Truyện Ma Trùng Tang Phần 2 — Những Cái Chết Liên Tiếp Trong Khu Trọ Sinh Viên

Không ai dám ngủ sau 3 giờ sáng

Sau cái chết của Long, khu trọ sinh viên nằm sâu trong con hẻm gần làng đại học không còn giống trước nữa.

trùng tang ám khu trọ sinh viên

Ngày trước, nơi này luôn ồn ào.

Buổi sáng là tiếng xe máy nổ máy vội vã, tiếng sinh viên gọi nhau đi học, tiếng bà chủ trọ quét sân và tiếng loa bán bánh mì vọng từ đầu hẻm. Buổi tối là tiếng gõ bàn phím, tiếng nhóm bạn tụ tập ăn mì, tiếng cười đùa, tiếng ai đó mở nhạc quá lớn rồi bị phòng bên mắng.

Nhưng từ sau đêm Long chết, mọi âm thanh quen thuộc đó dường như biến mất.

Cả khu trọ chìm vào một thứ im lặng nặng nề.

Không ai còn ngồi học ngoài hành lang. Không ai dám đi lấy đồ ăn khuya sau 12 giờ đêm. Những sinh viên từng quen thức đến 2–3 giờ sáng để chạy deadline cũng bắt đầu tắt đèn sớm, kéo rèm kín cửa, để điện thoại ngay cạnh gối như thể chỉ cần có chuyện gì xảy ra là có thể gọi người khác ngay lập tức.

Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là bóng tối.

Mà là khoảng thời gian sau 3 giờ sáng.

Không ai biết vì sao, nhưng từ khi Long mất, cứ gần 3 giờ sáng là khu trọ lại có cảm giác rất lạ. Không khí lạnh hơn bình thường. Hành lang im đến mức nghe được tiếng nước nhỏ từ mái tôn xuống nền gạch. Những bóng đèn huỳnh quang cũ lâu lâu lại chớp tắt, tạo ra thứ ánh sáng xanh nhợt nhạt giống như trong một thước phim kinh dị.

Hoàng là người cảm nhận điều đó rõ nhất.

Phòng của Hoàng nằm giữa dãy trọ, cách phòng Long khoảng bốn căn. Trước đây, Hoàng vốn không tin mấy chuyện tâm linh. Cậu cho rằng những câu chuyện về trùng tang, ma quỷ hay vong hồn chỉ là lời đồn của người lớn tuổi. Nhưng sau cái chết của chú Tư bảo vệ và Long, niềm tin đó bắt đầu lung lay.

Đêm đầu tiên sau khi Long được đưa về quê, Hoàng không ngủ được.

Cậu nằm trên giường, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà loang lổ vết ẩm. Quạt máy quay đều đều, phát ra tiếng rè rè khó chịu. Điện thoại đặt bên cạnh vẫn sáng màn hình, trên đó là hàng loạt bài viết cậu vừa tìm kiếm:

“Trùng tang là gì?”

“Dấu hiệu trùng tang có thật không?”

“Người chết có thể kéo người sống đi theo không?”

Càng đọc, Hoàng càng thấy lạnh sống lưng.

Theo quan niệm dân gian, trùng tang là hiện tượng sau một đám tang, gia đình hoặc những người liên quan liên tiếp gặp chuyện chẳng lành, thậm chí có thêm người mất trong thời gian ngắn. Có người nói đó chỉ là sự trùng hợp. Có người lại tin rằng nếu người chết mất vào giờ xấu, vong linh chưa siêu thoát có thể “gọi” thêm người đi cùng.

Hoàng vốn không muốn tin.

Nhưng khu trọ này đã có hai người chết.

Và cả hai đều có điểm chung: trước khi chết, họ đều nghe thấy tiếng gõ cửa lúc 3 giờ sáng.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Ba tiếng gõ khô khốc bất ngờ vang lên trong trí nhớ khiến Hoàng giật mình bật dậy.

Cậu nín thở.

Bên ngoài hành lang hoàn toàn im lặng.

Nhưng chỉ vài giây sau, từ cuối dãy trọ vang lên một âm thanh rất nhỏ.

Rè… rè…

Giống tiếng radio cũ mất sóng.

Hoàng từ từ ngồi dậy, tim đập mạnh đến mức nghe rõ trong tai. Cậu biết âm thanh đó. Đó là tiếng chiếc radio của chú Tư bảo vệ. Trước khi mất, chú thường mở radio vào ban đêm, vừa nghe cải lương vừa hút thuốc ngoài cổng.

Nhưng chiếc radio đó đã bị gia đình chú mang đi sau đám tang.

Vậy tiếng rè rè kia từ đâu ra?

Hoàng bước xuống giường, nhẹ nhàng tiến về phía cửa. Cậu không mở cửa. Chỉ cúi xuống nhìn qua khe hở nhỏ dưới chân cửa.

Hành lang tối om.

Không có ai.

Nhưng nền gạch trước cửa phòng cậu có một vệt nước kéo dài.

Giống như có ai đó vừa đi ngang qua với đôi chân ướt sũng.

Tin đồn về trùng tang lan khắp khu trọ

Sáng hôm sau, Hoàng đem chuyện tiếng radio kể lại cho mấy người còn ở khu trọ.

Không ai cười.

Nếu là trước đây, chắc chắn Long sẽ là người đầu tiên trêu Hoàng yếu bóng vía. Nhưng Long đã chết. Cái chết của cậu khiến những trò đùa về ma quỷ không còn buồn cười nữa.

Mai, sinh viên năm hai ở phòng đối diện, nói nhỏ rằng cô cũng nghe thấy tiếng radio.

Không chỉ một lần.

“Đêm nào cũng có,” Mai nói, giọng run run. “Khoảng hơn 3 giờ sáng. Ban đầu mình tưởng ai mở nhạc, nhưng sau đó nghe kỹ thì giống tiếng radio của chú Tư.”

Một bạn khác tên Phúc chen vào:

“Tao còn nghe thấy tiếng ho. Kiểu ho khan của người lớn tuổi ấy.”

Cả nhóm im lặng.

Không ai nói ra, nhưng tất cả đều nghĩ đến chú Tư.

Từ khóa trùng tang bắt đầu được nhắc đến nhiều hơn trong khu trọ. Có người lên mạng tìm hiểu về dấu hiệu trùng tang. Có người gọi điện về quê hỏi ba mẹ. Có người kể rằng ở quê họ từng có một gia đình sau khi có tang thì chỉ trong vòng 49 ngày liên tiếp mất thêm hai người.

Những câu chuyện đó khiến nỗi sợ lan nhanh hơn.

Đối với sinh viên xa nhà, khu trọ vốn là nơi để nghỉ ngơi sau giờ học, sau ca làm thêm, sau những ngày chạy deadline mệt mỏi. Nhưng giờ đây, mỗi căn phòng lại giống như một chiếc hộp nhỏ bị nhốt trong bóng tối. Ai cũng sợ mình sẽ là người tiếp theo nghe thấy tiếng gõ cửa.

Bà chủ trọ cũng thay đổi.

Trước kia bà hay cằn nhằn chuyện tiền điện, tiền nước, chuyện sinh viên để xe không ngay ngắn. Nhưng mấy ngày gần đây, bà gần như không nói gì. Sáng nào bà cũng thắp nhang trước cổng, đốt giấy vàng mã ở góc sân, rồi lẩm bẩm khấn vái.

Có lần Hoàng đi ngang qua, nghe bà nói rất nhỏ:

“Đừng bắt thêm đứa nào nữa. Tụi nó còn trẻ, còn đi học…”

Câu nói đó khiến Hoàng đứng khựng lại.

“Bắt thêm” là sao?

Có phải bà chủ trọ biết điều gì đó về lời nguyền trùng tang ở khu này?

Camera ghi lại thứ không nên xuất hiện

Sau nhiều đêm mất ngủ, một nhóm sinh viên quyết định kiểm tra lại camera an ninh.

Camera được gắn ở đầu dãy trọ, hướng thẳng xuống hành lang. Bình thường, nó chỉ dùng để kiểm tra xe cộ hoặc xem ai ra vào khu trọ. Nhưng từ sau cái chết của Long, mọi người bắt đầu hy vọng camera có thể ghi lại được thứ gì đó.

Hoàng, Mai, Phúc và thêm hai bạn nữa ngồi trong phòng bà chủ trọ để xem lại đoạn ghi hình.

Bà chủ trọ ban đầu không đồng ý.

Bà nói:

“Không nên xem. Có những thứ thấy rồi thì không quên được đâu.”

Nhưng càng nghe câu đó, cả nhóm càng muốn xem.

Đoạn video bắt đầu từ 2 giờ 50 phút sáng.

Hành lang trống không.

Đèn huỳnh quang ở giữa dãy thỉnh thoảng chớp nhẹ. Gió làm mấy bộ quần áo phơi ngoài lan can đung đưa. Mọi thứ bình thường đến mức khiến cả nhóm bắt đầu nghi ngờ rằng có lẽ họ đã tự dọa nhau.

2 giờ 58 phút.

Màn hình hơi nhiễu.

3 giờ đúng.

Âm thanh trong camera bỗng xuất hiện tiếng rè rất nhỏ. Dù camera an ninh thu âm không rõ, nhưng ai cũng nhận ra tiếng đó.

Radio.

3 giờ 03 phút.

Màn hình đột nhiên giật mạnh.

Hình ảnh bị kéo sọc ngang, giống như tín hiệu bị nhiễu bởi một nguồn điện rất mạnh. Rồi từ cuối hành lang, một bóng người xuất hiện.

Ban đầu, bóng đó rất mờ.

Nó đứng gần phòng cũ của chú Tư, nơi đã bị khóa từ sau đám tang. Dáng người gầy gò, lưng hơi còng, mặc một chiếc áo mưa cũ dù hôm đó trời không mưa.

Đầu nó cúi thấp.

Tay buông thõng hai bên.

Không ai trong phòng dám nói gì.

Phúc đưa tay tua chậm đoạn video.

Bóng người bắt đầu di chuyển.

Nó không bước như người bình thường. Hai chân kéo lê trên nền gạch, để lại phía sau một vệt đen mờ. Mỗi lần nó đi qua một bóng đèn, ánh sáng lại tắt phụt trong vài giây rồi bật lại.

Nó dừng trước phòng của Long.

Căn phòng đó đã khóa cửa, bên trong không còn ai ở.

Bóng người đứng đó rất lâu.

Rồi nó từ từ quay đầu lại.

Không phải quay về phía phòng Long.

Mà quay thẳng về phía camera.

Cả nhóm chết lặng.

Dù hình ảnh nhiễu và mờ, họ vẫn nhận ra gương mặt đó.

Chú Tư.

Nhưng khuôn mặt chú không giống lúc còn sống. Da tái xám, miệng hơi hé ra như đang muốn nói gì đó. Đôi mắt đen đặc, không có lòng trắng. Cổ nghiêng lệch sang một bên, giống như bị ai đó bẻ gãy.

Mai bật khóc.

Phúc chửi thề rồi đóng laptop lại.

Bà chủ trọ đứng phía sau, mặt trắng bệch.

Bà không hề tỏ ra bất ngờ.

Điều đó khiến Hoàng càng sợ hơn.

Bà đã biết trước camera sẽ ghi lại thứ gì.

Người thứ ba bắt đầu nghe thấy tiếng gọi

ma trùng tang gọi người

Người tiếp theo gặp chuyện là Minh.

Minh là bạn cùng phòng với Long.

Từ sau khi Long chết, Minh gần như không nói chuyện với ai. Cậu nghỉ học liên tục, không ra ngoài ăn uống, chỉ ở trong phòng đóng kín cửa. Mỗi khi có người hỏi thăm, Minh chỉ lắc đầu nói mình ổn.

Nhưng nhìn Minh, ai cũng biết cậu không ổn.

Mắt cậu thâm quầng. Da xanh xao. Người lúc nào cũng run nhẹ như bị sốt. Có lần Hoàng bắt gặp Minh đứng trước phòng Long lúc nửa đêm, tay đặt lên ổ khóa, miệng lẩm bẩm:

“Tao không mở được… mày đừng gọi nữa…”

Hoàng kéo Minh ra hỏi chuyện.

Ban đầu Minh không chịu nói.

Nhưng sau đó, khi được đưa vào phòng Hoàng, Minh mới kể trong tiếng thở gấp:

“Đêm nào tao cũng mơ thấy Long.”

Trong giấc mơ, Long đứng ngoài cửa phòng, người ướt sũng, mặt cúi thấp. Cậu ta không gõ cửa mạnh, chỉ gõ đúng ba tiếng.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Rồi Long gọi:

“Minh ơi, mở cửa cho tao.”

Minh nói giọng Long trong mơ rất lạ. Không giống giọng Long lúc còn sống. Nó khàn hơn, chậm hơn, như thể có ai đó đang bắt chước giọng cậu ấy từ một nơi rất xa.

Ban đầu Minh nghĩ mình bị ám ảnh vì chứng kiến cái chết của bạn thân.

Nhưng giấc mơ lặp lại mỗi đêm.

Mỗi lần mơ, Long lại đứng gần cửa hơn.

Đêm đầu tiên, Long đứng ở cuối hành lang.

Đêm thứ hai, Long đứng trước cửa phòng.

Đêm thứ ba, Long áp mặt sát vào khe cửa.

Đến đêm thứ tư, Minh mơ thấy mình đang nằm trên giường. Cửa phòng từ từ mở ra, dù cậu nhớ rất rõ trước khi ngủ mình đã khóa trong.

Long bước vào.

Người cậu ta lạnh ngắt.

Long cúi xuống sát tai Minh và nói:

“Không phải tao gọi mày. Nó gọi tao gọi mày.”

Nghe đến đây, Hoàng thấy lạnh sống lưng.

“Nó là ai?” Hoàng hỏi.

Minh lắc đầu, nước mắt chảy xuống:

“Tao không biết. Nhưng đêm qua tao thấy sau lưng Long có một người khác.”

“Ai?”

Minh im lặng rất lâu.

Rồi cậu nói:

“Chú Tư.”

Dấu hiệu trùng tang xuất hiện rõ hơn

Sau câu chuyện của Minh, mọi người bắt đầu xâu chuỗi lại các sự việc.

Đầu tiên là chú Tư chết bất thường.

Sau đó là tiếng gõ cửa lúc 3 giờ sáng.

Rồi Long chết sau đúng bảy ngày.

Camera ghi lại hình ảnh giống chú Tư.

Minh bắt đầu mơ thấy Long gọi tên mình.

Tất cả khiến từ khóa trùng tang không còn là một khái niệm mơ hồ trên mạng. Nó trở thành nỗi sợ thật sự bao trùm khu trọ.

Một số sinh viên gọi điện về nhà kể lại. Có phụ huynh bắt con chuyển đi ngay trong ngày. Có người còn gửi bùa, vòng dâu tằm, tỏi, muối hột lên cho con mang theo.

Dù tin hay không, ai cũng bắt đầu làm theo những điều được truyền miệng:

Không trả lời khi nghe ai gọi tên lúc nửa đêm

Người lớn nói rằng nếu nghe tiếng người quen đã mất gọi tên vào ban đêm thì tuyệt đối không được trả lời. Vì nếu trả lời, nghĩa là mình đã “nhận lời”.

Không mở cửa khi nghe ba tiếng gõ liên tiếp

Trong những câu chuyện về truyện ma trùng tang, tiếng gõ cửa thường là dấu hiệu báo trước điều xấu. Đặc biệt là ba tiếng gõ chậm vào khoảng 3 giờ sáng.

Không nhìn lâu vào gương sau nửa đêm

Một số bạn trong khu trọ kể rằng khi soi gương lúc khuya, họ có cảm giác phía sau mình có người đứng. Dù quay lại không thấy ai, nhưng trong gương vẫn thấp thoáng một bóng đen.

Luôn để đèn ngủ sáng

Từ sau cái chết của Long, gần như phòng nào cũng để đèn ngủ. Không ai còn muốn căn phòng chìm hoàn toàn vào bóng tối.

Những điều đó nghe có vẻ mê tín.

Nhưng trong một khu trọ vừa có hai người chết liên tiếp, không ai còn đủ can đảm để cười nhạo.

Căn phòng của Long tự sáng đèn

Đêm thứ sáu sau khi Minh kể chuyện, khu trọ xảy ra một việc khiến mọi người gần như hoảng loạn.

Khoảng 2 giờ 45 sáng, Mai nhắn vào nhóm chat khu trọ:

“Phòng Long sáng đèn.”

Ban đầu không ai tin.

Phòng Long đã bị khóa. Đồ đạc bên trong được gia đình thu dọn gần hết. Cầu dao điện của phòng đó cũng đã được bà chủ trọ tắt.

Nhưng khi Hoàng mở cửa nhìn ra hành lang, cậu thấy đúng là có ánh sáng hắt ra từ khe cửa phòng Long.

Ánh sáng rất yếu.

Không giống đèn điện.

Nó có màu vàng nhạt, lập lòe, giống ánh nến hoặc nhang đang cháy.

Một vài sinh viên mở cửa nhìn ra rồi lập tức đóng sầm lại.

Không ai dám bước tới.

Chỉ có Hoàng, Phúc và bà chủ trọ đứng ở đầu hành lang.

Bà chủ trọ cầm một bó nhang, miệng liên tục đọc kinh. Tay bà run đến mức tàn nhang rơi xuống nền gạch.

Từ trong phòng Long vọng ra tiếng nói.

Rất nhỏ.

Như tiếng nhiều người thì thầm cùng lúc.

Hoàng cố lắng nghe.

Trong đám âm thanh hỗn loạn đó, cậu nhận ra một giọng quen thuộc.

Giọng của Long.

“Minh…”

“Minh ơi…”

“Mở cửa…”

Cánh cửa phòng Minh ở đối diện bỗng rung nhẹ.

Bên trong, Minh hét lên.

Hoàng và Phúc lao đến đập cửa phòng Minh.

“Minh! Mở cửa! Mở cửa ra!”

Không có tiếng trả lời.

Chỉ có tiếng Minh khóc và tiếng đồ đạc rơi loảng xoảng.

Rồi hành lang đột nhiên tối sầm.

Toàn bộ đèn tắt phụt.

Trong bóng tối, Hoàng nghe rất rõ ba tiếng gõ vang lên.

Không phải từ cửa phòng Long.

Mà từ bên trong phòng Minh.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Người thứ ba biến mất

Khi điện bật lại, cửa phòng Minh đã mở.

Nhưng Minh không còn bên trong.

Căn phòng bừa bộn như vừa có một cuộc giằng co. Chăn gối rơi xuống sàn. Bàn học bị lật. Laptop vẫn đang mở, màn hình hiển thị một trang tìm kiếm dang dở:

“cách hóa giải trùng tang”

Điện thoại của Minh nằm dưới gầm giường, màn hình nứt một đường dài.

Bà chủ trọ gọi công an.

Cả khu trọ thức trắng đêm.

Mọi người chia nhau tìm Minh quanh khu vực gần đó. Họ kiểm tra hẻm, quán ăn đêm, bãi đất trống, cả khu nhà hoang phía sau dãy trọ. Nhưng Minh biến mất như thể bị ai đó kéo khỏi căn phòng trong tích tắc.

Điều kỳ lạ là camera an ninh không ghi lại cảnh Minh rời khỏi phòng.

Từ 3 giờ 03 đến 3 giờ 07, toàn bộ video chỉ là màn hình đen.

Không có hình.

Không có âm thanh.

Chỉ có đúng một khung hình xuất hiện trước khi camera mất tín hiệu.

Trong khung hình đó, cửa phòng Minh mở hé.

Phía sau cánh cửa là một bàn tay trắng bệch đang bám vào mép cửa.

Bàn tay đó không giống tay người sống.

Ngón tay dài bất thường, móng đen, da nhăn nheo như bị ngâm nước quá lâu.

Hai ngày sau, người ta tìm thấy Minh.

Cậu nằm trong căn nhà hoang phía sau khu trọ, nơi từng được đồn là nhà giữ đồ cũ của một cơ sở mai táng trước đây.

Minh còn sống.

Nhưng cậu không còn tỉnh táo.

Cậu ngồi co ro trong góc, mắt mở trừng trừng, miệng liên tục lặp lại một câu:

“Không phải chú Tư… không phải Long… còn một người nữa…”

Khi được đưa đến bệnh viện, Minh không nhận ra ai.

Nhưng cứ đúng 3 giờ sáng, cậu lại bật dậy, nhìn về phía cửa phòng bệnh và hét lên:

“Đừng gõ nữa!”

Bà chủ trọ tiết lộ chuyện bị giấu kín

Sau khi Minh được tìm thấy, không còn ai đủ bình tĩnh.

Hơn một nửa sinh viên dọn đi. Những người chưa thể chuyển vì chưa tìm được chỗ mới cũng gom đồ sang ngủ nhờ phòng bạn. Khu trọ từng đông đúc giờ chỉ còn vài phòng sáng đèn.

Hoàng quyết định hỏi thẳng bà chủ trọ.

“Cô biết chuyện gì đó đúng không?”

Bà chủ trọ im lặng rất lâu.

Rồi bà dẫn Hoàng vào căn phòng nhỏ phía sau nhà, nơi bà cất giấy tờ cũ. Trong một chiếc hộp gỗ khóa kỹ, bà lấy ra một xấp giấy đã ố vàng.

Đó là giấy tờ mua bán đất từ hơn mười năm trước.

Trước khi trở thành khu trọ sinh viên, mảnh đất này từng là một khu nhà cũ bỏ hoang. Nhưng sâu hơn nữa, theo lời người dân trong hẻm, nơi này từng liên quan đến một nhà tang lễ nhỏ hoạt động không giấy phép.

Nhiều năm trước, ở đó từng xảy ra một vụ cháy.

Có người chết.

Có thi thể không được nhận.

Có tro cốt bị chôn vội phía sau khu đất.

Bà chủ trọ nói giọng khàn đi:

“Hồi mới xây trọ, có người đã nói đất này không sạch. Nhưng lúc đó cô không tin. Cô nghĩ người ta hù để ép giá đất.”

“Vậy chú Tư thì sao?” Hoàng hỏi.

Bà cúi mặt.

“Chú Tư từng làm ở chỗ nhà tang lễ đó.”

Hoàng thấy cổ họng mình nghẹn lại.

“Chú ấy biết chuyện tro cốt bị chôn ở đâu. Nhưng chú không nói. Có lẽ… đến lúc chết, chú ấy vẫn còn nợ họ một lời giải thích.”

Hoàng nhìn xấp giấy cũ trên bàn.

Tất cả những gì đang xảy ra không đơn giản chỉ là trùng tang trong một gia đình.

Nó là thứ gì đó rộng hơn.

Một lời nguyền bám vào mảnh đất.

Một món nợ chưa được trả.

Và những sinh viên trẻ thuê trọ ở đây chỉ vô tình trở thành người sống trên vùng đất không nên bị đánh thức.

Trùng tang hay lời nguyền của khu đất?

Từ góc nhìn dân gian, người ta có thể gọi những cái chết liên tiếp này là hiện tượng trùng tang. Bởi sau một cái chết đầu tiên, những người liên quan bắt đầu gặp chuyện. Tiếng gọi người chết, giấc mơ lặp lại, tiếng gõ cửa, camera nhiễu sóng và cảm giác bị theo dõi đều giống những dấu hiệu thường xuất hiện trong các câu chuyện tâm linh.

Nhưng với Hoàng, mọi chuyện không còn đơn giản như những gì cậu đọc được trên mạng.

Nếu là trùng tang, vì sao người bị ảnh hưởng không phải người thân của chú Tư?

Nếu là Long, vì sao Minh lại bị gọi?

Nếu là ngẫu nhiên, vì sao tất cả đều xảy ra đúng sau 3 giờ sáng?

Cậu bắt đầu nghĩ rằng có thể khu trọ này không chỉ bị ám bởi một vong hồn.

Có thể chú Tư cũng chỉ là nạn nhân.

Có thể Long cũng vậy.

Và có thể thứ đang gõ cửa mỗi đêm không phải là người chết vừa mất, mà là một thứ cũ hơn, sâu hơn, bị chôn dưới nền đất này từ rất lâu.

Một thứ biết bắt chước giọng nói.

Một thứ biết dùng gương mặt người chết để gọi người sống.

Một thứ khiến người ta tin rằng đó là lời nguyền trùng tang, để che giấu sự thật kinh khủng hơn phía sau.

Đêm cuối cùng trước khi cả khu trọ đóng cửa

Sau khi Minh nhập viện, bà chủ trọ quyết định tạm thời đóng khu trọ.

Bà yêu cầu những sinh viên còn lại chuyển đi trong vòng ba ngày. Tiền cọc được trả lại đầy đủ. Không ai phản đối. Thậm chí nhiều người còn muốn rời đi ngay lập tức.

Hoàng cũng thu dọn đồ.

Nhưng đêm cuối cùng, vì chưa chuyển được hết sách vở và máy tính, cậu buộc phải ngủ lại một đêm.

Khu trọ gần như trống rỗng.

Hành lang không còn tiếng người. Những căn phòng đã khóa cửa. Trên dây phơi chỉ còn vài chiếc móc áo lắc nhẹ trong gió. Căn phòng của Long bị niêm phong. Phòng Minh cũng đóng kín.

Hoàng để đèn sáng, đặt balo chặn trước cửa, điện thoại sạc đầy pin.

Cậu tự nhủ chỉ cần qua đêm nay là xong.

12 giờ.

1 giờ.

2 giờ.

Không có gì xảy ra.

Hoàng bắt đầu thấy nhẹ nhõm.

Có lẽ những chuyện kinh hoàng kia cuối cùng cũng kết thúc.

Nhưng đúng 3 giờ 03 phút, điện thoại cậu rung lên.

Một tin nhắn mới.

Từ số của Minh.

Hoàng cứng người.

Minh đang ở bệnh viện. Điện thoại của Minh vẫn bị công an giữ lại để kiểm tra. Vậy ai đang nhắn?

Cậu mở tin nhắn.

Chỉ có một dòng:

“Đừng đi. Nó biết mày thấy rồi.”

Hoàng còn chưa kịp hiểu thì bên ngoài cửa vang lên tiếng radio rè rè.

Sau đó là tiếng dép kéo lê trên nền gạch.

Rất chậm.

Rất gần.

Tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng cậu.

Hoàng nín thở.

Một giọng nói khàn đặc vang lên ngoài hành lang.

Không phải giọng chú Tư.

Không phải giọng Long.

Cũng không phải giọng Minh.

Đó là giọng của một người phụ nữ già, khô khốc, như phát ra từ cổ họng đã bị cháy xém:

“Con thấy rồi thì con phải ở lại…”

Rồi tiếng gõ cửa vang lên.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Hoàng lùi lại, tay bịt chặt miệng để không hét lên.

Bên ngoài, giọng nói tiếp tục thì thầm:

“Mở cửa đi. Phần kết còn chưa bắt đầu mà.”

Đọc lại phần 1: Khởi nguồn lời nguyền trùng tang trong khu trọ sinh viên

Bạn có dám đọc tiếp phần kết của câu chuyện này không?

Ở phần sau, bí mật thật sự về khu đất, chú Tư, Long và người phụ nữ xuất hiện lúc 3 giờ sáng sẽ được hé lộ. Nhưng càng đến gần sự thật, Hoàng càng nhận ra rằng thứ đáng sợ nhất không phải là người đã chết.

Mà là kẻ vẫn đang chờ được gọi tên.

Đọc tiếp phần kết: Bí mật thật sự phía sau lời nguyền trùng tang

Có thể bạn sẽ thích: Chuyện tâm linh có thật: Người bạn cùng phòng không tồn tại

Tìm hiểu thêm về tín ngưỡng dân gian Việt Nam

Đọc thêm khái nghiệm về truyền thuyết đồ thị

FAQ — Câu hỏi thường gặp về truyện ma trùng tang

Vì sao truyện ma trùng tang được nhiều người tìm đọc?

Truyện ma trùng tang thu hút người đọc vì chủ đề này gắn với nỗi sợ rất quen thuộc trong văn hóa Việt Nam: tang lễ, người chết gọi tên, tiếng gõ cửa ban đêm và những cái chết liên tiếp không thể giải thích. Đặc biệt với sinh viên và người trẻ, bối cảnh khu trọ, ký túc xá, hành lang tối và những đêm thức khuya càng khiến câu chuyện trở nên gần gũi và ám ảnh hơn.

Trùng tang có liên quan đến giờ chết không?

Theo quan niệm dân gian, trùng tang thường được cho là có liên quan đến giờ mất, ngày mất hoặc tuổi của người đã khuất. Một số người tin rằng nếu người chết phạm vào giờ xấu thì gia đình hoặc những người liên quan có thể gặp chuyện không may. Tuy nhiên, đây là quan niệm tâm linh truyền miệng và chưa có bằng chứng khoa học xác nhận.

Dấu hiệu trùng tang thường được nhắc đến là gì?

Trong nhiều câu chuyện dân gian, dấu hiệu trùng tang có thể bao gồm việc gia đình liên tiếp có người mất, người sống thường mơ thấy người đã khuất gọi tên, trong nhà xuất hiện cảm giác lạnh bất thường, chó mèo phản ứng lạ hoặc có những âm thanh kỳ quái vào ban đêm. Trong truyện ma, các chi tiết này thường được khai thác để tạo cảm giác hồi hộp và sợ hãi.

Truyện ma khu trọ sinh viên vì sao dễ gây ám ảnh?

Khu trọ sinh viên là không gian rất quen thuộc với người trẻ: phòng nhỏ, hành lang dài, bóng đèn chập chờn, tiếng động ban đêm và cảm giác sống xa nhà. Khi yếu tố trùng tang hoặc tâm linh xuất hiện trong bối cảnh này, người đọc dễ tưởng tượng mình cũng có thể rơi vào hoàn cảnh tương tự, từ đó cảm giác sợ hãi trở nên thật hơn.

Đây là truyện hư cấu hay chuyện có thật?

Bài viết này được xây dựng theo hướng truyện ma hư cấu, lấy cảm hứng từ các quan niệm dân gian về trùng tang và những câu chuyện truyền miệng trong đời sống. Người đọc nên tiếp nhận như một tác phẩm giải trí kinh dị, không nên xem đây là thông tin xác nhận về hiện tượng tâm linh ngoài đời thật.

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang