Truyện ma phòng trọ sinh viên: Đêm 22 tháng Chạp ở dãy trọ cũ

Truyện ma phòng trọ sinh viên: Đêm 22 tháng Chạp ở dãy trọ cũ

Truyện ma phòng trọ sinh viên

Những truyện ma phòng trọ sinh viên thường xuất phát từ những khu trọ cũ kỹ, nơi nhiều người từng sống và ra đi. Câu chuyện tôi sắp kể dưới đây xảy ra cách đây khoảng ba tháng, tại một dãy phòng trọ cũ nằm trong một con ngõ nhỏ ở khu vực Vĩnh Tuy – Minh Khai.

Ban đầu tôi hoàn toàn không nghĩ mình sẽ gặp phải những chuyện kỳ lạ như vậy.

Tôi vốn là người khá thực tế và ít khi tin vào những câu chuyện tâm linh. Những truyện ma sinh viên tôi từng đọc trên mạng thường chỉ khiến tôi tò mò chứ không thực sự tin rằng chúng có thể xảy ra ngoài đời.

Nhưng sau những gì xảy ra trong đêm 22 tháng Chạp tại phòng trọ sinh viên ấy, tôi bắt đầu tin rằng trên đời này có những điều tồn tại mà con người không thể giải thích bằng logic thông thường.

Đó là một trong những truyện ma phòng trọ sinh viên khiến tôi nhớ mãi cho đến tận bây giờ.

Cuộc sống mới tại khu phòng trọ

Truyện ma phòng trọ sinh viên

Trước đây tôi học ngành Công nghệ thông tin tại HUNRE ở Cầu Diễn. Sau khi ra trường được một thời gian, công việc đưa tôi đến khu vực Vĩnh Tuy – Minh Khai để làm việc.

Ban đầu tôi làm marketing tại một siêu thị trong Times City. Công việc khá bận rộn nhưng ổn định. Sau khoảng một năm, tôi chuyển sang làm IT cho một công ty nhỏ nằm trong khu Hàng Chuối.

Những ngày đầu sống ở khu vực này khá cô đơn. Tôi không quen nhiều người và cũng chưa có bạn bè thân thiết xung quanh.

May mắn là có vài người em đồng hương học gần đó nên tôi ở chung với họ một thời gian.

Nhưng sau khoảng một đến hai tháng, khi công việc ổn định hơn, tôi quyết định thuê một phòng trọ sinh viên riêng để thuận tiện sinh hoạt.

Tôi không ngờ rằng quyết định đó lại dẫn tôi đến một trải nghiệm kỳ lạ – một câu chuyện mà sau này tôi thường gọi là truyện ma phòng trọ sinh viên đáng sợ nhất mà mình từng trải qua.

Dãy trọ cũ và căn phòng đặc biệt

Truyện ma phòng trọ sinh viên

Dãy trọ tôi chuyển đến nằm trong một con ngõ khá sâu.

Ngôi nhà đã khá cũ, tường sơn bạc màu và hành lang lúc nào cũng tối dù là ban ngày.

Khu trọ gồm hai tầng.

  • Tầng dưới có bốn phòng
  • Tầng trên có ba phòng

Phòng tôi thuê nằm ở cuối tầng dưới, ngay sát cầu thang dẫn lên tầng hai.

Điều khiến tôi hơi khó chịu lúc đầu là đối diện phòng có hai nhà tắm và nhà vệ sinh dùng chung cho cả dãy trọ.

Căn phòng khá nhỏ, trần thấp và ánh sáng yếu nên không khí lúc nào cũng hơi âm u.

Ban ngày còn đỡ, nhưng vào ban đêm, khi hành lang tắt đèn, khu vực đó trở nên tối và lạnh đến khó tả.

Hai tuần đầu tiên mọi thứ diễn ra hoàn toàn bình thường.

Ban ngày tôi đi làm.

Tối về ăn uống xong thì ra quán internet gần đó chơi game với bạn bè cho đỡ buồn.

Nếu lúc đó có ai nói rằng tôi sắp trải qua một truyện ma phòng trọ sinh viên thật sự, chắc tôi sẽ chỉ cười và cho rằng họ đang nói đùa.

Đêm 22 tháng Chạp

Mọi chuyện bắt đầu vào một ngày rất đặc biệt.

Đêm 22 tháng Chạp

Thời điểm đó đã gần Tết nên hầu hết người trong dãy trọ đã về quê.

Cả khu trọ trở nên yên tĩnh lạ thường.

Chỉ còn tôi và một cặp vợ chồng trẻ ở phòng đầu dãy.

Khoảng hơn 11 giờ đêm, tôi từ quán internet trở về.

Khi kéo cổng sắt để khóa lại, tôi bất chợt cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

Đó không phải cảm giác lạnh bình thường của thời tiết.

Nó giống như có ai đó đang đứng ngay phía sau mình.

Theo phản xạ, tôi quay lại.

Nhưng phía sau chỉ là con ngõ tối om.

Không có ai cả.

Tôi nghĩ có lẽ do mình tưởng tượng vì xung quanh quá yên tĩnh.

Sau đó tôi dắt xe vào sân rồi đi về phòng.

Nhưng khi đi ngang qua khu nhà tắm đối diện phòng, tôi chợt có cảm giác như có một ánh mắt đang nhìn mình từ trong bóng tối.

Hiện tượng kỳ lạ đầu tiên

Sau khi vào phòng, tôi định nấu mì ăn tối.

Nước vừa sôi thì tôi mới nhớ gói mì vẫn treo ngoài xe.

Tôi mở cửa bước ra ngoài.

Ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng xuất hiện một vệt trắng thoáng qua.

Vệt sáng đó lướt ngang qua khu nhà tắm đối diện phòng.

Nó xuất hiện rất nhanh rồi biến mất ngay lập tức.

Tôi đứng yên vài giây.

Không biết mình vừa nhìn thấy điều gì.

Một con mèo?

Hay chỉ là ánh đèn từ ngoài ngõ?

Nhưng trong lòng tôi bắt đầu có cảm giác bất an.

Tôi đóng cửa lại và lên giường nằm.

Không hiểu sao đêm đó tôi không thể ngủ được.

Truyện ma phòng trọ sinh viên

Những tiếng gõ cửa trong đêm

Khoảng hơn một giờ sáng, tôi bắt đầu nghe thấy tiếng động.

Ban đầu là tiếng gõ rất nhẹ.

Cộc…

Cộc…

Cộc…

Tiếng gõ vang lên từ phía cửa sổ.

Sau đó chuyển sang cửa chính.

Điều khiến tôi lo lắng nhất là tôi không hề nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài.

Tôi đứng dậy hỏi:

“Có ai không?”

Không có ai trả lời.

Một lúc sau…

Tiếng gõ lại vang lên.

Lần này rõ hơn.

Cộc…

Cộc…

Cộc…

Đó là khoảnh khắc tôi bắt đầu hiểu rằng mình đang trải qua một truyện ma phòng trọ sinh viên thực sự.

Buổi sáng hôm sau

Tôi tỉnh dậy khi điện thoại reo.

Đồng hồ đã gần 10 giờ sáng.

Điều kỳ lạ là tôi vẫn ngồi gần như nguyên tư thế từ đêm trước.

Nhìn quanh phòng, mọi thứ vẫn bình thường.

Nhưng khi mở cửa ra ngoài, tôi phát hiện nhánh tỏi tôi đặt trước cửa tối hôm trước đã biến mất.

Tôi quyết định lên tầng hai xem thử.

Ở bức tường gần cửa cầu thang, tôi nhìn thấy những vết chân rất nhỏ.

Chúng giống như dấu chân của một đứa trẻ.

Những vết chân đó rất mờ.

Nếu không nhìn kỹ thì gần như không thể nhận ra.

Khoảnh khắc đó tôi hiểu rằng câu chuyện mình gặp phải có thể trở thành một truyện ma phòng trọ sinh viên thật sự.

Quyết định chuyển phòng

Chiều hôm đó tôi quyết định về quê vài ngày.

Khi kể lại mọi chuyện cho mẹ nghe, mẹ khuyên tôi nên làm lễ cúng và chuyển phòng trọ.

Sau Tết, khi quay lại Hà Nội, tôi thắp hương trong phòng và xin phép chủ nhà chuyển đi.

May mắn là chủ nhà đồng ý trả lại tiền đặt cọc cho tôi.

Từ khi chuyển phòng, tôi không còn nghe thấy những tiếng gõ cửa bí ẩn hay bước chân trong đêm nữa.

Lần gặp cuối cùng
Một lần duy nhất sau đó, khi tôi về muộn vào buổi tối, cảm giác lạnh sống lưng quen thuộc lại xuất hiện.

Khi nhìn về phía khu nhà tắm cũ, tôi thoáng thấy một bóng nhỏ giống như của một đứa trẻ đứng trong góc tối.

Lần này tôi không hoảng sợ.

Tôi chỉ cúi đầu nhẹ như một lời chào.

Rồi đi thẳng vào phòng.

Đêm hôm đó tôi lại mơ thấy cậu bé.

Nhưng lần này cậu bé không cười nữa.

Cậu nhìn tôi một lúc.

Sau đó quay lưng bước đi.

Chậm rãi như tan vào màn sương.

Từ đó đến nay tôi chưa từng gặp lại cậu bé ấy nữa.

Nhưng mỗi khi đọc lại những truyện ma phòng trọ sinh viên, tôi vẫn nhớ đến đêm 22 tháng Chạp năm đó.

Spread the love

1 bình luận trong “Truyện ma phòng trọ sinh viên: Đêm 22 tháng Chạp ở dãy trọ cũ”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang