Truyện ma làng Trạch: Quan tài đá và ma giữ của trong núi

Truyện ma làng Trạch: Quan tài đá và ma giữ của trong núi

Truyện ma làng Trạch: Quan tài đá và ma giữ của trong núi

Tôi nghe chuyện “ma giữ của” ở làng Trạch từ bé. Người ta bảo ai tham của nhà họ Đinh, đêm mò lên núi Trạch, kiểu gì cũng gặp hạn. Tôi không tin, nghĩ chỉ là lời dọa trộm.

Cho đến mùa tang vợ cả phú ông Đinh Gia Cảnh, tôi mới thấy người làng sợ thật. Sợ đến mức họ im lặng như đang giữ miệng cho một bí mật chung

Đêm kẻ trộm vượt cổng làng

Truyện ma làng Trạch: Quan tài đá và ma giữ của trong núi

làng Trạch, người già vẫn truyền tai nhau một câu chuyện mà ai nghe cũng thấy sống lưng lạnh buốt. Người ta gọi nó bằng cái tên: “Truyện ma làng Trạch: Quan tài đá và ma giữ của trong núi.”

Đêm đó trời tối đặc như mực.

Trăng bị mây nuốt chửng, gió từ dãy núi Trạch thổi về mang theo mùi ẩm lạnh của đất rừng. Đường làng vắng như tờ, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả trong bụi tre.

Tôi đang ngồi trước hiên thì bỗng thấy một bóng người lướt nhanh qua con đường đất.

Hắn nhỏ con, đội nón lá, mặt quấn vải đen kín mít. Chân trần dẫm lên đất nhưng gần như không phát ra tiếng.

Hắn đi thẳng về phía cổng tây của làng Trạch.

Cổng đá ấy đã tồn tại mấy trăm năm. Hai cột đá cao sừng sững, trên treo hoành phi nền đen chữ trắng ghi hai chữ lớn:

Làng Trạch.”

Dưới ánh sương đêm, dòng chữ ấy mờ mờ như nổi trên không.

Bóng người kia không dừng lại. Hắn bước qua cổng, rồi rẽ vào con đường mòn dẫn lên núi.

Trong đầu tôi chợt nhớ đến lời đồn lâu nay:

Trên núi Trạch có khu mộ của họ Đinh, nơi đặt quan tài đá và ma giữ của.

Đó chính là câu chuyện người ta vẫn gọi là:

“Truyện ma làng Trạch: Quan tài đá và ma giữ của trong núi.”

Tò mò thắng sợ hãi, tôi lặng lẽ đi theo.

Truyện ma làng Trạch: Quan tài đá và ma giữ của trong núi

Truyện ma làng Trạch: Quan tài đá và ma giữ của trong núi

Con đường lên núi quanh co và tối om.

Sau gần nửa giờ leo dốc, trước mắt tôi hiện ra một khu nhà rộng lớn như biệt phủ.

Cổng đá khắc sâu bốn chữ:

“Mộ phần gia tiên họ Đinh.”

Bên trong là sân gạch rộng, hai bên có dãy nhà gỗ cổ. Ở gian chính giữa sân đặt một cỗ quan tài đá khổng lồ.

Trước quan tài là bàn thờ lớn.

Hương vẫn cháy, nến vẫn đỏ.

Những mâm lễ như gà luộc, xôi, rượu, trái cây bày đầy như có người vừa cúng xong.

Người áo đen mở cửa lẻn vào.

Tôi nấp sau bụi chuối, nhìn qua khe cửa.

Hắn quỳ xuống trước quan tài đá.

Truyện ma làng Trạch: Quan tài đá và ma giữ của trong núi

Hắn chắp tay run run.

Giọng khàn khàn vang lên:

“Nam mô a di đà phật…
Con nghèo khổ, nợ nần chồng chất…
Xin bà cho con ít của rơi của vãi…”

Khấn xong, hắn nhìn quanh rồi mở chiếc hộp gỗ đặt trước quan tài.

Bên trong là những thỏi vàng sáng rực.

Hắn bốc ngay ba thỏi nhét vào túi.

Nhưng lòng tham khiến hắn chần chừ.

Một lúc sau hắn cắn răng, lấy thêm ba thỏi nữa.

Ngay lúc đó—

RẦM!!!

Cửa gỗ phía sau đóng sầm lại như có ai tát mạnh.

Ngọn nến bỗng chao đảo.

Gió lạnh thổi ào qua căn phòng.

Thứ bước đi không có bóng

Trước cửa bỗng xuất hiện một người.

Một người đàn ông to lớn.

Hắn mặc áo ngũ thân cổ xưa, đầu quấn khăn vấn như người thời trước.

Thân thể hắn cứng đờ.

Bước đi chậm chạp.

Dưới ánh nến, tôi nhìn rõ một điều khiến tim mình gần như ngừng đập.

Hắn không có bóng.

Ánh nến hắt xuống nền gạch…

Nhưng dưới chân hắn hoàn toàn trống rỗng.

Kẻ trộm lập tức ngã bệt xuống sàn.

Hắn run lẩy bẩy, vội đặt sáu thỏi vàng xuống.

“Con xin trả… xin trả hết…”

Người kia không nói.

Hắn bước tới.

Bàn tay to như gọng kìm bóp chặt cằm kẻ trộm.

Rồi—

BỘP!
BỘP!
BỘP!

Những cú đánh vang dội trong gian gỗ.

Tiếng kêu chỉ kéo dài vài giây.

Sau đó chỉ còn tiếng máu nhỏ xuống nền gạch.

Tôi sợ đến cứng người.

Không dám thở.

Đó là lần đầu tiên tôi tận mắt thấy ma giữ của trong núi, thứ mà người ta vẫn kể trong Truyện ma làng Trạch: Quan tài đá và ma giữ của trong núi.

Sáng hôm sau ở mộ phần

Sáng sớm hôm sau.

Ông Phúc – người trông mộ của họ Đinh – lên dâng hương.

Trong gian chính là một cảnh tượng kinh hoàng.

Xác kẻ trộm nằm sõng soài.

Đầu nát bét.

Máu đã khô thành vệt đen.

Nhưng trước xác…

sáu thỏi vàng vẫn xếp ngay ngắn.

Điều kỳ lạ là chúng sạch bóng, không dính một giọt máu.

Ông Phúc không hề hoảng hốt.

Ông chỉ gọi thằng ở trẻ:

“Đem vàng rửa sạch cất vào kho.”

Rồi ông lấy sáu thỏi vàng mới đặt lên bàn thờ.

Sau đó ông dặn:

“Luộc gà, luộc thịt mang sang gian tây…
mời cậu.”

Tôi nghe mà rùng mình.

Sự thật về quan tài đá

Tối hôm đó tôi hỏi bà cụ bán trầu đầu làng.

Bà nhìn quanh rồi nói nhỏ:

“Cái quan tài đá trên núi Trạch
không phải để chôn xác.”

“Nó là chỗ cột hồn.”

“Cứ vài năm phải có người chết thay…
để hồn mới ở lại giữ của.”

Tôi chợt hiểu.

Kẻ trộm kia chỉ là kẻ xui xẻo.

Hắn đã chạm vào bí mật của ma giữ của trong núi, thứ tồn tại hàng trăm năm trong Truyện ma làng Trạch: Quan tài đá và ma giữ của trong núi.

Cao trào: Quan tài đá mở nắp

Đêm hôm sau.

Tôi đánh liều lên núi lần nữa.

Gian nhà gỗ im lặng đáng sợ.

Mùi nhang cũ xộc thẳng vào cổ.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Cỗ quan tài đá vẫn nằm giữa phòng.

Nhưng lần này…

nắp quan tài đã mở.

Bên trong không có hình nhân.

Không có vải liệm.

Chỉ có một bộ xương người đang ngồi thẳng lưng.

Như thể kẻ đó vẫn còn sống.

Chiếc đầu lâu quay về phía cửa.

Hai hốc mắt tối om nhìn thẳng vào tôi.

Trước bộ xương là sáu thỏi vàng mới tinh.

Trên nền đất…

sáu dấu chân máu.

Những dấu chân ấy kéo dài ra khỏi cửa.

Hướng xuống núi.

Hướng về làng Trạch.

Kết thúc của Truyện ma làng Trạch

Từ đêm đó…

Cổng tây của làng Trạch vẫn đứng đó.

Hoành phi vẫn ghi hai chữ “Làng Trạch.”

Nhưng có một điều thay đổi.

Sau nửa đêm…

không ai dám bước qua cổng.

Vì người ta sợ rằng…

ở đâu đó trên núi Trạch…

cỗ quan tài đá vẫn mở nắp.

ma giữ của vẫn đang đi tìm người tiếp theo.

Đó là lý do câu chuyện này được truyền lại qua nhiều đời với cái tên:

“Truyện ma làng Trạch: Quan tài đá và ma giữ của trong núi.”

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang