Ký Túc Xá Tầng 0 Chương 4: Phòng B040

Giới thiệu Ký Túc Xá Tầng 0 Chương 4

Ký Túc Xá Tầng 0 Chương 4 tiếp nối ngay sau tiếng loa nội trú vang lên giữa đêm, khi Minh, Vy và Quân nghe thấy lời gọi dành cho sinh viên phòng B040. Sau đoạn camera hành lang kỳ lạ ở chương trước, mọi dấu hiệu đều bắt đầu chỉ về một nơi không tồn tại trên sơ đồ ký túc xá: tầng 0. (Truyện Ma Sinh Viên)

Trong Ký Túc Xá Tầng 0 Chương 4, nỗi sợ không còn nằm trên màn hình camera hay sau cánh cửa phòng B404 nữa. Lần này, nó kéo cả ba đi xuống dưới, đến nơi đáng lẽ chỉ là tầng trệt, nhưng lại có một hành lang cũ, những căn phòng bị xóa khỏi bản đồ và một cánh cửa mang số B040.

Hành lang ký túc xá tối trong Ký Túc Xá Tầng 0 Chương 4


Tiếng loa nội trú lúc nửa đêm

“Thông báo… sinh viên phòng B040… vui lòng… trở về đúng tầng…”

Câu nói ấy vang lên lần thứ hai.

Lần này rõ hơn.

Không phải từ điện thoại của ai.

Không phải từ video đang phát.

Cũng không phải tiếng vọng trong đầu Minh.

Nó phát ra từ chiếc loa nội trú gắn ở góc trần hành lang, cái loa cũ kỹ mà từ đầu năm đến giờ chỉ dùng để thông báo mất nước, cúp điện hoặc nhắc sinh viên xuống nhận hàng.

Nhưng lúc này đã quá nửa đêm.

Không một cán bộ ký túc xá nào lại đi phát thông báo vào giờ này.

Vy đứng chết trân trước màn hình laptop. Mặt cô trắng đến mức ánh sáng xanh từ màn hình làm đôi mắt trông sâu hơn bình thường.

Quân là người phản ứng đầu tiên. Cậu bước tới đóng laptop lại.

Màn hình tắt phụt.

Căn phòng tối đi một nửa.

Nhưng tiếng loa ngoài hành lang vẫn tiếp tục rè rè.

“Phòng B040… đã quá giờ điểm danh…”

Minh cảm giác da đầu mình tê dại.

Cậu nhìn ra cửa.

Cánh cửa phòng B404 vẫn đóng.

Khóa vẫn cài.

Nhưng trong khe hở dưới chân cửa, ánh đèn hành lang không còn vàng như mọi khi. Nó nhợt nhạt, lạnh và đục như ánh sáng phản chiếu dưới tầng hầm.

Vy nuốt khan.

“B040 là phòng nào?”

Không ai trả lời ngay.

Câu hỏi ấy quá đơn giản, nhưng càng đơn giản càng đáng sợ.

Bởi vì trong ký túc xá này, tầng bốn bắt đầu bằng B401, B402, B403, B404.

Tầng ba là B301.

Tầng hai là B201.

Tầng một là B101.

Không có tầng 0.

Càng không có phòng B040.

Quân quay sang nhìn Minh và Vy.

“Đừng mở cửa.”

Minh bật cười khẽ, nhưng cổ họng khô đến mức tiếng cười nghe như tiếng giấy bị vò.

“Không mở thì nó tự mở hả?”

Quân không đáp.

Cậu chỉ nhìn chằm chằm vào khe cửa.

Một giây sau, từ bên ngoài vang lên ba tiếng gõ.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Không mạnh.

Không vội.

Rất lịch sự.

Giống như người đứng ngoài kia biết chắc trong phòng có người nghe thấy, nên không cần dùng thêm sức.


Tờ giấy mới dưới khe cửa

Vy lùi lại một bước.

Minh cầm lấy chiếc ghế gần bàn học, không biết để làm gì. Chỉ là cầm một thứ gì đó trong tay khiến cậu cảm thấy mình chưa hoàn toàn bất lực.

Quân giơ tay ra hiệu im lặng.

Ngoài hành lang không còn tiếng gõ nữa.

Thay vào đó là một âm thanh khác.

Sột soạt.

Một thứ gì đó đang được đẩy qua khe cửa.

Minh nhìn xuống.

Lần này không phải danh sách cư trú.

Mà là một tờ giấy nhỏ hơn, giống phiếu thông báo nội trú được in từ máy cũ. Mép giấy nhăn, có vết ố vàng, phía trên là dòng chữ đã mờ:

PHIẾU NHẮC TRẢ PHÒNG

Vy run giọng.

“Đừng nhặt.”

Minh đáp rất nhỏ:

“Không nhặt thì nó vẫn nằm đó thôi.”

Cậu lấy cây bút trên bàn, cúi xuống gạt nhẹ tờ giấy vào trong.

Ngay khi tờ giấy rời khỏi khe cửa, tiếng loa ngoài hành lang tắt hẳn.

Căn phòng chìm vào một khoảng im lặng quá dày.

Quân bật đèn flash điện thoại.

Ba người cúi xuống đọc.

Trên phiếu chỉ có vài dòng:

Sinh viên cư trú: Chưa xác nhận
Phòng đăng ký: B040
Tình trạng: Rời phòng sai quy định
Yêu cầu: Trở về trước 00:40

Minh nhìn đồng hồ điện thoại.

00:31.

Còn chín phút.

Cậu cố giữ giọng bình tĩnh:

“Trở về là trở về đâu?”

Không ai đáp.

Nhưng cả ba đều hiểu.

Tầng 0.

Phòng B040.

Nơi đáng lẽ không có trên đời.

Tờ phiếu nội trú cũ ghi phòng B040 trong Ký Túc Xá Tầng 0 Chương 4

Quân nói về cầu thang bị khóa

Vy kéo tay áo Quân.

“Mày biết gì đúng không?”

Quân im lặng.

Sự im lặng ấy khiến Minh bực hơn cả sợ.

Từ tối đến giờ, Quân luôn biết nhiều hơn những gì cậu nói. Mỗi lần có chuyện xảy ra, cậu lại cảnh báo trước một nửa, giấu đi một nửa, để rồi mọi thứ cứ kéo họ sâu hơn.

Minh bước tới gần.

“Quân. Nói thật đi. B040 là gì?”

Quân nhìn tờ phiếu trên sàn.

Rất lâu sau, cậu mới nói:

“Ngày trước khu B từng có một tầng trệt cũ.”

Vy nhíu mày.

“Tầng trệt thì ai chẳng có. Nhưng nó đâu gọi là tầng 0.”

“Không phải tầng trệt bây giờ.” Quân nói. “Là tầng bên dưới tầng trệt hiện tại.”

Minh lạnh sống lưng.

“Ý mày là tầng hầm?”

Quân lắc đầu.

“Không hẳn. Nó từng là dãy phòng ở tạm cho sinh viên trước khi xây lại khu B. Sau vụ cháy, người ta lấp một phần, sửa lại lối đi, đổi sơ đồ. Tầng đó không còn trên bản vẽ công khai nữa.”

Vy nhìn ra cửa.

“Vậy sao mày biết?”

Quân siết điện thoại trong tay.

“Anh họ mình từng ở đây. Trước khi nghỉ học.”

Minh nhận ra giọng Quân đã khác.

Không còn là kiểu úp mở như mọi lần.

Lần này có gì đó nặng hơn.

Giống như cậu không chỉ kể lại một lời đồn, mà đang chạm vào một chuyện đã bám theo gia đình mình từ rất lâu.

Vy hỏi tiếp:

“Anh họ mày ở phòng nào?”

Quân không nhìn cô.

“B040.”

Không khí trong phòng như bị rút sạch.

Minh cảm giác cái tên phòng ấy vừa nằm trên tờ giấy dưới chân họ, vừa trồi lên từ một nơi nào đó rất sâu bên dưới nền nhà.

“Anh họ mày đâu?” Minh hỏi.

Quân đáp rất khẽ:

“Mất tích.”


Quyết định xuống tầng trệt

00:34.

Còn sáu phút.

Vy đi qua đi lại trong phòng, vừa sợ vừa tức.

“Không. Tao nói trước, tao không xuống. Đây là kiểu trong phim kinh dị mà nhân vật ngu mới đi xuống tầng hầm lúc nửa đêm.”

Minh nhìn tờ phiếu.

“Vậy mày muốn ở đây chờ nó lên à?”

Vy khựng lại.

Câu đó làm cả phòng yên lặng.

Bởi vì có thể thứ ngoài kia không cần họ xuống.

Có thể nó chỉ đang cho họ một lựa chọn lịch sự trước khi tự bước vào.

Quân cúi xuống nhặt tờ phiếu, gấp lại bỏ vào túi áo khoác.

“Đi.”

Vy trợn mắt.

“Mày điên à?”

Quân mở khóa cửa.

“Loa nói trở về trước 00:40. Nếu mình không đi, không biết chuyện gì xảy ra.”

Minh cầm điện thoại, bật chế độ quay video.

“Ít nhất phải ghi lại.”

Vy nhìn cậu.

“Sau những gì xảy ra với camera, mày vẫn tin video à?”

Minh nhìn màn hình điện thoại.

“Không tin. Nhưng tao cần thứ gì đó để tay không run.”

Cậu nói xong thì tự thấy câu đó thật thảm.

Quân hé cửa.

Hành lang tầng bốn trống.

Đèn vẫn sáng.

Nhưng không còn là hành lang quen thuộc.

Tất cả cửa phòng đều đóng im lìm. Không có tiếng nói chuyện, không có tiếng quạt, không có tiếng ai kéo ghế hay mở nước trong nhà vệ sinh.

Một tầng ký túc xá với hàng chục sinh viên bỗng im như một nơi đã bị bỏ hoang nhiều năm.

Ba người bước ra ngoài.

Ngay khi Minh đóng cửa B404 lại, cậu nghe thấy tiếng khóa tự xoay bên trong.

Cạch.

Minh quay phắt lại.

Ổ khóa vẫn bình thường.

Nhưng trên cánh cửa, số phòng B404 bỗng nhòe đi trong thoáng chốc.

Dưới ánh đèn chớp nhẹ, nó trông giống B040.

Vy cũng nhìn thấy.

Cô không nói gì nữa.

Chỉ kéo khóa áo khoác lên cao hơn.


Cầu thang dẫn xuống tầng 0

Cầu thang bộ nằm cuối hành lang.

Ban ngày, đó là nơi sinh viên đi lại liên tục. Người mang đồ ăn, người ôm laptop, người vừa leo vừa than thang máy chậm.

Nhưng lúc này, cầu thang tối hơn mọi khi.

Bóng tối không phủ đều.

Nó đọng thành từng lớp ở các chiếu nghỉ, giống như có ai treo những tấm vải đen vô hình giữa các tầng.

Minh đi sau cùng.

Vy đi giữa.

Quân đi trước.

Điện thoại trên tay Minh vẫn đang quay.

Màn hình hiển thị rõ từng bậc cầu thang.

Tầng 4.

Tầng 3.

Tầng 2.

Tầng 1.

Mọi thứ vẫn bình thường.

Nhưng khi họ xuống đến tầng trệt, Quân không dừng lại.

Cậu bước tiếp về phía cánh cửa sắt cạnh phòng điện.

Vy giữ tay cậu.

“Cửa này khóa mà.”

Đúng là khóa.

Một ổ khóa to màu đen treo trên chốt cửa. Bên trên có biển cảnh báo:

KHU VỰC KỸ THUẬT — KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO

Minh thở ra.

“Rồi. Kết thúc. Không vào được.”

Nhưng Quân không nhìn ổ khóa.

Cậu nhìn phía dưới cánh cửa.

Có một khe hở rất mảnh.

Từ trong khe hở ấy, một luồng gió lạnh thổi ra.

Mang theo mùi ẩm, mùi tường cũ và một mùi khét rất nhẹ.

Như vải cháy.

Vy lùi lại.

“Không ổn.”

Đúng lúc đó, ổ khóa tự bật.

Không có bàn tay nào chạm vào.

Không có tiếng chìa tra vào.

Chỉ một tiếng tách khô khốc.

Ổ khóa rơi xuống nền gạch.

Cánh cửa sắt hé ra một khoảng vừa đủ cho một người lách qua.

Phía sau không phải phòng kỹ thuật.

Là cầu thang.

Một cầu thang đi xuống.

Minh nhìn biển báo tầng trệt sau lưng, rồi nhìn cầu thang trước mặt.

Cậu nghe chính mình hỏi:

“Ký túc xá này xây bao nhiêu tầng âm?”

Quân đáp:

“Không có tầng âm.”

Vy nói rất nhỏ:

“Vậy cái này là gì?”

Không ai trả lời.

Từ dưới cầu thang, tiếng loa nội trú vang lên lần nữa.

Lần này gần hơn.

“Còn ba phút…”


Hành lang không có trong sơ đồ

Cầu thang cũ dẫn xuống tầng 0 trong truyện Ký Túc Xá Tầng 0

Cầu thang xuống tầng 0 ngắn hơn Minh tưởng.

Chỉ khoảng mười mấy bậc.

Nhưng mỗi bước đi đều khiến cậu cảm giác mình đang rời khỏi ký túc xá thật sự.

Âm thanh phía trên biến mất dần.

Tiếng xe ngoài đường không còn.

Tiếng quạt thông gió cũng tắt.

Ngay cả tiếng thở của ba người cũng bị tường ẩm nuốt đi một nửa.

Cuối cầu thang là một hành lang hẹp.

Trần thấp.

Tường bong sơn.

Nền gạch màu xám cũ, nhiều chỗ nứt ra như vết chân chim.

Dọc hai bên hành lang là những cánh cửa phòng bằng gỗ, khác hẳn cửa nhôm kính của khu B hiện tại.

Trên mỗi cửa có một tấm biển số.

B031.

B032.

B033.

B034.

Vy nhìn từng số phòng, môi mấp máy.

“Không thể nào…”

Minh đưa điện thoại lên quay.

Nhưng màn hình chỉ hiện một màu đen.

Cậu hạ xuống, nhìn bằng mắt thường thì hành lang vẫn ở đó.

Đưa lên quay lần nữa.

Màn hình vẫn đen.

Không phải camera hỏng.

Biểu tượng ghi hình vẫn chạy.

Thời gian vẫn đếm.

Chỉ là nó không ghi nhận được nơi này.

Minh tắt quay.

“Camera không thấy tầng này.”

Quân nói:

“Vì tầng này không còn thuộc về ký túc xá nữa.”

Vy quay sang.

“Mày nói câu nào dễ nghe hơn được không?”

Quân không đáp.

Cậu đang nhìn cuối hành lang.

Ở đó có một cánh cửa khác với những cửa còn lại.

Cũ hơn.

Đen hơn.

Trên cửa, tấm biển số hơi nghiêng.

B040

Minh cảm giác tim mình đập mạnh đến mức đau ngực.

00:39.

Còn một phút.


Trước cửa phòng B040

Ba người dừng trước cửa B040.

Không ai đưa tay gõ.

Không ai nói nên mở hay không.

Bởi vì khi đứng đủ gần, họ nghe thấy bên trong có tiếng người.

Không phải tiếng khóc.

Không phải tiếng cười.

Mà là tiếng sinh viên nói chuyện.

Rất nhiều giọng.

Lẫn vào nhau.

Có người hỏi bài.

Có người than nóng.

Có người gọi nhau đi ăn khuya.

Có tiếng dép lê kéo trên nền gạch.

Có tiếng quạt máy quay lạch cạch.

Một căn phòng ký túc xá bình thường.

Quá bình thường.

Và chính vì quá bình thường nên nó đáng sợ hơn tất cả.

Vy áp tai vào cửa chưa tới một giây đã giật lùi.

“Mở cửa ra là có chuyện.”

Minh hỏi:

“Mày nghe gì?”

Vy nhìn cánh cửa.

“Tao nghe tiếng của tao.”

Minh cứng người.

“Gì?”

Vy nuốt khan.

“Tao nghe tao ở trong đó. Tao đang cười. Tao nói với ai đó là… đừng mở cửa.”

Quân từ từ đưa tay lên.

Minh giữ cổ tay cậu lại.

“Đừng.”

Quân nhìn cậu.

“Anh họ mình có thể ở trong đó.”

“Anh họ mày mất tích bao lâu rồi?”

“Mười một năm.”

“Vậy càng không nên mở.”

Quân nhìn Minh rất lâu.

Trong mắt cậu không chỉ có sợ.

Có cả hy vọng.

Một kiểu hy vọng rất nguy hiểm.

Minh từng thấy ánh mắt đó ở những người đang bám vào thứ cuối cùng, dù biết thứ đó có thể kéo mình xuống.

Đồng hồ điện thoại nhảy sang 00:40.

Ngay lập tức, tiếng nói bên trong phòng im bặt.

Hành lang tầng 0 cũng im.

Rồi từ sau cánh cửa B040 vang lên một giọng nữ.

Rất gần.

Như thể người nói đang áp môi sát vào mặt gỗ.

“Đủ người rồi.”

Vy bịt miệng.

Quân đứng cứng đờ.

Minh cảm giác trong đầu mình trống rỗng.

Giọng nữ lại nói:

“Còn thiếu một người chưa về.”

Minh nhìn Quân.

Quân nhìn cánh cửa.

Rồi từ trong phòng, một giọng nam khác vang lên.

Khàn hơn.

Yếu hơn.

Nhưng Quân vừa nghe đã run lên.

“Quân…”

Cậu lùi nửa bước.

Môi mấp máy.

“Anh Khải?”


Người trong phòng gọi tên Quân

Cánh cửa B040 rung nhẹ.

Không phải có ai đập từ bên trong.

Mà giống như rất nhiều bàn tay đang đặt lên cửa, miết chậm từ trên xuống.

Soạt.

Soạt.

Soạt.

Vy kéo tay Minh.

“Đi. Đi ngay.”

Nhưng Quân không nhúc nhích.

Giọng nam bên trong lại vang lên.

“Quân… mở cửa cho anh…”

Minh nắm vai Quân.

“Không phải anh mày.”

Quân không nhìn cậu.

“Nhưng giọng đó…”

“Chính vì là giọng đó nên càng không phải.”

Minh nói nhanh, giọng thấp nhưng gắt.

“Mày nghĩ xem. Nếu anh mày thật sự bị kẹt ở đây mười một năm, tại sao bây giờ mới gọi? Tại sao gọi đúng lúc tụi mình xuống? Tại sao không nói gì ngoài bảo mở cửa?”

Quân thở dốc.

Trong phòng, giọng nam bắt đầu đổi.

Không còn yếu nữa.

Nó rõ hơn.

Gần hơn.

Và giống Quân hơn.

“Em không muốn biết hôm đó xảy ra chuyện gì sao?”

Quân khựng lại.

Giọng nói tiếp tục:

“Em không muốn biết vì sao anh không về sao?”

Cánh tay Quân run lên.

Minh giữ chặt hơn.

Vy quay đầu nhìn về phía cầu thang.

“Minh…”

Cậu nhìn theo.

Ở đầu hành lang, nơi họ vừa đi xuống, cầu thang biến mất.

Không phải tối quá nên không thấy.

Mà là biến mất thật.

Thay vào đó là một bức tường cũ, trên tường treo bảng nội quy nội trú đã cháy xém một góc.

Vy bật khóc không thành tiếng.

“Lối ra đâu?”

Đèn hành lang chớp một lần.

Khi sáng lại, tất cả các cửa phòng hai bên hành lang đều hé mở.

Trong khe cửa, rất nhiều đôi mắt đang nhìn ra.


Sổ trực tầng 0

Minh kéo Quân lùi khỏi cửa B040.

“Không mở. Dù nghe thấy gì cũng không mở.”

Vy chỉ tay về bên trái.

“Bên kia có bàn trực.”

Cuối hành lang, gần phòng B031, có một chiếc bàn gỗ nhỏ áp sát tường. Trên bàn đặt một cuốn sổ dày, bìa xanh, phủ bụi.

Minh không nhớ lúc đi xuống có thấy nó hay không.

Nhưng lúc này, cuốn sổ nằm đó như đã chờ họ từ trước.

Ba người chạy tới.

Không ai muốn đứng lâu trước B040 thêm một giây nào.

Quân mở cuốn sổ ra.

Những trang đầu mốc và dính vào nhau. Chữ viết bằng bút bi xanh, nhiều dòng đã nhòe.

Vy soi đèn flash.

Trên đầu trang có dòng:

SỔ TRỰC TẦNG 0 — KHU B

Minh lật nhanh.

Ngày tháng trong sổ dừng ở một đêm cách đây mười một năm.

Cậu đọc được vài dòng cuối:

23:50 — Sinh viên phòng B040 phản ánh có mùi khét.
00:05 — Kiểm tra cầu dao tầng 0. Không phát hiện bất thường.
00:17 — Mất liên lạc với phòng B040.
00:40 — Điểm danh thiếu một người.
00:41 — Không được mở cửa.

Minh dừng lại.

Câu cuối được viết rất mạnh, nét bút hằn sâu đến rách giấy.

Không được mở cửa.

Vy run giọng:

“Vậy hồi đó có người đã mở?”

Quân lật sang trang tiếp theo.

Trang sau gần như bị cháy hết.

Chỉ còn một mảnh nhỏ ở góc dưới.

Trên đó có vài chữ:

Nếu nghe người quen gọi tên, lập tức rời khỏi hành lang.
Nếu cầu thang biến mất, tìm phòng trực.
Nếu phòng B040 mở ra…

Phần còn lại cháy đen.

Minh chửi thề.

“Quan trọng nhất thì mất.”

Quân đưa tay chạm vào mép giấy cháy.

Ngay khi đầu ngón tay cậu chạm xuống, cuốn sổ tự lật về trang cuối.

Trang trắng.

Rồi từng nét chữ bắt đầu hiện ra.

Như có ai đó đang viết từ phía bên kia mặt giấy.

Sinh viên hiện diện tại tầng 0:
Nguyễn Hoàng Quân
Trần Minh
Lê Khánh Vy

Dưới ba cái tên là một dòng trống.

Mực đen từ từ thấm lên.

Người thay thế: Đang chọn


Cái tên thứ tư

Cuốn sổ trực tầng 0 trong Ký Túc Xá Tầng 0 Chương 4

Vy lùi lại, lưng va vào tường.

“Tao không thích chữ thay thế.”

Minh cũng không thích.

Không ai thích nổi.

Quân nhìn chằm chằm vào trang giấy.

“Có nghĩa là tầng này cần đủ người.”

Minh đáp ngay:

“Vậy nó đừng có mơ.”

Từ phía B040 vang lên tiếng cười.

Không lớn.

Không rõ là nam hay nữ.

Nhưng tiếng cười ấy làm tất cả cánh cửa hai bên hành lang rung nhẹ.

Rồi loa nội trú vang lên.

Lần này không rè nữa.

Giọng phát thanh rất rõ.

“Phòng B040 thiếu một sinh viên.”

“Vui lòng bổ sung trước khi kết thúc điểm danh.”

Vy lắc đầu liên tục.

“Không, không, không…”

Minh nhìn quanh.

Không có cầu thang.

Không có cửa thoát hiểm.

Chỉ có hành lang tầng 0, các phòng mở hé và căn phòng B040 cuối dãy.

Quân bỗng nói:

“Có thể phải tìm tên người còn thiếu.”

Minh quay sang.

“Mày đùa à?”

“Danh sách cư trú ở chương trước có một dòng bị bôi đen.” Quân nói nhanh. “Nếu biết người đó là ai, có thể mình không cần ai thay thế.”

Vy hiểu ra trước.

“Ý mày là tầng này đang thiếu người trong danh sách cũ?”

Quân gật.

“B040 không gọi ngẫu nhiên. Nó gọi vì danh sách chưa đủ.”

Minh nhớ lại tờ danh sách bị đẩy vào phòng B404. Ba dòng tên rõ. Một dòng bị bôi đen. Trạng thái cư trú: chưa về.

Cậu hỏi:

“Vậy tìm ở đâu?”

Quân nhìn cuốn sổ trực.

“Trong sổ này.”

Cả ba lập tức lật lại các trang trước.

Tên sinh viên dày đặc.

Mỗi trang là một ngày trực, một lượt điểm danh, một vài ghi chú nhỏ về việc mất điện, hư bóng đèn, sinh viên về muộn.

Minh lật nhanh đến phần gần ngày xảy ra vụ cháy.

Một trang bị gấp góc.

Trên đó có danh sách phòng B040.

B040 — Danh sách cư trú tạm thời

  1. Phạm Đức Khải
  2. Lâm Gia Hân
  3. Trịnh Nhật Long

Dòng thứ tư bị cào rách.

Không phải bị cháy.

Bị ai đó cố tình dùng vật nhọn cào nát phần tên.

Vy soi sát hơn.

“Có nét chữ còn lại.”

Minh nhìn theo.

Dưới vết cào, vẫn còn một phần ký tự rất mờ.

Không đủ để đọc thành tên.

Nhưng đủ để thấy chữ cái đầu.

M

Minh im lặng.

Vy cũng im.

Quân ngẩng lên nhìn Minh.

“Không.”

Minh lùi lại.

“Không cái gì?”

Quân nhìn cậu, mặt tái đi.

“Không thể là mày.”

Ngay khi Quân nói câu đó, cuốn sổ trực đóng sập lại.

Rầm.

Tất cả bóng đèn hành lang tắt phụt.


Khi phòng B040 mở cửa

Trong bóng tối, Minh nghe tiếng cửa mở.

Không phải một cửa.

Mà là tất cả các cửa.

Két…

Két…

Két…

Âm thanh vang dọc hành lang, chậm và dài, như cả tầng 0 vừa thức dậy.

Vy hét lên.

Minh đưa tay quơ trong bóng tối, bắt được cổ tay cô.

“Quân!”

Không có tiếng đáp.

“Quân!”

Vẫn không có.

Đèn flash điện thoại của Vy bật lên, rung bần bật.

Chùm sáng quét qua hành lang.

Các cửa phòng hai bên đã mở toang.

Bên trong không có giường.

Không có bàn.

Không có sinh viên.

Chỉ có những vách tường cháy đen và dấu tay in kín từ trong ra ngoài.

Cuối hành lang, cửa B040 đang mở hé.

Quân đứng trước cửa.

Một tay đặt lên tay nắm.

Như thể cậu vừa tự mở nó.

Minh lao tới.

Nhưng đi được vài bước, cậu dừng lại.

Bởi vì trong khe cửa B040, cậu thấy một căn phòng sáng đèn.

Không cháy.

Không cũ.

Không hoang tàn.

Một căn phòng ký túc xá bình thường.

Bốn chiếc giường.

Bốn bàn học.

Một cái quạt trần quay chậm.

Trên giường dưới cùng bên trái, một nam sinh ngồi quay lưng về phía cửa.

Cậu ta mặc áo đồng phục cũ.

Vai gầy.

Tóc hơi dài.

Quân gọi rất nhỏ:

“Anh Khải…”

Nam sinh kia không quay lại.

Chỉ nói:

“Về rồi thì vào đi.”

Vy khóc thật.

“Quân, đừng vào…”

Quân như không nghe thấy.

Minh chạy tới kéo mạnh cậu lại.

Ngay lúc đó, nam sinh trong phòng quay đầu.

Gương mặt cậu ta cháy sém một nửa.

Nửa còn lại giống Quân đến đáng sợ.

Nhưng đôi mắt thì không giống người sống.

Nó trống rỗng.

Và đang cười.

“Thiếu một người thôi.”

Cánh cửa B040 mở rộng hơn.

Một luồng gió nóng phả ra, mang theo mùi khét nồng đến mức Minh muốn nôn.

Trên bàn học trong phòng, có một tờ danh sách cư trú.

Dòng thứ tư đang tự hiện chữ.

Từng nét.

Từng nét.

Trần Minh


Kết thúc Ký Túc Xá Tầng 0 Chương 4

Minh không kịp suy nghĩ.

Cậu đạp mạnh vào cuốn sổ trực dưới chân.

Cuốn sổ trượt về phía cửa B040, va vào ngưỡng cửa.

Ngay khoảnh khắc đó, tất cả tiếng động dừng lại.

Nam sinh trong phòng cúi xuống nhìn cuốn sổ.

Nụ cười trên gương mặt cháy sém biến mất.

Quân như tỉnh khỏi cơn mê.

Minh kéo cậu lùi lại, hét:

“Chạy!”

Vy không cần nghe lần thứ hai.

Cả ba quay đầu.

Bức tường nơi cầu thang biến mất bắt đầu nứt ra.

Từ vết nứt, ánh đèn vàng của tầng trệt rọi xuống.

Không ai biết đó có phải lối ra thật không.

Nhưng lúc này, một lối ra giả cũng tốt hơn đứng trước B040.

Họ lao về phía đó.

Sau lưng, tiếng loa nội trú vang lên chói tai:

“Điểm danh chưa hoàn tất.”

“Phòng B040 thiếu một người.”

“Không được rời tầng.”

Minh cảm giác có bàn tay lạnh ngắt túm lấy cổ áo mình.

Cậu quay đầu.

Không thấy ai.

Chỉ thấy cánh cửa B040 mở toang.

Bên trong, nam sinh tên Khải đang đứng ở ngưỡng cửa.

Sau lưng anh ta là rất nhiều bóng người cháy đen.

Tất cả cùng nhìn Minh.

Tất cả cùng há miệng.

Và cùng nói bằng một giọng:

“Minh chưa về.”

Vy kéo mạnh tay cậu.

Ánh sáng tầng trệt ập tới.

Minh ngã chúi lên nền gạch lạnh.

Tiếng loa tắt.

Mùi khét biến mất.

Cầu thang phía sau chỉ còn là cánh cửa sắt phòng kỹ thuật đang khóa chặt.

Ổ khóa màu đen vẫn treo nguyên trên chốt.

Như chưa từng rơi xuống.

Quân nằm bên cạnh, thở dốc.

Vy ngồi bệt dưới đất, khóc không thành tiếng.

Minh chống tay ngồi dậy.

Điện thoại của cậu rơi cách đó không xa.

Màn hình vẫn sáng.

Video lúc nãy không quay được gì ở tầng 0.

Nhưng trong thư viện ảnh lại xuất hiện một tấm hình mới.

Không ai nhớ đã chụp.

Trong ảnh là cánh cửa phòng B040.

Trước cửa có bốn người đứng quay lưng.

Quân.

Vy.

Minh.

Và một cô gái tóc dài, đồng phục cháy sém, đang đặt tay lên vai Minh.

Phía dưới ảnh có thời gian chụp:

00:40

Minh nhìn bức ảnh rất lâu.

Rồi cậu nhận ra một điều khiến toàn thân lạnh buốt.

Trong ảnh, trên cửa phòng B040 không còn ghi B040 nữa.

Tấm biển số đã đổi thành:

B404

Và ngay lúc đó, từ loa nội trú tầng trệt vang lên một câu thông báo rất nhỏ:

“Thông báo… sinh viên phòng B404… vui lòng chuẩn bị kiểm tra cư trú lần hai…”

Hết chương 4.

Đọc tiếp vũ trụ truyện ma sinh viên: Giảng Đường Số 13 Chương 4Attachment.tiff

Xem thêm về khái niệm truyền thuyết đô thị: Urban legendAttachment.tiff

Liên hệ vấn đề bản quyền: Contact infoAttachment.tiff

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang