Giảng Đường Số 13 Chương 1: Email Gửi Lúc 3:13

Giới thiệu Giảng Đường Số 13 Chương 1

Giảng Đường Số 13 Chương 1 mở đầu bằng một email kỳ lạ được gửi vào lúc 3:13 sáng, kéo Lam và nhóm podcast của cô bước vào một bí mật không có trên sơ đồ trường học. Với không khí truyện ma sinh viên pha trộn yếu tố điều tra, Giảng Đường Số 13 Chương 1 không chỉ là phần giới thiệu nhân vật mà còn là cánh cửa đầu tiên dẫn tới một lớp học không ai nên bước vào.

giang-duong-so-13-chuong-1-email-gui-luc-3-13

Lam chưa từng nghĩ một email không có người gửi lại có thể khiến mình mất ngủ đến ba đêm liên tiếp.

Nếu là mấy năm trước, chắc cô đã xóa ngay từ lúc nhìn thấy dòng tiêu đề trống trơn và địa chỉ gửi hiển thị toàn ký tự lỗi. Nhưng từ khi podcast Đêm Nay Ở Khu A bắt đầu có chút người nghe, Lam dần mắc một thói quen rất nghề: bất cứ thứ gì kỳ lạ, bất cứ dấu hiệu nào có mùi đô thị truyền miệng, mùi bí ẩn học đường, mùi “viral được”, cô đều không muốn bỏ qua.

Thật ra podcast của Lam khởi đầu khá đơn giản.

Một chiếc micro giá rẻ. Một phần mềm lọc tiếng ồn cài tạm. Một chiếc laptop cũ mà mỗi lần render audio là nóng như bếp điện. Cùng với đó là những câu chuyện mà sinh viên trường nào cũng có: phòng học có tiếng kéo ghế lúc khuya, nhà vệ sinh tầng cao nhất luôn có một buồng khóa, thư viện có dãy sách không ai dám mượn, cầu thang thoát hiểm đôi khi dẫn tới nơi không nằm trên sơ đồ.

Nghe vô lý. Nhưng vô lý lại là chất liệu tuyệt vời nhất cho nội dung.

Lam hiểu điều đó.

Cô không cần những câu chuyện ấy phải thật một trăm phần trăm. Cô chỉ cần chúng đủ thật để người nghe tự hoàn thành phần còn lại trong đầu. Nỗi sợ, giống như trí tưởng tượng, luôn làm việc chăm chỉ hơn bất kỳ chiếc micro nào.

Cho đến đêm chiếc email đầu tiên xuất hiện.

Nó không giống tư liệu gửi ẩn danh. Không giống trò đùa. Không giống màn xin lên sóng của mấy bạn sinh viên năm nhất thích bày chuyện để được nhắc tên.

Nó giống một lời mời.

Hoặc đúng hơn, một lệnh triệu tập được viết bằng thứ ngôn ngữ lịch sự đến mức lạnh gáy.

Podcast Đêm Nay Ở Khu A và tham vọng của Lam

Lam học ngành truyền thông, kiểu sinh viên mà người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ cuộc sống lúc nào cũng gọn gàng, chủ động và có kế hoạch. Cô ăn nói rõ ràng, biết chọn góc máy đẹp, biết chỉnh âm thanh sao cho giọng mình nghe vừa gần gũi vừa đủ bí ẩn. Nếu phải thành thật, Lam không đam mê ma quỷ bằng đam mê cách con người phản ứng với ma quỷ.

Nói trắng ra: cô thích khán giả.

Cô thích cảm giác một đoạn audio mình dựng được người khác chia sẻ trong group lớp với câu caption kiểu: “Nghe lúc 2 giờ sáng xong không dám đi vệ sinh.” Cô thích mấy bình luận nửa đùa nửa thật như “Trường mình thật sự có chỗ này hả?” hay “Đừng nhắc tên khu đó nữa, em đang ở một mình.”

Podcast Đêm Nay Ở Khu A ra đời từ đúng tâm lý ấy.

Ban đầu chỉ là một tập thử, kể lại ba câu chuyện lạ nổi tiếng trong trường: một phòng máy tự bật lúc nửa đêm, tiếng giảng bài phát ra từ giảng đường trống, và một confession ẩn danh về sinh viên bị gọi tên trong khi điểm danh dù đã bảo lưu cả học kỳ. Không ngờ tập đó có lượt nghe khá ổn. Thế là Lam làm tiếp tập hai, rồi tập ba.

Người hỗ trợ cô là Tùng.

Tùng học thiết kế đa phương tiện, nhưng kỹ năng đáng giá nhất của cậu không nằm ở hình ảnh mà ở âm thanh. Tùng nghe được những thứ rất nhỏ mà người khác bỏ qua: tiếng quạt tản nhiệt của laptop lệch nhịp, tiếng vang của phòng trống, tần số nền khác lạ trong đoạn ghi âm điện thoại. Cậu không tin chuyện ma, nhưng lại nghiện cảm giác bóc tách âm thanh như giải một bài toán có mùi bất thường.

“Thứ làm người ta sợ không phải tiếng hét,” Tùng từng nói trong một lần chỉnh audio. “Mà là những tiếng không nên có nhưng vẫn xuất hiện.”

Lam nhớ rất rõ câu đó, vì nó đúng với gần như mọi thứ họ đã làm.

Hai người không phải những kẻ chuyên đi săn ma. Họ chỉ là sinh viên biết chỗ nào có thể biến thành nội dung.

Và nội dung, như một con thú đói, càng nuôi càng muốn ăn thêm.

Đêm trực dựng tập mới trong Giảng Đường Số 13 Chương 1

Tối hôm đó, Lam ở lại phòng câu lạc bộ truyền thông muộn hơn thường lệ.

Phòng nằm cuối dãy tầng ba khu A, không lớn nhưng đủ để chứa hai bộ máy tính, mấy giá tripod, một chiếc sofa cũ lún đệm và vô số dây điện chằng chịt như rễ cây nhân tạo. Đèn trần sáng trắng, hơi lạnh máy lạnh cũ phả ra thứ mùi nhựa và bụi điện tử quen thuộc.

Ngoài hành lang, sinh viên gần như đã về hết. Từ cửa sổ nhìn xuống sân trường chỉ còn vài vệt sáng hắt từ cột đèn, mỏng và nhợt như ai đó quên tắt.

Tùng đang ngồi cắt tiếng thở thừa trong đoạn phỏng vấn một sinh viên năm ba kể chuyện về khu cầu thang sau thư viện. Trên màn hình là các dải sóng âm chạy ngang, xanh lè, đều đặn một cách giả tạo.

Lam ngồi đối diện, gõ caption nháp cho tập sắp đăng.

“Đoạn intro cậu để thế này ổn chưa?” cô hỏi, mắt vẫn nhìn laptop. “Mở đầu bằng câu ‘Có những nơi trong trường bạn đi qua mỗi ngày, nhưng chưa chắc thuộc về người sống’ có bị quá tay không?”

Tùng tháo một bên tai nghe.

“Quá tay vừa đủ.”

“Nghe như khen đểu.”

“Thì đúng mà.” Tùng nhếch mép. “Podcast kinh dị của cậu mà mở đầu như báo cáo thực tập thì ai nghe.”

Lam ném cục tẩy về phía cậu, trúng mép bàn rồi rơi xuống đất. Tùng cười khẽ, quay lại màn hình.

Đồng hồ góc phải laptop hiện 2:48 sáng.

Bình thường Lam sẽ về trước nửa đêm. Nhưng tập này cô muốn lên sóng sớm, đúng khung giờ nhiều người thức khuya. Với lại, trường về đêm luôn có một kiểu tĩnh rất hợp để làm nội dung ma quái. Nó khiến mọi tiếng gõ bàn phím nghe vang hơn, mọi ánh đèn nhìn cô độc hơn, và mọi câu chuyện đang viết dở mang cảm giác như có thể thật ở đâu đó ngoài cửa.

Trong lúc Lam đang chỉnh lại phần mô tả, màn hình đột nhiên nháy nhẹ.

Một tab mail tự bật lên.

Lam khựng tay.

“Tùng, cậu vừa chạm vào máy mình không?”

“Không.”

Lam nhìn kỹ. Hộp thư của cô đang mở ở chế độ xem mới nhất. Có một email nằm trên cùng danh sách, vừa xuất hiện cách đó vài giây.

Không tiêu đề.

Không tên người gửi.

Dòng địa chỉ chỉ hiện một chuỗi ký tự lẫn lộn như bị lỗi mã hóa.

Cô nhíu mày.

“Spam à?”

“Tài khoản cậu bị hack thì nó sẽ không hack kiểu nghệ thuật thế đâu.” Tùng nói mà không ngẩng lên.

Lam bấm mở email.

Email không có người gửi

Nội dung email chỉ có ba phần.

Một tệp đính kèm hình ảnh.

Một dòng văn bản.

Và một thời gian gửi hiển thị đúng 3:13 AM, dù đồng hồ hệ thống lúc đó mới là 2:49 AM.

Lam nhìn chằm chằm màn hình.

“Sao email gửi từ tương lai được?”

Tùng quay sang ngay.

“Gì cơ?”

Lam kéo laptop về phía cậu. Tùng nheo mắt, rồi ngồi thẳng dậy hẳn.

“Có thể lỗi đồng bộ máy chủ.” Cậu nói, nhưng giọng không còn chắc như lúc nãy.

Lam nhấn vào tệp đính kèm.

Bức ảnh hiện ra sau hai giây tải dữ liệu.

Đó là một hành lang.

Hẹp, dài, ánh sáng vàng yếu. Hai bên là những cánh cửa lớp học sơn cũ, phía trên mỗi cửa gắn bảng số phòng màu đen. Ở chính giữa khung hình là một cánh cửa hơi hé, trên đó ghi số 13.

Không phải chữ 13 vẽ tay. Không phải ảnh ghép cẩu thả kiểu sinh viên rảnh rỗi dọa nhau.

Nó hiện lên rõ ràng, đúng bố cục của bảng phòng học trong trường.

Lam không nói gì trong vài giây.

Tùng là người lên tiếng trước.

“Trường mình không đánh số kiểu đó.”

Lam phóng to ảnh.

“Nhìn giống khu A.”

“Giống. Nhưng trường mình không có phòng 13.”

Câu đó khiến không khí trong phòng thay đổi rất nhẹ, như nhiệt độ vừa hạ thêm một nấc.

Lam biết Tùng không nói bừa.

Từ hồi làm podcast, họ đã đi khá nhiều dãy phòng để ghi âm ambience, xin chụp ảnh minh họa, thậm chí lẻn vào mấy khu giảng đường cũ để tìm tư liệu. Hệ thống đánh số phòng trong trường có quy luật rất rõ. Dãy nào cũng nhảy theo mã tầng và khu, nhưng gần như không ai dùng số 13 độc lập cho một giảng đường.

Lam kéo xuống dòng văn bản duy nhất trong email.

Nó viết:

“Các em đã kể đủ rồi. Giờ đến lượt các em đi học.”

Không chào.

Không ký tên.

Không thêm bất cứ lời giải thích nào.

Lam đọc lại lần thứ hai mà vẫn thấy sau gáy mình lạnh đi một chút.

Tùng chìa tay.

“Cho mình xem header mail.”

Lam nhường chỗ. Tùng bắt đầu bấm vào mục chi tiết kỹ thuật, kéo xuống hàng loạt thông tin định tuyến. Mỗi lúc một lâu hơn, lông mày cậu càng nhíu chặt.

“Không ổn.” Tùng nói.

“Hack thật hả?”

“Không giống.” Cậu lắc đầu. “Thông tin máy chủ đi vòng lạ lắm. Có mấy chỗ trống như bị cắt. Mà phần timestamp bị lệch kiểu này cũng không tự nhiên.”

Lam khoanh tay, mắt vẫn không rời dòng chữ trên màn hình.

“Có thể ai đó trong trường đang troll mình vì podcast.”

“Có thể.”

“Nhưng?”

Tùng im một nhịp.

“Nhưng nếu là troll, người này biết cách làm quá kỹ.”

Lam bật cười rất khẽ, một kiểu cười tự trấn an.

“Càng tốt. Nội dung tự tìm đến thì mình đâu có quyền phụ.”

Nói vậy thôi, chính cô cũng biết câu mình vừa nói nghe hơi gồng.

Bởi vì ở đâu đó trong đầu, một ý nghĩ bé xíu đã bắt đầu bò ra khỏi góc tối: chuyện này có thể không chỉ là content.

Bức ảnh giảng đường số 13

Lam tải ảnh xuống máy.

Tên file là một chuỗi số vô nghĩa, nhưng khi mở phần thông tin chi tiết, ngày tạo tệp hiển thị trống hoàn toàn. Không có camera. Không có thiết bị. Không có vị trí. Không có dấu vết thông thường của một ảnh được chụp bằng điện thoại.

Tùng kéo ghế sát hơn.

“Cho mình copy file.”

Lam gửi qua ổ cứng ngoài. Tùng lập tức mở bằng phần mềm đọc dữ liệu ảnh.

“Metadata rỗng.”

“Xóa được mà.”

“Xóa được. Nhưng kiểu này giống như nó chưa từng có từ đầu.”

Lam chống tay lên bàn.

“Nghe câu đó không giúp mình bớt vui đâu.”

Tùng phóng to vùng tối bên phải khung hình.

“Khoan.”

“Gì?”

“Ở đây có gì đó.”

Lam nín thở nhìn theo.

Trong góc hành lang, phản chiếu trên ô kính nhỏ gắn trên cửa lớp bên cạnh số 13, có một hình người mờ. Không rõ mặt. Không rõ nam hay nữ. Chỉ là một bóng đứng ở cuối hành lang, lệch khỏi tâm ảnh một chút như thể đang quan sát người chụp từ khoảng cách vừa đủ xa.

Lam thấy cổ họng mình khô hẳn.

“Bóng người à?”

“Có thể chỉ là nhiễu sáng.” Tùng đáp, nhưng cậu không nghe có vẻ tin vào điều đó lắm.

Lam lấy điện thoại chụp lại màn hình.

“Mai mình hỏi Dương.”

“Dương lại sướng.” Tùng thở ra. “Có hồ sơ là ông ấy đào như chuột chũi ngửi thấy khoai.”

Lam bật cười lần này thật hơn.

Dương học luật, nhưng đam mê kỳ lạ nhất của cậu là bới giấy tờ cũ. Những thứ như quyết định thành lập khoa, sơ đồ phòng ban, biên bản bàn giao cơ sở, danh mục tài sản, công văn lưu trữ — đa số sinh viên nhìn thấy là muốn ngủ gục, còn Dương thì sáng mắt như tìm được mật mã vũ trụ.

Nếu trong trường từng có một phòng số 13 rồi bị xóa khỏi sơ đồ, Dương sẽ là người có cơ hội lôi được dấu vết ra nhất.

Lam định đóng email lại thì chợt thấy có một file nhỏ khác nằm bên dưới ảnh. Không phải đính kèm riêng mà nhúng ở cuối thư dưới dạng biểu tượng âm thanh.

Cô bấm mở.

Một đoạn audio dài đúng bảy giây vang lên từ loa laptop.

Không có nhạc nền.

Không có lời nói rõ ràng.

Chỉ có tiếng micro rè nhẹ, sau đó là một giọng nam trầm, rất xa, rất méo, như phát ra từ một loa cũ bị phủ bụi:

“Đi học đầy đủ.”

Âm thanh ngắt.

Phòng câu lạc bộ im lặng như vừa bị ai rút hết khí ra ngoài.

Tùng là người đầu tiên đứng dậy.

“Đóng cửa lại.”

Lam nhìn cậu.

“Làm gì?”

“Mình không biết. Cứ đóng đi.”

Cô không tranh luận. Cửa phòng câu lạc bộ vốn hé để thông gió, giờ Lam bước tới kéo lại. Cánh cửa khép vào phát ra tiếng “cạch” nhẹ.

Ngay khi tay cô chạm tay nắm, đèn trần nháy một cái.

Rồi thêm cái nữa.

Cả căn phòng chìm trong bóng tối đúng nửa giây trước khi sáng lại.

Lam quay phắt về phía Tùng.

“Cậu đừng nói đây cũng là nhiễu điện.”

“Mình đang cố không nói gì cả.”

giang-duong-so-13-chuong-1-buc-anh-phong-so-13

Dương và nghi vấn về sơ đồ tòa nha

Sáng hôm sau, Lam chỉ ngủ được gần hai tiếng. Đầu cô ong lên như có ai nhét bông gòn ẩm vào trong sọ. Nhưng vừa hết tiết học đầu tiên, cô đã kéo Tùng xuống căn tin cũ phía sau khu hành chính để gặp Dương.

Dương đến muộn năm phút, tay ôm một xấp giấy in và cốc cà phê đen không đường. Cậu mặc áo sơ mi trắng gọn gàng giữa một rừng hoodie và áo thun sinh viên, nhìn giống người chuẩn bị đi dự phiên tòa hơn là đi hóng chuyện ma.

“Tin nhắn của cậu lúc 7 giờ sáng làm mình tưởng có người chết.” Dương đặt cốc xuống. “Rồi, cho xem.”

Lam mở laptop, kéo bức ảnh ra giữa bàn.

Dương nhìn đúng hai giây đã thôi nhai kẹo cao su.

“Ở đâu ra?”

“Email nặc danh.”

“Người gửi?”

“Không có.”

“Thời gian gửi?”

“Hiển thị 3:13 sáng. Nhưng bọn mình nhận lúc 2:49.”

Dương ngồi xuống chậm hơn một chút. Tùng đưa thêm file audio. Dương nghe xong, không tỏ vẻ sợ, chỉ lặng đi.

“Cái này không giống trò đùa phổ thông.” Cậu nói.

Lam nhếch môi.

“Hôm nay ai cũng thích mở đầu bằng câu đó.”

Dương không tiếp lời, chỉ lật xấp giấy mình mang theo ra.

“Mình kiểm tra sơ đồ khu A sáng nay rồi. Bản công khai trên website không có giảng đường số 13.”

“Thì bọn mình biết rồi.”

“Nhưng nghe tiếp này.” Dương gõ ngón tay lên một bản in cũ hơn, giấy ngả vàng. “Mình xin được từ phòng lưu trữ một sơ đồ cải tạo cơ sở cách đây hơn mười năm. Dãy này…” cậu chỉ vào một cụm phòng “…có khoảng trống rất kỳ. Phòng 11, 12, rồi nhảy thẳng sang 14.”

Lam cúi xuống nhìn.

Khoảng trống giữa hai ký hiệu đúng là bất thường. Không rộng đến mức có thể là cầu thang hay nhà vệ sinh, nhưng đủ để tạo cảm giác như ai đó đã cố bỏ qua một đơn vị.

“Chưa đủ kết luận.” Tùng nói.

“Đúng.” Dương gật. “Nhưng còn cái này.”

Cậu rút thêm một tờ giấy khác. Là danh mục thiết bị bàn giao giảng đường từ nhiều năm trước. Trong danh sách có một dòng bị bút mực đen gạch chéo gần kín, nhưng vẫn còn đọc được vài ký tự:

…GD 13… micro để bục… bảng phấn… 54 ghế…

Lam nhìn mà ngón tay lạnh đi.

“Giảng đường 13?”

“Có vẻ vậy.”

“Trường mình từng có thật?”

Dương dựa lưng ghế.

“Hoặc từng có thứ gì đó được gọi bằng cái tên đó.”

Tùng chậm rãi đặt cốc nước xuống.

“Thế rồi nó biến mất khỏi sơ đồ?”

Dương nhún vai.

“Chuyện một phòng bị đổi mã, đổi công năng, hoặc nhập vào khu khác thì có thể xảy ra. Nhưng kỳ lạ ở chỗ dấu vết của nó bị xóa không đồng đều. Bản này còn. Bản kia mất. Có cảm giác như nó không được xóa theo quy trình, mà bị gạt ra khỏi trí nhớ tập thể một cách rất vụng.”

Lam im lặng.

Câu “gạt ra khỏi trí nhớ tập thể” làm cô khó chịu một cách khó giải thích. Nó không chỉ gợi chuyện giấy tờ. Nó gợi thứ gì đó sống hơn, gần hơn, như thể có một bàn tay vô hình từng đi ngang qua trường và bôi đen một phần tồn tại.

Tùng quay sang Lam.

“Cậu đừng nói với mình là cậu đang thấy cái này hấp dẫn.”

Lam không phủ nhận.

“Podcast số tới có thể là tập mạnh nhất từ trước đến giờ.”

Dương nhìn cô như nhìn người tự nguyện bước vào hầm tối chỉ vì ánh sáng ở đó lên ảnh đẹp.

“Lam.”

“Hả?”

“Nếu làm tiếp, đừng làm kiểu nửa vời. Hoặc điều tra cho tới nơi, hoặc xóa hết.”

Lam cười, nhưng lần này nụ cười ngắn và nhạt.

“Cậu nói nghe như chuẩn bị đọc di chúc.”

Dương không cười lại.

“Mình nói vì có một chuyện nữa.”

“Gì?”

Dương kéo điện thoại ra, mở thư mục ảnh chụp giấy tờ.

“Tối qua sau khi cậu gửi ảnh, mình thử tìm trong kho confession cũ. Có một bài đăng ẩn danh từ ba năm trước, đã bị xóa. Mình chỉ còn ảnh chụp màn hình. Nội dung đại ý là người đăng nói họ đi nhầm vào một giảng đường không có trên sơ đồ, bên trong có giảng viên đứng quay lưng viết bảng, và trên bục giảng là micro đang bật.”

Lam nghe tim mình đập rõ hơn.

“Rồi sao?”

Dương nhìn thẳng vào cô.

“Người đó kết bài bằng một câu.”

“Câu gì?”

Dương hạ giọng.

“‘Nếu các bạn nhận được email mời đi học, đừng trả lời.’”

Cảm giác bị theo dõi trong khu A

Chiều hôm đó, Lam đi qua khu A nhiều lần hơn cần thiết.

Cô tự viện cớ là để ghi nhớ sơ đồ, để so độ dài các dãy hành lang, để xem có chỗ nào hợp với bức ảnh hay không. Nhưng cô biết thật ra mình đang tìm cái cảm giác đã bị bức email cấy vào đầu từ đêm qua: cảm giác có một nơi tồn tại song song với phần trường mà mọi người đều quen, chỉ là nó đứng lệch một chút, như bức tranh treo sai khung mà mắt thường khó nhận ra.

Khu A ban ngày đông đúc hơn hẳn ban đêm, dĩ nhiên rồi. Sinh viên qua lại liên tục, tiếng giày dép, tiếng gọi nhau, tiếng giảng viên nói vọng ra từ phòng học, tiếng quạt và máy chiếu hòa vào nhau thành một thứ ồn ào rất sống. Nhưng chính cái sống ấy lại làm Lam thấy bức ảnh đêm qua càng dị.

Trong ảnh không có người.

Không có âm thanh.

Không có sự bừa bộn bình thường của một tòa nhà đại học.

Chỉ có hành lang chờ sẵn ai đó bước vào.

Lam đi qua dãy phòng 11, 12, 14 ở tầng hai. Cô dừng lại vài giây trước khoảng tường giữa phòng 12 và 14. Chỉ là một đoạn vách sơn trắng, treo khung thông báo câu lạc bộ đã cũ. Không có gì đặc biệt.

Nhưng khi cô lùi ra sau hai bước và nhìn nghiêng, tim cô bất ngờ giật mạnh.

Tấm kính phản chiếu ở cửa sổ cuối dãy vừa hắt lại hình của một cánh cửa tối màu nằm ở vị trí không nên có.

Lam chớp mắt.

Hình phản chiếu biến mất.

Chỉ còn lại khoảng tường trắng và đám poster câu lạc bộ guitar.

Cô đứng yên vài giây lâu hơn mức bình thường. Một nhóm sinh viên đi ngang qua, cười nói rầm rĩ. Một người còn va nhẹ vào vai cô rồi xin lỗi. Cuộc sống xung quanh vẫn tiếp tục, hoàn toàn không biết vừa có thứ gì đó chạm vào mép nhận thức của cô.

Lam hít sâu, lấy điện thoại định chụp lại khoảng tường.

Màn hình chợt bật sáng vì có thông báo mail mới.

Chỉ một dòng preview hiện trên thanh thông báo.

“Buổi học đầu tiên chưa bắt đầu. Đừng đứng nhầm chỗ.”

Lam thấy máu trong người mình lạnh như bị ai đổ nước đá vào sống lưng.

Cô bấm mở ngay.

Hộp thư không có email mới nào.

Kết thúc Giảng Đường Số 13 Chương 1

Tối đó, Lam không về ký túc xá ngay.

Cô ngồi lại ở băng ghế đá gần khu A, laptop đặt trên đùi, tai nghe cắm hờ nhưng không bật nhạc. Trời sẫm màu dần, những ô cửa lớp học phía trên lần lượt tắt đèn. Gió đầu mùa thổi qua sân trường, mang theo mùi lá ẩm và bê tông nóng đã nguội.

Bức ảnh giảng đường số 13 vẫn mở trên màn hình.

Càng nhìn lâu, cô càng có cảm giác bức ảnh không phải ghi lại một nơi. Nó đang chờ được quay lại.

Điện thoại rung lên.

Một tin nhắn từ Tùng.

“Mình tách audio file sáng nay rồi.”

Một tin nhắn nữa tới ngay sau đó.

“Ngoài câu ‘Đi học đầy đủ’, ở lớp nền có tiếng khác.”

Lam gõ trả lời rất nhanh.

“Tiếng gì?”

Ba chấm hiện lên rồi biến mất. Ba chấm hiện lên lần nữa.

Cuối cùng, Tùng gửi một đoạn văn bản ngắn:

“Nghe rất nhỏ. Như tiếng điểm danh.”

Tim Lam đập mạnh.

“Có tên ai không?”

Lần này Tùng mất gần một phút mới trả lời.

“Có.”

Một giây sau, tin nhắn tiếp theo hiện lên.

“Tên đầu tiên là Lam.”

Lam ngẩng phắt đầu lên theo phản xạ.

Khu A trước mặt đã gần như tối hết. Chỉ còn duy nhất một ô cửa ở tầng ba vẫn sáng đèn vàng yếu.

Cô nhìn chằm chằm lên đó.

Khoảng cách xa đến mức không thể thấy rõ bên trong.

Nhưng Lam vẫn có cảm giác rất chắc chắn, rất khó chịu, rất thật rằng ở phía sau ô cửa sáng ấy, có ai đó đang đứng chờ cô đi hết chương mở đầu và tự bước vào phần còn lại.

Và lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu podcast Đêm Nay Ở Khu A, Lam không còn thấy mình đang săn một câu chuyện nữa.

Cô bắt đầu nghi mình vừa bị một câu chuyện chọn trúng.

giang-duong-so-13-chuong-1-ket-thuc-o-cua-sang-tang-3

Đọc tiếp vũ trụ truyện ma sinh viên: Ký Túc Xá Tầng 0 Chương 1 Attachment.tiff

Tìm hiểu thêm về mô típ truyền thuyết đô thị:Urban legend Attachment.tiff

Liên hệ vấn đề bản quyền: Contact info

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang