Truyện ma có thật : 9 Đêm Oan Hồn Tại Chung Cư Quận 5 – Ký Sự Truyện Ma Có Thật – Tập 1

Truyện ma có thật là thứ mà tôi chưa bao giờ tin cho đến khi chính bản thân mình trở thành nhân vật chính trong một chuỗi sự kiện kinh hoàng không lối thoát. Nhiều người bảo ma quỷ chỉ là sản phẩm của sự tưởng tượng, nhưng khi bạn đứng giữa một dãy hành lang tối tăm, nghe tiếng móng tay cào sột soạt trên vách tường vôi vữa vào đúng 3 giờ sáng, bạn sẽ biết nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất là gì.

Câu chuyện này tôi kể lại không phải để hù dọa, mà là một lời cảnh báo cho những ai đang có ý định thuê trọ giá rẻ tại những khu chung cư cũ nát mà không tìm hiểu kỹ căn nguyên. Đây là tập đầu tiên trong chuỗi truyện ma có thật đầy ám ảnh mà tôi đã trải qua.

truyen-ma-co-that-chung-cu-thanh-binh-quan-5

1. Bản hợp đồng ký bằng “máu” và mùi nhang tàn lạnh lẽo

Ký sự truyện ma: Tôi tên là Minh, sinh viên năm 3 chuyên ngành Công nghệ thông tin tại một trường đại học ở TP.HCM. Giống như bao sinh viên tỉnh lẻ khác, nỗi lo lớn nhất của tôi luôn là tiền phòng trọ. Sau khi bị chủ trọ cũ lấy lại phòng, tôi cuống cuồng lên mạng tìm chỗ ở mới. Giữa hàng ngàn thông tin, tôi dừng mắt trước một mẩu tin rao: “Cho thuê phòng chung cư cũ giá 1.2 triệu đồng, khu vực quận 5”.

Ở cái đất Sài thành này, giá đó cho một căn chung cư quận 5 chẳng khác nào “từ trên trời rơi xuống”. Tôi lập tức gọi điện và được dẫn đến một khối bê tông xám xịt, rêu phong phủ kín – chung cư Thanh Bình. Gọi là chung cư cho sang, thực chất đây là một dãy nhà tập thể cũ kỹ được xây dựng từ trước năm 1975, hành lang hun hút tối tăm và mùi ẩm mốc đặc trưng của những câu truyện ma có thật kinh điển.

Bà chủ nhà tên Ba, một người đàn bà gầy gò, đôi mắt lúc nào cũng láo liên như đang nhìn vào một cõi vô hình nào đó phía sau lưng tôi. “Phòng này rẻ, yên tĩnh, nhưng nhớ kỹ: 12 giờ đêm nghe ai gọi tên thì tuyệt đối không được thưa, nghe tiếng gõ cửa thì đừng có dại mà mở.” Bà Ba nói với giọng khàn đặc, đôi tay khô khéo mân mê tràng hạt gỗ đã xỉn màu. Để hiểu rõ hơn về những hiện tượng tâm linh này dưới góc độ văn hóa, bạn có thể tham khảo thêm tại Bách khoa toàn thư Wikipedia về Tâm linh

Lúc đó, tôi chỉ cười thầm trong bụng, nghĩ rằng đây chỉ là những chiêu trò dọa dẫm để sinh viên không đi chơi khuya. Tôi ký vào bản hợp đồng thuê nhà lem luốc mà không biết rằng mình vừa đặt bút ký vào một bản án tâm linh đầy nghiệt ngã. Đây chính thức là khởi đầu của một câu truyện ma có thật mà tôi sẽ không bao giờ quên trong suốt quãng đời còn lại của mình.


2. Căn phòng 404 và những vết cào rướm máu trên vách tường

Căn phòng của tôi nằm ở cuối dãy hành lang tầng 4, số phòng 404. Theo quan niệm dân gian, số 4 là số “tử”, và việc phòng 404 nằm cuối hành lang tối tăm lại càng làm tăng thêm vẻ u ám. Vừa bước chân vào, một luồng không khí lạnh buốt xộc thẳng vào mũi. Nó không phải cái lạnh của máy điều hòa, mà là cái lạnh lẽo của hơi đất, của sự cô quạnh lâu ngày thường thấy trong các truyện ma có thật.

Mặc dù trời đang nắng gắt, nhưng bên trong phòng tối om. Ánh sáng chỉ lọt qua được một khe cửa sổ nhỏ bị che khuất bởi tán cây đa cổ thụ ngoài sân. Góc phòng có một chiếc tủ quần áo gỗ cũ kỹ, gỗ đã mục nát và phát ra tiếng “kẽo kẹt” mỗi khi có gió thổi qua. Điều lạ lùng nhất là mùi nhang tàn thoang thoảng khắp phòng, mặc dù không hề có bàn thờ nào được đặt ở đây.

Đêm đầu tiên, tôi đang cắm cúi viết code cho đồ án đến tận 2 giờ sáng thì bỗng nghe thấy tiếng “kít… kít…”. Âm thanh phát ra từ phía bức tường ngăn cách với phòng 403 bỏ hoang. Tiếng động đều đặn, như thể có ai đó đang dùng móng tay dài miết thật mạnh vào tường vôi. Tôi áp tai vào tường, tiếng cào càng rõ hơn kèm theo tiếng rên rỉ nhỏ xíu: “Lạnh… đau quá… trả lại cho tôi…”.

Tôi giật mình bật dậy, soi đèn pin lên vách tường. Trên nền vôi trắng, xuất hiện những vết cào sâu hoắm, rỉ ra một thứ chất lỏng màu nâu đen bốc mùi hôi thối như xác động vật chết lâu ngày. Đây chính là minh chứng sống cho những câu truyện ma có thật mà người ta vẫn thường rỉ tai nhau trên các diễn đàn kinh dị.

truyen-ma-co-that-vet-cao-tren-tuong-phong-404

3. Bí mật kinh hoàng dưới hầm gửi xe: Đôi giày đỏ và bàn thờ giấu kín

Không chỉ căn phòng 404, mà ngay cả tầng hầm của chung cư cũng mang một vẻ đáng sợ khó tả. Tầng hầm này nằm sâu dưới lòng đất, đèn điện lúc nào cũng chập chờn. Một tối đi làm thêm về muộn, tôi dắt xe vào góc hầm thì vô tình thấy chiếc chìa khóa xe rơi vào khe hẹp sau một tấm bạt cũ phủ lên đống đồ đạc bỏ hoang.

Khi vén tấm bạt lên, tôi chết lặng. Đằng sau đó là một bàn thờ nhỏ được lập lén lút, bên trên đặt một đôi giày búp bê màu đỏ đã cũ nát, rách bươm nhưng vẫn giữ màu đỏ tươi rợn người. Dưới gầm bàn thờ là một đống giấy tiền vàng mã đã cháy dở và một tấm ảnh đen trắng của một cô gái trẻ với nụ cười u uất, đôi mắt như đang nhìn thẳng vào linh hồn tôi.

Bỗng nhiên, chiếc đài nhỏ của ông bảo vệ ở góc hầm phát ra tiếng rè rè, rồi một giọng hát cải lương thê lương vang lên. Tôi cảm thấy có một luồng hơi lạnh thổi qua gáy, tiếng gót giày “cộc… cộc…” vang lên trên sàn bê tông phẳng lì dù không có ai ở đó. Những trải nghiệm về truyện ma có thật thường bắt đầu từ những chi tiết nhỏ nhặt như thế này, nhưng nó đủ để làm một gã thanh niên cứng cỏi như tôi phải bủn rủn tay chân.

Trong thế giới tâm linh, đôi giày đỏ thường đại diện cho những linh hồn phụ nữ chết oan, không thể siêu thoát vì còn vướng bận trần gian hoặc nợ máu chưa trả. Việc đôi giày này xuất hiện trong một câu truyện ma có thật tại chung cư tôi ở báo hiệu một điềm gở kinh hoàng.


4. Cuộc gặp gỡ định mệnh với ông bảo vệ cụt chân

Thấy tôi xanh xao, ông Thành – người bảo vệ bị cụt một chân và hỏng một bên mắt – đã gọi tôi vào bốt bảo vệ sau một đêm tôi thức trắng vì sợ. Ông rót một chén trà đặc, làn khói nghi ngút không làm giảm đi vẻ nghiêm trọng trên khuôn mặt già nua của ông.

“Cháu mới dọn vào phòng 404 phải không? Đừng có dại mà tìm hiểu sâu về cái hầm xe đó.” Ông Thành nói, giọng trầm xuống. “Cô gái trong ảnh tên Thắm, trước cũng là sinh viên như cháu. Cô ấy mất ở căn phòng đó đúng ngày rằm tháng 7 năm ngoái. Người ta bảo cô ấy bị ‘dẫn lối’ bởi một bóng đen thường xuyên lảng vảng dưới hầm xe này.”

Ông kể thêm rằng, khu chung cư này vốn được xây trên nền một bệnh viện dã chiến cũ thời chiến tranh. Oan khí tích tụ lâu ngày không tan, tạo nên những hiện tượng truyện ma có thật kinh hoàng mà ban quản lý luôn tìm cách bưng bít. Ông Thành đưa cho tôi một túi muối hột nhỏ và dặn kỹ: “Đêm nay, hãy rắc muối trước cửa phòng và tuyệt đối không được mở cửa cho bất kỳ ai, dù tiếng gọi đó có giống người thân của cháu đến thế nào đi chăng nữa. Đừng để bị chúng nó lừa.”

Cuộc đối thoại dài với ông Thành giúp tôi hiểu rằng, tôi đang bước vào một cuộc chiến tâm linh mà mình không hề có vũ khí. Những câu truyện ma có thật thường có những người dẫn đường như ông Thành, nhưng liệu lời khuyên của ông có đủ để bảo vệ tôi?


5. Đêm rằm tháng 7: Khi người âm “mượn” tiếng người thân

Đúng đêm rằm tháng 7, bầu trời Sài Gòn âm u lạ thường, mây đen kéo đến che khuất cả ánh trăng rằm. Tôi nằm trong phòng 404, tim đập loạn nhịp khi nghe tiếng gió rít qua khe cửa sổ như tiếng người hú gọi. Đúng 12 giờ đêm, một tiếng gõ cửa vang lên nhẹ nhàng nhưng rõ mồn một: “Minh ơi… mở cửa cho mẹ… mẹ mang đồ dưới quê lên cho con này… lạnh quá con ơi…”.

Giọng nói giống hệt mẹ tôi ở dưới quê, từ âm vực cho đến cách gọi tên trìu mến. Tôi định lao ra mở cửa vì lo lắng cho mẹ, nhưng chợt nhớ lại lời dặn của ông Thành về những câu truyện ma có thật về việc vong hồn mượn tiếng người thân. Tôi run rẩy nhìn qua khe cửa hành lang tối om. Không có một bóng người nào cả, nhưng dưới chân cửa là… đôi giày đỏ rách nát mà tôi đã thấy dưới hầm xe lúc chiều.

Đôi giày tự di chuyển, nó xoay mũi về phía tôi như đang nhìn chằm chằm qua khe cửa. Tiếng mẹ tôi bỗng biến đổi, từ giọng hiền từ chuyển sang tiếng cười khàn đặc, ghê rợn của một người đàn bà: “Ngoan lắm… rồi mày cũng sẽ giống nó thôi…”. Đây chính là khoảnh khắc kinh hoàng nhất mà tôi từng trải qua trong chuỗi truyện ma có thật này. Tôi thu mình vào góc giường, miệng liên tục lẩm nhẩm những câu kinh cầu nguyện mà tôi vừa kịp tra trên mạng.


6. Dấu chân bùn dẫn lối vào cõi chết và kết thúc mở

Sáng hôm sau, khi ánh nắng yếu ớt đầu ngày lọt qua cửa sổ, tôi mới dám bước xuống giường. Tôi bàng hoàng thấy nắm muối ông Thành bảo tôi rắc trước cửa đã chuyển sang màu đen kịt như than. Kinh khủng hơn, trên sàn nhà gỗ, xuất hiện những dấu chân bùn ướt sũng, nhỏ nhắn dẫn thẳng từ phía cửa vào đến tận gầm giường tôi đang nằm.

Tôi nhìn lên trần nhà, và suýt chút nữa là ngất lịm đi. Một bóng trắng đang bò lồm cồm trên đó, mái tóc đen dài rũ xuống che khuất hoàn toàn khuôn mặt, nhưng đôi mắt trắng dã thì đang nhìn thẳng vào tôi từ phía trên cao. “Trả mạng cho tôi…”, tiếng nói vang lên ngay trong đại não khiến tôi tê liệt toàn thân, không thể cử động dù chỉ là một đầu ngón tay.

Tập 1 của câu ký sự truyện ma truyện ma có thật 9 Đêm Oan Hồn Tại Chung Cư Quận 5 tại chung cư Thanh Bình khép lại khi tôi đang đối mặt với cái chết cận kề. Liệu ông bảo vệ Thành có kịp xuất hiện? Bí mật thực sự đằng sau đôi giày đỏ và cái chết của cô gái tên Thắm là gì? Tất cả sẽ được hé lộ trong tập tiếp theo của serie này tại web: truyện ma sinh viên.

Hãy chờ đón phần 2 tại Chung cư quận 5 tập 2

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang