ bên kia bức tường.

Không phải tiếng người nói rõ chữ. Không phải tiếng micro rè như file audio. Nó giống tiếng ghế kéo nhẹ trên nền gạch, tiếng giấy lật, và đâu đó là tiếng ai đó khẽ ho như trong một lớp học đang chờ giảng viên bước vào.

“Lam.” Tùng gọi.

Cô giơ tay ra hiệu im.

Âm thanh mơ hồ kia kéo dài đúng vài giây.

Rồi biến mất.

Dương nhìn cô.

“Cậu nghe thấy gì?”

Lam nuốt khan.

“Có người ở trong đó.”


Dấu phấn trên tường

Không ai trả lời câu đó.

Bởi vì cả ba đều biết câu trả lời hợp lý nhất là: không thể có ai ở trong đó.

Tùng bước tới, áp sát điện thoại lên tường như thể muốn ghi lại âm thanh. Nhưng vừa chạm gần bề mặt sơn, cậu đã khựng lại.

“Khoan.”

“Gì nữa?” Dương hỏi.

Tùng giơ tay, quệt nhẹ lên mảng tường giữa khoảng trống.

Trên đầu ngón tay cậu bám một vệt trắng mịn.

Lam nhìn.

“Bụi sơn?”

Tùng đưa ngón tay lên gần mắt.

“Không. Phấn.”

Dương cau mày.

“Phấn bảng?”

Tùng gật.

Ngay lúc đó, từ trên mặt tường trắng, như thể có ai vừa dùng móng tay cào lên một lớp bụi vô hình, một nét mảnh dần hiện ra.

Lam lùi nửa bước.

Rồi nét thứ hai hiện ra.

Rồi nét thứ ba.

Không nhanh. Không chậm. Chỉ là từng đường trắng mảnh hiện dần trên tường như có bàn tay vô hình đang viết từ phía bên kia.

Cả ba đứng chết lặng.

Chưa đầy mười giây sau, trên mặt tường đã hiện rõ một dòng chữ viết tay bằng phấn:

ĐI HỌC ĐÚNG GIỜ

Tùng lùi hẳn ra sau.

Dương buột miệng chửi thề.

Lam không nói được gì.

Dòng chữ trắng nằm đó giữa bức tường cũ, thẳng hàng, lạnh lẽo, rất giống dòng nhắc nhở của một giảng viên khó tính viết cho lớp học đi muộn.

Nhưng đây là mặt ngoài hành lang.

Là nơi vốn không hề có bảng đen.

Là chỗ lẽ ra chỉ có tường đặc.

Và trước khi Lam kịp lấy điện thoại chụp, đèn hành lang nháy tắt.

Cả dãy chìm vào bóng tối.

Không hoàn toàn đen, vì cuối hành lang vẫn còn chút ánh sáng xanh xám hắt từ cửa sổ. Nhưng chỉ đủ để mọi thứ hiện thành những khối mờ.

Rồi, trong bóng tối ấy, tiếng micro rè lên.

Rất gần.

Không còn là âm thanh vọng từ xa nữa.

Nó vang ngay sau bức tường trước mặt.

Một tiếng “rẹt” dài.

Sau đó là giọng nam trầm, méo như trong file audio:

“Ổn định chỗ ngồi.”

Tùng chụp lấy cổ tay Lam.

“Đi ngay.”

Không ai tranh luận.

Cả ba quay lưng chạy dọc hành lang, giày đập lên nền gạch vang dội. Tiếng micro sau lưng lại rè lên lần nữa, lần này rõ hơn, lớn hơn, như thể chiếc loa vừa được vặn tăng âm lượng từ một lớp học đang mở cửa.

“Chuẩn bị điểm danh.”

Lam không dám quay đầu lại.

Nhưng khi họ lao xuống tới chiếu nghỉ cầu thang, cô vẫn nghe rất rõ một âm thanh cuối cùng vọng theo sau:

Tiếng một cánh cửa mở ra.


Kết thúc Giảng Đường Số 13 Chương 2

Ba người chỉ dừng lại khi xuống tới tầng một.

Không ai nói chuyện ngay.

Tiếng thở gấp hòa lẫn với tiếng xe ngoài sân và âm thanh đời thường của buổi chiều muộn, tạo nên cảm giác kỳ quặc như thể họ vừa chạy ra từ một lát cắt khác của trường học rồi bị ném trở lại chỗ cũ.

Dương chống tay lên đầu gối.

“Cho đến lúc này, mình vẫn muốn tin có ai đó đang dựng trò.”

Tùng lắc đầu, mặt trắng bệch.

“Không ai dựng trò mà viết chữ hiện từ trong tường.”

Lam vịn lan can, cố ép nhịp tim mình chậm lại.

Điện thoại trong túi áo rung lên.

Một lần.

Rồi im.

Cô rút ra.

Là email mới.

Không tiêu đề.

Không người gửi.

Lam mở ngay tại chỗ.

Nội dung chỉ có một câu.

“Buổi học tiếp theo sẽ bắt đầu khi lớp đủ người.”

Bên dưới là một tệp đính kèm ảnh.

Lam bấm mở.

Bức ảnh lần này chụp từ bên trong một giảng đường tối.

Những dãy ghế gỗ cũ xếp thành hàng.

Bảng đen ở phía trên bục giảng.

Một chiếc micro dựng sẵn.

Và ở hàng ghế đầu tiên, ngay chính giữa khung hình, có ba chỗ ngồi.

Trên mặt bàn mỗi chỗ đều đặt một tờ giấy.

Tờ thứ nhất ghi: LAM

Tờ thứ hai ghi: TÙNG

Tờ thứ ba ghi: DƯƠNG

giang-duong-so-13-chuong-2-ba-cho-ngoi-trong-giang-duong

Đọc tiếp vũ trụ truyện ma sinh viên: Ký Túc Xá Tầng 0 Chương 1Attachment.tiff

Tìm hiểu thêm về mô típ truyền thuyết đô thị:Urban legend Attachment.tiff

Liên hệ vấn đề bản quyền: Contact info

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang