Chuyện Tâm Linh Có Thật Rùng Rợn: Ngôi Nhà Hoang Mùa Hè Xanh (Tập 5)

Mùa Hè Xanh – ba tiếng gọi chứa đựng biết bao nhiệt huyết, tuổi trẻ và khát khao cống hiến của hàng triệu sinh viên trên khắp cả nước. Những chuyến đi tình nguyện về các vùng quê nghèo, những buôn làng xa xôi hẻo lánh luôn mang lại những kỷ niệm đẹp đẽ không thể nào quên chuyện tâm linh có thật.

Tuy nhiên, đằng sau những cung đường đất đỏ bazan rực nắng, đằng sau những đêm đốt lửa trại bập bùng giữa đại ngàn hoang vu, lại ẩn chứa những góc khuất đầy bí ẩn mà khoa học thực nghiệm khó lòng giải thích. Khi nhắc đến những chuyện tâm linh có thật, người ta thường hay nghĩ đến bệnh viện, trường học cũ hay các khu nhà trọ tồi tàn, mà ít ai biết rằng chốn rừng thiêng nước độc mới là nơi những thế lực siêu nhiên ngự trị mạnh mẽ nhất.

Trong tập thứ 5 của series nhật ký rùng rợn này, tôi sẽ đưa các bạn rời xa ánh đèn thành phố phồn hoa để đến với một bản làng hẻo lánh nằm sâu trong thung lũng. Nơi đó, có một ngôi nhà gỗ mục nát bị người dân địa phương xa lánh, và cũng là nơi khởi nguồn cho một chuyện tâm linh có thật kinh hoàng nhất mà tôi từng trải qua thời sinh viên.

Bức ảnh chụp lại từ đêm hôm đó đến nay vẫn là một thứ tài liệu ám ảnh, một minh chứng sống động cho việc những chuyện tâm linh có thật không bao giờ buông tha cho những kẻ mang trong mình sự tò mò đi quá giới hạn.

Mục lục

  1. Hành trình tiến vào bản làng hẻo lánh và nhiệm vụ truyền thông
  2. Ngôi nhà gỗ sàn bỏ hoang tăm tối ở cuối con suối cạn
  3. Lời cảnh báo nghiêm khắc từ già làng bên ánh lửa bập bùng
  4. Đêm định mệnh: Lẻn ra ngoài săn ảnh dải ngân hà
  5. Bóng người phụ nữ qua ống ngắm máy ảnh phim rùng rợn
  6. Cơn sốt rét mê man và sự thật kinh hoàng được hé lộ
  7. Cuộn phim Kodak Gold và tàn dư của một chuyện tâm linh có thật
  8. Lời khuyên xương máu cho các chiến sĩ Mùa Hè Xanh

Hành trình tiến vào bản làng hẻo lánh và nhiệm vụ truyền thông

Năm đó, tôi đang là sinh viên năm hai. Với vai trò là thành viên nòng cốt của ban Truyền thông – Kỹ thuật trong câu lạc bộ trường, tôi xung phong tham gia mặt trận Mùa Hè Xanh tại một xã miền núi vô cùng khó khăn.

Hành trang của tôi ngoài vài bộ quần áo lính rằn ri, chiếc áo xanh tình nguyện, còn có một “bảo bối” bất ly thân: chiếc máy ảnh phim cơ học Minolta SR-T Super cũ kỹ cùng vài cuộn phim Kodak Gold mang tông màu ấm hạt nhiễu đặc trưng. Nhiệm vụ của tôi là ghi lại mọi khoảnh khắc sinh hoạt, lao động làm đường, dạy học của các chiến sĩ để làm tư liệu truyền thông cho đoàn trường sau khi kết thúc chiến dịch.

Đường vào bản cực kỳ gian nan. Chiếc xe khách nhồi nhét hơn ba chục sinh viên phải dừng lại ở ngoài quốc lộ vì đường đất bên trong quá lầy lội, xe không thể vào được chuyện tâm linh có thật.

Chúng tôi phải đi bộ cắt rừng gần chục cây số dưới cái nắng đổ lửa. Cảnh sắc hai bên đường hùng vĩ nhưng lại mang một vẻ hoang sơ, u tịch đến lạ thường. Những gốc cây cổ thụ cành lá xum xuê che khuất cả ánh mặt trời, tạo ra những mảng tối tranh tối tranh sáng đầy ma mị. Bất cứ ai có linh cảm nhạy bén đều có thể lờ mờ nhận ra, không gian này dường như đang dọn đường cho một chuyện tâm linh có thật sắp sửa xảy ra.

Trong suốt chặng đường hành quân, tôi liên tục đưa chiếc máy ảnh lên ngắm nghía, cố gắng chớp lấy những khung hình chân thực nhất.

Tuy nhiên, mỗi lần ống kính hướng về phía những mảng rừng sâu thẳm, tôi lại có một cảm giác gai người rất lạ, giống hệt như những mô tả trong các chuyện tâm linh có thật mà tôi thường nghe các bậc tiền bối kể lại. Cảm giác có hàng chục đôi mắt vô hình đang lạnh lẽo dõi theo từng bước chân của đoàn sinh viên trẻ tuổi.

Dẫu vậy, sự mệt mỏi của chuyến đi bộ đường dài nhanh chóng lấn át đi mọi sự đa nghi, khiến tôi gạt phăng ý nghĩ về một chuyện tâm linh có thật để tiếp tục vác chân máy ảnh lê bước về phía trước.

chiếc máy ảnh phim ghi lại chuyện tâm linh có thật

Ngôi nhà gỗ sàn bỏ hoang tăm tối ở cuối con suối cạn

Ban chỉ huy chiến dịch bố trí cho đoàn chúng tôi đóng quân tại nhà văn hóa của thôn – một căn nhà cấp bốn rộng rãi nhưng khá tuềnh toàng nằm ngay giữa tâm bản. Tuy nhiên, vì số lượng sinh viên quá đông, lại phải chia ra khu vực nam nữ riêng biệt, nên chỗ sinh hoạt vô cùng chật chội. Xung quanh nhà văn hóa là nhà cửa của đồng bào dân tộc, ban ngày thì vắng lặng vì mọi người đều lên nương rẫy, ban đêm thì tối đen như mực do hệ thống điện ở đây cực kỳ yếu, bóng đèn tròn cứ chập chờn như đóm lửa tàn chuyện tâm linh có thật.

Cách nhà văn hóa khoảng 500 mét, nằm chênh vênh ở đoạn cuối của một con suối cạn nước, có một ngôi nhà sàn bằng gỗ đen sì, lợp mái lá cọ đã xơ xác. Ngôi nhà nằm tách biệt hoàn toàn với phần còn lại của bản. Dây leo chằng chịt bám kín các bậc thang gỗ mục nát, những ô cửa sổ không có cánh mở toang hoác, đen ngòm như những hốc mắt của một hộp sọ khổng lồ. Lần đầu tiên đi khảo sát địa hình để tìm góc chụp ảnh, tôi đã vô tình đi lạc về phía đó. chuyện tâm linh có thật

Chỉ cần đứng cách ngôi nhà khoảng 20 mét, một luồng khí lạnh ngắt từ dưới lòng suối cạn bốc lên đã khiến tôi rùng mình. Không gian xung quanh ngôi nhà tĩnh lặng một cách bất thường, không có tiếng chim hót, cũng chẳng có tiếng côn trùng rỉ rả.

Theo nhiều chuyên gia tâm lý và các nhà nghiên cứu hiện tượng lạ (bạn có thể xem thêm ở bài viết về Wikipedia – Năng lượng bí ẩn), động vật thường cực kỳ nhạy cảm với những trường năng lượng xấu. Sự vắng bóng của mọi sinh vật sống quanh khu vực này là một dấu hiệu cảnh báo đỏ chót về một chuyện tâm linh có thật đang ẩn mình.

Sự hoang phế và u ám của nó khiến tôi – một kẻ đam mê nhiếp ảnh – nảy sinh một thứ cảm giác vừa rợn tóc gáy, lại vừa kích thích tột độ. Tôi muốn dùng chiếc máy ảnh phim của mình để ghi lại cái sự cô liêu đó, mà không hề biết rằng mình đang tự mở cánh cửa bước vào một chuyện tâm linh có thật đẫm máu.

Lời cảnh báo nghiêm khắc từ già làng bên ánh lửa bập bùng

Tối hôm đó, đoàn chúng tôi tổ chức một buổi giao lưu nhỏ với bà con dân bản bên đống lửa trại rực rỡ. Bầu không khí vô cùng ấm áp, tiếng đàn guitar mộc mạc hòa cùng tiếng vỗ tay rào rào của đám sinh viên và sự bẽn lẽn của những đứa trẻ vùng cao. Khi men rượu cần đã bắt đầu làm nóng người, tôi lân la đến ngồi cạnh già làng – một người đàn ông ngoài 70 tuổi, khuôn mặt khắc khổ chằng chịt nếp nhăn. Tôi tò mò hỏi già về ngôi nhà gỗ hoang ở cuối suối cạn để thu thập thêm thông tin viết bài truyền thông.

Vừa nghe tôi nhắc đến ngôi nhà đó, nụ cười trên môi già làng chợt tắt lịm. Bàn tay đang cầm tẩu thuốc lá rễ cây của già run lên bần bật. Già nhìn quanh một lượt như sợ có ai đó nghe thấy, rồi hạ giọng thì thào bằng thứ tiếng Kinh lơ lớ: “Chỗ đó… ma rừng đó. Sinh viên các cháu đến đây giúp dân, dân quý lắm. Nhưng cấm tuyệt đối, mặt trời lặn rồi thì không được bén mảng ra cuối con suối. Nó bắt hồn đấy!”.

Lúc đó, đám con trai cùng đội Truyền thông – Kỹ thuật của tôi nghe lỏm được liền ôm bụng cười rúc rích. Chúng tôi là những sinh viên thế hệ mới, được trang bị kiến thức khoa học, làm sao có thể tin vào những chuyện tâm linh có thật mang màu sắc mê tín dị đoan của đồng bào dân tộc thiểu số được cơ chứ. Mấy đứa bạn vỗ vai tôi bảo chắc già làng sợ đám sinh viên tò mò ra đó phá phách hoặc trượt chân ngã xuống suối nên mới bịa ra một chuyện tâm linh có thật để dọa nạt vậy thôi.

Nhưng thẳm sâu trong trực giác của tôi, ánh mắt hoảng loạn và sự nghiêm túc tột độ của già làng không giống như đang nói dối. Những người sống cả đời gắn bó với núi rừng đại ngàn luôn có những nguyên tắc kiêng kỵ tuyệt đối để sinh tồn.

Lời cảnh báo ấy thực chất là để ngăn chặn chúng tôi trở thành nạn nhân tiếp theo trong một chuyện tâm linh có thật đã từng cướp đi sinh mạng của người khác. Đáng tiếc thay, tuổi trẻ bồng bột thường thích vượt qua những giới hạn cấm kỵ. Sự phớt lờ lời khuyên của già làng đã trực tiếp dẫn dắt tôi bước chân vào một chuyện tâm linh có thật không thể cứu vãn.

Đêm định mệnh: Lẻn ra ngoài săn ảnh dải ngân hà

Chiến dịch kéo dài được hai tuần. Ban ngày, chúng tôi làm việc mệt nhoài với các công trình thanh niên như đổ bê tông đường liên thôn, lợp lại mái trường mầm non. Ban đêm, ai nấy đều lăn ra ngủ say như chết trên những tấm chiếu manh trải dưới nền nhà văn hóa.

Đêm hôm đó, theo lịch phân công, tôi và thằng Hoàng (phó ban Kỹ thuật) trực ca gác đồ đạc lúc 1 giờ sáng. Trời đêm miền núi quang đãng đến mức không có lấy một gợn mây. Khi ngước nhìn lên bầu trời, tôi bị choáng ngợp bởi hàng vạn vì sao lấp lánh và dải ngân hà (Milky Way) vắt ngang qua những ngọn núi đen thẫm. Đây là một cảnh tượng ngoạn mục mà những đứa sinh viên sống ở thành phố đầy ô nhiễm ánh sáng như tôi không bao giờ có cơ hội nhìn thấy chuyện tâm linh có thật.

Ngọn lửa đam mê nhiếp ảnh bùng lên dữ dội. Tôi lay thằng Hoàng dậy, rủ nó vác chân máy (tripod) và chiếc máy ảnh Minolta ra ngoài để phơi sáng chụp ảnh bầu trời sao. Hoàng ban đầu chần chừ, nhưng rồi cũng bị khung cảnh hùng vĩ kia thuyết phục. Hai thằng rón rén ôm đồ nghề lách qua cánh cửa nhà văn hóa, bước ra ngoài trời đêm lạnh lẽo.

Chúng tôi đi loanh quanh tìm góc chụp sao cho bầu trời không bị vướng tán cây. Đi mãi, đi mãi, đến khi nhận ra thì hai thằng đã đứng ngay trước con suối cạn lúc nào không hay. Phía bờ bên kia, ngôi nhà gỗ bỏ hoang đứng sừng sững, lờ mờ in bóng đen ngòm lên nền trời đầy sao.

Khung cảnh thực sự quá ma mị và đậm chất điện ảnh. Tôi tự nhủ, nếu chụp được một bức ảnh phơi sáng với tiền cảnh là ngôi nhà hoang bí ẩn này, chắc chắn đó sẽ là tác phẩm để đời của chuyến đi. Cái khao khát có được một bức ảnh đẹp đã hoàn toàn che mờ đi lý trí, làm lu mờ hoàn toàn lời cảnh báo của già làng, và mở toang cánh cửa đón nhận một chuyện tâm linh có thật kinh hoàng sắp giáng xuống.

Chúng tôi đang chủ động dấn thân vào một chuyện tâm linh có thật mà không hề hay biết sự nguy hiểm tột cùng đang rình rập trong bóng tối.

Bóng người phụ nữ qua ống ngắm máy ảnh phim rùng rợn

Tôi cẩn thận mở chân máy, gắn chiếc Minolta SR-T Super lên, xoay vòng khẩu độ trên ống kính về mức f/2.8 để thu được nhiều ánh sáng nhất có thể, chỉnh tốc độ màn trập sang chế độ Bulb (phơi sáng thủ công lâu). Vì dùng cuộn phim Kodak Gold có chỉ số ISO 200 khá thấp, tôi dự tính sẽ phải giữ nút chụp trong khoảng 2 phút để cảm biến phim thu đủ ánh sáng của dải ngân hà. Thằng Hoàng đứng bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực run rẩy vì sương đêm lạnh buốt, thỉnh thoảng lại nhìn dáo dác xung quanh.

Mọi thứ xung quanh tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng suối róc rách yếu ớt và tiếng gió núi rít qua những khe ván của ngôi nhà hoang nghe u u như tiếng người khóc than. Không gian này chính là công thức hoàn hảo để nhào nặn lên bất kỳ chuyện tâm linh có thật nào. Tôi ghé sát mắt vào điểm ngắm (viewfinder) của máy ảnh. Qua lăng kính quang học tối om, tôi cố gắng điều chỉnh bố cục sao cho ngôi nhà gỗ nằm ngay chính giữa khung hình, phần mái lá cọ chọc thẳng lên bầu trời sao.

“Bấm máy đi mày, lạnh quá rồi tao chịu không nổi!” – Thằng Hoàng giục, giọng nó lạc đi.

Tôi nhấn giữ dây bấm mềm. Tiếng màn trập cơ học mở ra đánh * “Tạch… xạch” * nghe vô cùng rõ ràng giữa đêm khuya. Thời gian phơi sáng bắt đầu đếm ngược trong đầu tôi. Một giây… hai giây… ba mươi giây…

Ngay ở giây thứ bốn mươi lăm, một hiện tượng sở gai ốc xảy ra, đánh dấu thời khắc chuyện tâm linh có thật này chính thức hiển linh. Thông qua ô ngắm của máy ảnh, do mắt tôi đã quen với bóng tối trong khoảng thời gian phơi sáng, tôi lờ mờ thấy một sự biến đổi ở ô cửa sổ trống hoác trên tầng hai của ngôi nhà sàn. Một khối đen đặc quánh, lạnh lẽo dần dần tụ lại. Hình thù đó ngày càng rõ nét, tạo thành dáng dấp của một người phụ nữ tóc xõa dài rũ rượi.

Máu trong người tôi đông cứng lại. Tôi muốn rời mắt khỏi ống ngắm nhưng cơ thể hoàn toàn tê liệt, một thế lực vô hình nào đó ép chặt tôi phải chứng kiến trọn vẹn chuyện tâm linh có thật này. Người phụ nữ đó không có khuôn mặt, chỉ có một hốc đen ngòm. Đột nhiên, “thứ đó” nghiêng đầu, một cánh tay nhợt nhạt trắng ởn từ từ vươn ra khỏi ô cửa sổ, chỉ ngón tay gầy guộc thẳng tắp về phía ống kính máy ảnh của tôi.

Cùng lúc đó, không khí xung quanh nhiệt độ giảm sút đột ngột. Một luồng gió mang theo thứ mùi tanh tưởi như mùi máu khô xen lẫn mùi đất ẩm xộc thẳng vào mũi. Từ phía ngôi nhà hoang, một tiếng rú chói tai, the thé cất lên xé toạc màn đêm: “Trả… lại… đây!!!”.

Thằng Hoàng hét lên một tiếng thất thanh kinh động cả góc rừng. Nó không thấy được hình ảnh trong ống ngắm như tôi, nhưng nó đã nghe rõ mồn một tiếng rú rợn người đó. Tôi hoảng loạn giật mạnh dây bấm mềm, màn trập đóng sập lại. Không kịp gấp chân máy, tôi vác nguyên cả bộ đồ nghề trên vai, chân nam đá chân chiêu cùng thằng Hoàng chạy bán sống bán chết về phía nhà văn hóa.

Dọc đường đi, trong đầu tôi không ngừng văng vẳng tiếng rú ấy. Đó không còn là một ảo giác. Đó là một chuyện tâm linh có thật hiện hữu bằng xương bằng thịt, bằng cả âm thanh và hình ảnh thị giác tàn khốc nhất.

Hình minh họa bóng đen đứng lấp ló sau ô cửa sổ nhà sàn

Ngay khi tung cửa chạy vào được bên trong khu vực nam của nhà văn hóa, tôi ngã gục xuống sàn, miệng nôn thốc nôn tháo. Thằng Hoàng cũng mặt cắt không còn hột máu, chui tọt vào trong chăn run cầm cập. Sự hỗn loạn của chúng tôi đánh thức thầy đội trưởng. Thấy bộ dạng thê thảm và cái chân máy ảnh vứt chỏng chơ, thầy lờ mờ đoán ra sự việc, chỉ biết thở dài rồi lấy dầu gió xoa hai thái dương cho tôi.

Sáng hôm sau, tôi lên một cơn sốt hầm hập. Nhiệt kế chỉ 40 độ C, toàn thân tôi đau nhức, trong những cơn mê sảng, tôi liên tục lẩm bẩm về người phụ nữ trên cửa sổ và xin lỗi không ngừng. Đội y tế của chiến dịch phải túc trực truyền nước cho tôi suốt hai ngày trời. Sự việc này không thể giấu giếm được nữa, chuyện tâm linh có thật , câu chuyện tâm linh có thật đêm đó nhanh chóng lan truyền khắp đoàn sinh viên, khiến ai nấy đều hoang mang tột độ.

Lúc này, già làng cùng vài người lớn tuổi trong thôn mới mang theo một ít cành lá rừng sắc nước cho tôi uống để giải bùa ngải, đồng thời kể lại sự thật rùng rợn về ngôi nhà gỗ đó.

Hơn hai mươi năm trước, có một người phụ nữ trong thôn vì bị hàm oan tội ăn cắp vật tế thần của làng nên bị cả bản ruồng bỏ. Người đàn bà ấy đã tự giam mình trong ngôi nhà sàn ở cuối suối và thắt cổ tự vẫn bằng một sợi dây mây. Trước khi chết, bà ta đã buông lời nguyền rủa những kẻ tò mò dám nhòm ngó nơi an nghỉ của mình.

Kể từ đó, nơi ấy trở thành vùng đất cấm. Những người đi rừng ban đêm ngang qua thường xuyên trải qua những chuyện tâm linh có thật như nghe tiếng khóc than, hoặc thấy bóng người xõa tóc vẫy tay từ trên cửa sổ.

Việc tôi chĩa thẳng một thiết bị thu nhận hình ảnh như máy ảnh vào ngôi nhà trong đêm tối tĩnh mịch được xem là hành động mạo phạm nghiêm trọng nhất, đánh thức một chuyện tâm linh có thật đầy giận dữ và oán hận đang ngủ quên. Già làng trách chúng tôi không nghe lời, nhưng vì sinh viên về đây giúp dân nên già vẫn nhờ thầy cúng làm một lễ giải hạn nhỏ ngay sát bờ suối để an ủi vong linh người đã khuất.

Cuộn phim Kodak Gold và tàn dư của một chuyện tâm linh có thật

Nhờ bài thuốc lá rừng và lễ giải hạn, tôi hạ sốt và dần bình phục, nhưng tinh thần thì vẫn trong trạng thái hoảng loạn tột độ. Đến tận ngày thu dọn hành lý kết thúc chiến dịch Mùa Hè Xanh, tôi tuyệt đối không dám vác máy ảnh ra khỏi nhà văn hóa thêm một lần nào nữa. Cứ nhìn thấy chiếc Minolta, tôi lại nhớ đến cái vẫy tay nhợt nhạt trong ống ngắm, đánh dấu sự ám ảnh của một chuyện tâm linh có thật không thể gột rửa.

Khi trở về thành phố, việc đầu tiên tôi làm là mang toàn bộ cuộn phim chụp trong chuyến đi ra lab để tráng rửa (develop). Tất cả những bức ảnh chụp ban ngày ghi lại khoảnh khắc lao động, nụ cười của trẻ em vùng cao đều lên màu cực kỳ đẹp, rực rỡ và ấm áp đúng chất Kodak Gold. Tuy nhiên, khi đến khung hình cuối cùng của cuộn phim – bức ảnh phơi sáng chụp ngôi nhà hoang – người thợ rửa phim đã gọi tôi lại với vẻ mặt biến sắc.

Bức ảnh bị hỏng. Nhưng không phải hỏng theo kiểu cháy sáng hay out nét thông thường. Toàn bộ nền trời sao bị bao phủ bởi một mảng nhiễu hạt màu đỏ quạch như máu. Và ngay tại vị trí ô cửa sổ tầng hai của ngôi nhà gỗ, dù các chi tiết xung quanh đều nhòe nhoẹt do phơi sáng ban đêm, thì lại hiện lên một vệt sáng trắng hình một người phụ nữ đang vươn tay ra một cách cực kỳ rõ nét.

Người thợ rửa phim, vốn là một lão làng trong nghề, cũng phải thốt lên rằng ông chưa bao giờ thấy một lỗi buồng tối nào tạo ra được hình thù kỳ dị đến vậy. Đối với tôi, bức ảnh đó chính là bằng chứng thép không thể chối cãi, là tàn dư cuối cùng của một chuyện tâm linh có thật mà tôi đã mang từ rừng thiêng nước độc về lại thành phố. Tôi đã không bao giờ scan bức ảnh đó ra file kỹ thuật số, mà quyết định đốt cháy phần phim âm bản ấy đi để chấm dứt sự ám ảnh.

Lời khuyên xương máu cho các chiến sĩ Mùa Hè Xanh về câu chuyện âm linh có thật

Nhiều năm đã trôi qua, chiếc Minolta SR-T Super năm xưa nay đã nằm yên trong tủ chống ẩm, tôi cũng không còn thiết tha vác máy đi chụp đêm nữa. Qua chuyện tâm linh có thật rùng rợn đến mức ám ảnh cả một đời sinh viên này, tôi muốn gửi đến các bạn trẻ chuẩn bị xách ba lô lên đường tham gia tình nguyện Mùa Hè Xanh những lời khuyên xương máu.

Thứ nhất, “nhập gia tùy tục”. Khi bạn đặt chân đến một vùng đất xa lạ, đặc biệt là vùng sâu vùng xa, vùng đồng bào dân tộc thiểu số, hãy luôn tôn trọng tuyệt đối văn hóa, tín ngưỡng và đặc biệt là những điều kiêng kỵ của người bản địa. Lời cảnh báo của họ không bao giờ là thừa, và nó thường được đánh đổi bằng máu hoặc những chuyện tâm linh có thật đầy đau thương trong quá khứ. Đừng đem sự kiêu hãnh của khoa học ra để thách thức cõi tâm linh ở những nơi thâm sơn cùng cốc.

Thứ hai, việc tham gia các hoạt động ban đêm cần phải báo cáo rõ ràng với ban chỉ huy. Tuyệt đối không được tách đoàn, tự ý lẻn ra ngoài khám phá các khu vực bỏ hoang, nhà hoang hay suối vắng. Sự tò mò bồng bột của tuổi trẻ rất dễ biến bạn thành nạn nhân của những rủi ro địa hình, hoặc tồi tệ hơn, là nạn nhân của một chuyện tâm linh có thật không mong muốn.

Cuối cùng, nếu bạn là một người làm truyền thông hoặc đam mê nhiếp ảnh, hãy cẩn thận với ống kính của mình. Đừng bao giờ tùy tiện chĩa máy ảnh chụp lại những nơi được cho là linh thiêng hay có vấn đề về phong thủy. Bạn sẽ không bao giờ biết được bức ảnh mình thu về chứa đựng thứ năng lượng kinh khủng nào đâu chuyện tâm linh có thật.

Cảm ơn các bạn đã đọc đến tận những dòng cuối cùng của câu chuyện dài hơi này. Rừng núi đại ngàn đã dạy cho tôi một bài học nhớ đời về sự khiêm tốn. Nếu bạn chưa trải qua cảm giác ớn lạnh trên thao trường đêm, hãy click ngay để theo dõi lại 4 Chuyện Tâm Linh Có Thật Ám Ảnh: Tiếng Bước Chân Thao Trường (Tập 4) nhé.

Đừng quên chia sẻ series chuyện tâm linh có thật này cho những người đồng đội sắp sửa cùng bạn lên đường tình nguyện. Hẹn gặp lại các bạn ở Tập 6 với một câu chuyện kinh hoàng xảy ra ngay trong căn phòng trọ của một người bạn cùng lớp: Người bạn cùng phòng “không tồn tại”.

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang