Trong cuộc đời sinh viên, việc tìm được một người bạn cùng phòng (roommate) hợp tính, biết sẻ chia chi phí và sinh hoạt ngăn nắp là một điều vô cùng may mắn. Thế nhưng, đôi khi sự xuất hiện của một người lạ trong không gian riêng tư của bạn lại là khởi đầu cho những chuỗi ngày kinh hoàng không lối thoát.
Những chuyện tâm linh có thật xoay quanh các khu trọ sinh viên vốn đã không còn xa lạ, nhưng có bao giờ bạn tự hỏi: Liệu người đang nằm ở chiếc giường đối diện, người hằng đêm vẫn nghe nhạc, vẫn đi lại trong phòng với bạn… có thực sự là một con người bằng xương bằng thịt?
Hôm nay, tôi sẽ gửi đến các bạn tập 6 của series nhật ký tâm linh với một câu chuyện mang tên “Người bạn cùng phòng không tồn tại”. Đây là một chuyện tâm linh có thật xảy ra với chính bản thân tôi vào năm thứ ba đại học, một trải nghiệm đã khiến tôi phải điều trị tâm lý suốt nửa năm trời vì không thể phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo.
Hãy cùng tôi lật lại những trang nhật ký cũ để thấy rằng, những chuyện tâm linh có thật đôi khi không xuất hiện dưới hình hài quỷ dữ gớm ghiếc, mà nó lẩn khuất ngay trong chính những thói quen sinh hoạt bình thường nhất của chúng ta.
Mục lục
- Áp lực tìm người ở ghép và cuộc gặp gỡ định mệnh trên mạng xã hội
- Những thói quen sinh hoạt kỳ lạ của người bạn tên Nam
- Chiếc rèm đen che kín giường và mùi nhang tàn thoang thoảng
- Bí ẩn về bóng người trong gương và sự im lặng đáng sợ
- Sự thật ngã ngửa từ ông chủ trọ về danh tính người cùng phòng
- Cuộc tháo chạy trong đêm và những tàn dư tâm linh còn sót lại
- Tại sao chúng ta lại dễ dàng bị các thế lực tâm linh dẫn dụ?
- Lời khuyên cho sinh viên khi tìm người ở ghép để tránh chuyện tâm linh
Áp lực tìm người ở ghép và cuộc gặp gỡ định mệnh trên mạng xã hội về câu chuyện tâm linh có thật
Năm đó, do người bạn thân đột ngột chuyển về quê, tôi phải đối mặt với áp lực tài chính nặng nề khi một mình gánh tiền phòng trọ hơn 3 triệu đồng giữa trung tâm quận 10. Tôi đăng tin tìm người ở ghép lên các hội nhóm sinh viên với những tiêu chí đơn giản: sạch sẽ, không tụ tập bạn bè và biết tôn trọng không gian riêng.
Chỉ sau vài giờ, một tài khoản Facebook có tên “Nam Nguyễn” đã nhắn tin cho tôi. Qua ảnh đại diện là một phong cảnh mờ ảo, Nam cho biết mình là sinh viên trường Y, thường trực đêm nên cần một chỗ ngủ yên tĩnh vào ban ngày.
Buổi gặp đầu tiên diễn ra rất chóng vánh vào một buổi chiều tối muộn. Nam xuất hiện với vẻ ngoài hơi gầy, nước da xanh xao và luôn đội chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt. Giọng nói của Nam trầm thấp, đều đều đến mức khó tin.
Cậu ấy đồng ý đóng cọc ngay lập tức mà không cần mặc cả. Lúc đó, tôi chỉ thấy mừng vì đã giải quyết được vấn đề tiền bạc mà không biết rằng mình vừa ký tên vào một bản hợp đồng cho một chuyện tâm linh có thật đầy ám ảnh.
Mọi thứ lúc đầu dường như hoàn hảo. Nam rất ít khi có mặt ở phòng vào buổi tối, đúng như lời cậu ấy nói về lịch trực bệnh viện. Thế nhưng, ngay từ tuần đầu tiên, tôi đã bắt đầu nhận thấy những dấu hiệu lạ lùng.
Đây là điều mà bất cứ ai từng trải qua một chuyện tâm linh có thật đều sẽ cảm nhận được: một luồng không khí lạnh lẽo và nặng nề bắt đầu bao trùm lên căn phòng vốn dĩ rất ấm cúng của tôi.

Những thói quen sinh hoạt kỳ lạ của người bạn tên Nam
Dù ở chung phòng, nhưng tôi chưa bao giờ thấy Nam ăn cơm. Mỗi khi tôi rủ cậu ấy ra ngoài ăn tối hoặc nấu cơm chung, Nam đều từ chối với lý do đã ăn ở căng tin bệnh viện. Thậm chí, sọt rác trong phòng không bao giờ có lấy một mẩu vỏ bánh hay chai nước suối của cậu ấy. Mọi vật dụng của Nam đều được xếp gọn gàng một cách thái quá.
Bất thường hơn cả là việc Nam không bao giờ bật đèn. Mỗi khi tôi đi học về muộn, căn phòng luôn chìm trong bóng tối đặc quánh.
Nam thường ngồi im lặng trên giường, không điện thoại, không laptop, chỉ ngồi đó và nhìn ra cửa sổ. Khi tôi bật đèn lên, cậu ấy chỉ khẽ nheo mắt và nở một nụ cười nhợt nhạt. Cảm giác lúc đó giống như bạn đang sống chung với một bức tượng hơn là một con người.
Đây chính là yếu tố đặc trưng của một chuyện tâm linh có thật khi các thực thể cố gắng mô phỏng hành vi của con người nhưng vẫn lộ ra những kẽ hở đầy sơ hở.
Tôi bắt đầu cảm thấy lo sợ. Có những đêm, tôi giật mình tỉnh giấc bởi tiếng bước chân đi lại nhẹ bẫng quanh giường mình.
Khi tôi hé mắt nhìn qua ánh sáng mờ nhạt từ đèn đường hắt vào, tôi thấy Nam đang đứng lặng lẽ ngay cạnh đầu giường tôi, cúi đầu nhìn xuống như đang quan sát hơi thở của tôi. Tôi sợ đến mức không dám cử động, chỉ biết nhắm chặt mắt cầu nguyện trời sáng. Trải nghiệm về chuyện tâm linh có thật này bắt đầu bào mòn thần kinh của tôi từng ngày.
Chiếc rèm đen che kín giường và mùi nhang tàn thoang thoảng
Để tạo sự riêng tư, Nam đã xin phép tôi được lắp một chiếc rèm vải đen dày đặc quanh chiếc giường tầng của cậu ấy. Kể từ khi có chiếc rèm đó, căn phòng dường như bị chia làm hai thế giới. Từ phía sau tấm rèm đen đó, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng lầm bầm rất nhỏ, giống như tiếng đọc kinh hoặc tiếng khóc thút thít của ai đó.
Một điều khiến tôi không thể chịu nổi là mùi hương trong phòng. Đó không phải là mùi nước hoa hay mùi bột giặt, mà là mùi nhang tàn trộn lẫn với mùi đất ẩm và một chút mùi ngai ngái của thịt động vật phân hủy.
Mỗi khi tôi hỏi, Nam đều bảo do cậu ấy thường xuyên tiếp xúc với thuốc men ở bệnh viện nên ám mùi. Tuy nhiên, theo các nghiên cứu về tâm linh trên các trang uy tín như Wikipedia – Hiện tượng siêu nhiên, những mùi hương lạ không rõ nguồn gốc thường là dấu hiệu của sự hiện diện từ thế giới bên kia.
Một buổi trưa, khi Nam đi vắng, tôi đã tò mò hé nhìn qua tấm rèm đen đó. Trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trên chiếc giường của Nam không hề có chăn gối hay quần áo. Thay vào đó, ở ngay giữa giường là một chiếc bát nhỏ đựng đầy tro nhang và ba cây nhang đã cháy hết từ lâu.
Phía trên vách tường dán đầy những mảnh giấy đỏ viết chữ ngoằn ngoèo mà tôi không tài nào hiểu được. Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra mình đang lún sâu vào một chuyện tâm linh có thật cực kỳ nguy hiểm. Nam không phải là sinh viên trường Y, cũng chẳng phải là người đi trực đêm như cậu ấy vẫn nói.

Bí ẩn về bóng người trong gương và sự im lặng đáng sợ
Sau khi phát hiện ra bát nhang trên giường Nam, tôi bắt đầu để ý kỹ hơn đến hình bóng của cậu ấy. Có một sự thật rùng rợn trong những chuyện tâm linh có thật mà người xưa hay kể: Ma quỷ không có bóng hoặc không hiện hình rõ ràng trong gương.
Một buổi sáng khi cả hai cùng đứng trước gương nhà tắm để đánh răng, tôi liếc nhìn qua tấm gương lớn. Trong khi tôi thấy rõ mồn một hình ảnh mình đang cầm bàn chải, thì ở vị trí của Nam chỉ là một khoảng không mờ đục, giống như một dải sương mù màu xám đang lơ lửng.
Tôi quay phắt lại nhìn Nam bằng xương bằng thịt đang đứng cạnh mình, cậu ấy vẫn đang làm động tác đánh răng một cách đều đặn, nhưng không hề có một tiếng động nào phát ra từ việc bàn chải cọ vào răng.
“Cậu nhìn gì thế?” – Nam hỏi, giọng cậu ấy lạnh ngắt như đá băng.
Tôi lắp bắp không nói nên lời, vội vã vơ lấy khăn mặt rồi chạy biến ra khỏi nhà tắm. Toàn thân tôi run lẩy bẩy. Rõ ràng, thực thể đang ở chung phòng với tôi không có sự phản chiếu vật lý.
Đây là bằng chứng thép khẳng định đây là một chuyện tâm linh có thật cấp độ nặng. Tôi không thể tiếp tục ở lại căn phòng này thêm một giây nào nữa, nhưng tôi sợ rằng nếu mình đột ngột dọn đi, “thứ đó” sẽ không để tôi yên.
Suốt buổi học hôm đó trên giảng đường, tôi không thể tập trung vào bài giảng. Những hình ảnh về bát nhang, về chiếc rèm đen và bóng ma trong gương cứ ám ảnh lấy tôi. Tôi bắt đầu tra cứu các diễn đàn về chuyện tâm linh có thật để tìm cách thoát thân. Một vài người khuyên tôi nên bí mật liên lạc với chủ nhà hoặc tìm người có chuyên môn về tâm linh để xử lý.
Sự thật ngã ngửa từ ông chủ trọ về danh tính người cùng phòng về câu chuyện tâm linh có thật
Quá hoảng sợ, tôi quyết định xuống gặp ông chủ trọ dưới tầng trệt để hỏi rõ về việc đăng ký tạm trú cho Nam. Khi tôi nhắc đến người bạn cùng phòng tên Nam Nguyễn ở phòng 302, ông chủ trọ nhìn tôi với ánh mắt vô cùng kỳ quái.
“Cháu nói gì thế? Phòng 302 cháu đăng ký ở một mình mà. Từ đầu tháng đến giờ bác có thấy ai dọn đến ở cùng cháu đâu?” – Ông chủ trọ nói, giọng ông đầy vẻ nghiêm trọng.
Tôi đứng hình mất vài giây. Tôi cãi lại: “Không thể nào bác ơi, bạn ấy dọn đến được 2 tuần rồi, hằng ngày bạn ấy vẫn đi ra đi vào, cháu còn đóng tiền phòng chung với bạn ấy mà!”.
Ông chủ trọ lôi cuốn sổ đăng ký cư trú ra, lật từng trang. Tuyệt nhiên không có tên Nam Nguyễn. Ông còn dắt tôi lên phòng bảo vệ để xem lại camera an ninh gắn ở hành lang tầng 3. Khi đoạn băng ghi hình được tua lại, tôi suýt ngã quỵ. Trên màn hình camera, suốt 2 tuần qua, chỉ có một mình tôi đi ra đi vào căn phòng 302. Thậm chí có những lúc tôi đang đi bên cạnh một khoảng không, vừa đi vừa nói chuyện một mình, tay thì cử động như đang đưa chìa khóa cho ai đó. Nhưng thực tế, bên cạnh tôi không hề có một bóng người nào cả.
Thì ra, suốt thời gian qua, người bạn cùng phòng mà tôi vẫn hằng ngày nói chuyện, sinh hoạt cùng… hoàn toàn không tồn tại trong thế giới vật lý của người sống. Đây chính là đỉnh điểm của một chuyện tâm linh có thật về sự dẫn dụ và chiếm đoạt ý thức. Thứ đó đã len lỏi vào tâm trí tôi, khiến tôi nhìn thấy những gì nó muốn tôi thấy.
“Bác… bác nhìn xem, đây là số tiền bạn ấy đưa cho cháu đóng tiền nhà!” – Tôi run rẩy móc xấp tiền trong túi ra. Nhưng khi mở tay ra, thay vì những tờ tiền 500k, đó lại là một xấp tiền vàng mã đã cháy sém một góc. Tôi hét lên một tiếng thất thanh, xấp tiền giấy rơi tung tóe trên sàn. Đây không còn là ảo giác nữa, nó là một chuyện tâm linh có thật hiện hữu bằng những vật chứng đáng sợ nhất.

Cuộc tháo chạy trong đêm và những tàn dư tâm linh có thật còn sót lại
Tôi không dám quay lại phòng để lấy đồ đạc nữa. Tôi nhờ ông chủ trọ và mấy anh thanh niên ở tầng dưới cùng lên phòng để dọn đồ giúp. Khi chúng tôi đẩy cửa bước vào phòng 302, căn phòng lạnh lẽo như một hầm chứa đá.
Điều kinh khủng nhất là chiếc giường của Nam. Khi ông chủ trọ giật phắt tấm rèm đen xuống, tất cả mọi người đều phải lùi lại vì kinh hãi. Trên chiếc giường đó không hề có giường đệm, mà là một đống đất mộ đen sì, ẩm ướt được đắp thành hình một ngôi mộ nhỏ. Phía trên đầu giường là tấm ảnh thẻ của một chàng trai trẻ với nụ cười nhợt nhạt – chính là gương mặt của Nam mà tôi vẫn thấy hằng ngày. Phía sau bức ảnh có ghi dòng chữ: “Nam Nguyễn, mất năm 1998 vì bệnh lao phổi”.
Mọi người trong phòng đều đứng chôn chân tại chỗ. Đây là một chuyện tâm linh có thật quá mức kinh hoàng đối với những người bình thường. Hóa ra, Nam là một người từng ở trọ tại căn phòng này từ hơn 20 năm trước và đã qua đời ngay tại đây. Vì một lý do nào đó, linh hồn của Nam chưa thể siêu thoát và luôn tìm kiếm những người bạn cùng phòng mới để “sinh hoạt” cùng.
Chúng tôi vội vã gom đồ đạc của tôi vào bao tải và tháo chạy khỏi khu trọ đó ngay trong đêm. Tôi chuyển đến ở nhờ nhà một người họ hàng và phải xin nghỉ học một tuần để trấn tĩnh lại tinh thần. Tuy nhiên, nỗi ám ảnh của chuyện tâm linh có thật này vẫn chưa dừng lại ở đó. Suốt nhiều tuần sau, mỗi khi nhìn vào gương, tôi vẫn thấy hình bóng mờ ảo của Nam đứng phía sau lưng, và mùi nhang tàn vẫn thỉnh thoảng thoang thoảng đâu đây dù căn phòng tôi đang ở hoàn toàn sạch sẽ.
Tôi phải tìm đến các chuyên gia về tâm linh và bác sĩ tâm lý để thực hiện các bài tập giải tỏa căng thẳng. Họ giải thích rằng khi chúng ta quá cô đơn hoặc gặp áp lực lớn, tần số năng lượng của chúng ta sẽ hạ thấp xuống, khiến chúng ta dễ dàng kết nối với những thực thể ở tầng thấp hơn. Và câu chuyện về người bạn cùng phòng “không tồn tại” này chính là một ví dụ điển hình cho những chuyện tâm linh có thật bắt nguồn từ sự giao thoa năng lượng giữa hai thế giới.
Tại sao chúng ta lại dễ dàng bị các thế lực tâm linh dẫn dụ?
Sau trải nghiệm kinh hoàng đó, tôi bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về lý do tại sao một người bình thường, khỏe mạnh như tôi lại có thể bị một chuyện tâm linh có thật lôi kéo sâu đến vậy. Theo các tài liệu về cận tâm lý học, các linh hồn chưa siêu thoát thường có một khả năng tác động vào sóng não của con người, đặc biệt là khi chúng ta ở trong trạng thái tâm lý không ổn định.
Trong chuyện tâm linh có thật của tôi, việc tôi quá lo lắng về tiền bạc và sự cô đơn khi bạn thân dọn đi đã tạo ra một “kẽ hở” trong lớp vỏ bảo vệ tinh thần. Thực thể mang tên Nam đã lợi dụng kẽ hở đó để tạo ra những ảo ảnh thị giác và thính giác, khiến tôi tin rằng cậu ấy là người thật. Đây là một cơ chế tự bảo vệ của linh hồn đó để có thể tiếp tục tồn tại trong môi trường của người sống bằng cách hút lấy sinh khí của nạn nhân.
Những chuyện tâm linh có thật kiểu này thường xảy ra ở những nơi có “dớp” – tức là những nơi từng có người chết trẻ hoặc chết oan. Năng lượng tiêu cực tích tụ lâu ngày sẽ tạo thành một vùng từ trường mạnh, có khả năng bẻ cong nhận thức của những người nhạy cảm. Vì vậy, việc tìm hiểu lịch sử căn phòng trước khi dọn đến là một điều cực kỳ quan trọng để tránh việc vô tình trở thành nhân vật chính trong một chuyện tâm linh có thật tiếp theo.
Lời khuyên cho sinh viên khi tìm người ở ghép để tránh chuyện tâm linh
Qua tập 6 của series này, tôi hy vọng các bạn sinh viên sẽ có thêm những kinh nghiệm quý báu khi đi tìm người ở ghép. Đừng bao giờ chủ quan trước những lời mời gọi hấp dẫn trên mạng hay những người bạn cùng phòng có vẻ ngoài quá hoàn hảo nhưng lại có những thói quen sinh hoạt bất thường. Để không phải đối mặt với những chuyện tâm linh có thật rùng rợn như tôi, hãy lưu ý các điểm sau:
- Tìm hiểu kỹ thông tin cá nhân: Hãy yêu cầu xem căn cước công dân hoặc thẻ sinh viên của người ở ghép. Nếu họ luôn né tránh hoặc đưa ra những giấy tờ mờ ám, hãy cảnh giác. Một chuyện tâm linh có thật thường bắt đầu từ những danh tính giả mạo.
- Quan sát gương và bóng: Nghe có vẻ mê tín nhưng đây là cách nhận biết thực thể tâm linh khá hiệu quả trong nhiều chuyện tâm linh có thật. Hãy để ý xem người bạn mới có bóng dưới ánh đèn hay có hình ảnh phản chiếu rõ nét trong gương không.
- Tin vào trực giác của bản thân: Nếu bạn bước vào phòng và cảm thấy lạnh sống lưng, hoặc ngửi thấy mùi hương lạ không rõ nguồn gốc, hãy tin rằng đó là lời cảnh báo về một chuyện tâm linh có thật sắp xảy ra. Trực giác của con người là một “radar” tâm linh cực kỳ nhạy bén.
- Luôn đăng ký tạm trú tạm vắng: Việc này không chỉ giúp quản lý về mặt pháp luật mà còn là cách để bạn xác nhận với chủ nhà về sự hiện diện vật lý của người cùng phòng. Đừng để mình rơi vào tình cảnh nói chuyện với một bóng ma suốt 2 tuần như tôi.
Cảm ơn các bạn đã theo dõi tập 6 trong series nhật ký của tôi. Thế giới quanh ta vẫn còn quá nhiều điều bí ẩn mà mắt thường không thể nhìn thấy hết được. Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm về những góc khuất tăm tối khác, đừng bỏ lỡ 5 Chuyện Tâm Linh Có Thật: Ngôi Nhà Hoang Mùa Hè Xanh (Tập 5) (nhớ chèn URL Tập 5 vào đây) để thấy rằng rừng thiêng nước độc cũng đáng sợ không kém gì căn phòng trọ giữa lòng thành phố.
Hãy đón chờ Tập 7, nơi tôi sẽ kể cho các bạn nghe về “Tuyến xe buýt số 8 chuyến muộn nhất” và những hành khách không có điểm dừng. Hẹn gặp lại các bạn vào tuần tới với những chuyện tâm linh có thật chấn động hơn!