Giới thiệu Giảng Đường Số 13 Chương 3
Giảng Đường Số 13 Chương 3 tiếp nối ngay sau bức ảnh chụp từ bên trong lớp học với ba chỗ ngồi mang tên Lam, Tùng và Dương. Trong Giảng Đường Số 13 Chương 3, nhóm podcast không chỉ phát hiện mình đang bị theo dõi, mà còn nghe thấy tiếng điểm danh thật sự vang lên từ nơi không hề tồn tại trên sơ đồ khu A.

Lam nhìn bức ảnh thêm lần thứ tư mà vẫn có cảm giác nó đang chờ mình chớp mắt.
Ba tờ giấy đặt trên bàn học.
Ba cái tên viết in hoa.
LAM.
TÙNG.
DƯƠNG.
Không có gì quá phức tạp. Không máu. Không bóng đen. Không gương mặt méo mó ló ra ở góc ảnh.
Chính vì vậy nó mới đáng sợ.
Nó giống một lớp học thật đến mức não người có xu hướng chấp nhận nó nhanh hơn nỗi sợ. Một căn phòng. Một hàng ghế. Một bục giảng. Một chiếc micro. Và ba vị trí đã được giữ sẵn như thể ai đó bên trong không hề nghi ngờ chuyện họ sẽ tới.
Tùng giật điện thoại khỏi tay Lam.
“Đừng nhìn lâu.”
Lam bật cười rất khẽ.
“Lý thuyết mới à?”
“Mình không biết. Nhưng nhìn cái này lâu quá có cảm giác nó đang chờ mình phản ứng.”
Dương vẫn đứng cạnh lan can tầng một khu A, hơi thở chưa ổn định sau cú chạy từ tầng hai xuống. Cậu không nhìn ảnh lâu như Lam. Chỉ liếc một cái rồi quay mặt đi ngay.
“Chúng ta phải sao lưu hết mọi thứ.”
Lam ngẩng lên.
“Để làm gì? Nếu mai mở ra mà file lại biến dạng như lần trước thì sao?”
“Thì ít nhất mình còn biết đã từng có nó.”
Câu đó làm cả ba cùng im.
Bởi vì sau hai ngày qua, ký ức đã bắt đầu trở thành một thứ kém ổn định hơn họ muốn thừa nhận. Những đoạn hội thoại lặp lại không chính xác. Những chi tiết nhìn rất rõ vào buổi tối lại mờ đi kỳ lạ vào sáng hôm sau. Cả cảm giác đứng trước bức tường giữa phòng 12 và 14 cũng có lúc trông chân thật, có lúc lại giống như một cơn tưởng tượng tập thể.
Lam ghét điều đó.
Cô có thể chấp nhận bị đe dọa, bị theo dõi, thậm chí bị kéo vào một trò chơi tâm lý quái dị nào đó. Nhưng cô ghét nhất việc mình bắt đầu không còn tin chắc vào chính trí nhớ của bản thân.
“Lên phòng câu lạc bộ,” Lam nói. “Ở đó còn ổ cứng ngoài.”
Sao lưu file và danh sách điểm danh
Phòng câu lạc bộ truyền thông tối hơn thường lệ vì một bóng đèn trần đã cháy. Ánh sáng còn lại chỉ đủ phủ nửa căn phòng bằng thứ màu trắng nhợt.
Tùng cắm điện thoại vào laptop, kéo toàn bộ email, ảnh và file ghi âm vào một thư mục riêng.
Đặt tên: GD13_RAW
Dương đứng sau lưng cậu, ghi lại từng mốc thời gian vào sổ tay. Cẩn thận tới mức như đang lập hồ sơ vụ án.
Lam ngồi ở bàn bên cạnh, mở lại đoạn audio bảy giây trong email đầu tiên.
Tiếng rè của micro.
Giọng nói méo mó: “Đi học đầy đủ.”
Cô nghe lại lần thứ năm.
Lần thứ sáu.
Lần thứ bảy.
Rồi bỗng khựng lại.
“Khoan.”
Tùng quay sang.
“Gì?”
Lam kéo thanh âm lượng to thêm một nấc.
“Phần cuối có cái gì đó.”
Tùng bước sang, đeo tai nghe rồi nhắm mắt nghe một lượt. Dương cũng ghé gần.
Sau lớp rè và câu nói chính, đúng là có một âm thanh rất nhỏ. Không rõ chữ nếu nghe bình thường, nhưng khi Tùng lọc bớt tạp âm và kéo cao phần tần số giữa, âm thanh ấy bắt đầu nổi lên.
Không phải tiếng bước chân.
Không phải tiếng giấy lật.
Mà là giọng người.
Rất nhiều giọng người, chồng lên nhau như tiếng thì thầm của một lớp học đông sinh viên đang cố giữ trật tự trước giờ vào tiết.
Lam lạnh gáy.
“Phát tiếp.”
Tùng tua lại, bật lớn hơn.
Lần này, giữa đám âm thanh rè méo, cả ba đều nghe ra được một chuỗi ngắt quãng:
“…có mặt…”
“…vắng…”
“…chưa vào lớp…”
Tùng dừng tay trên bàn phím.
“Đây không phải một câu.”
Dương cau mày.
“Là điểm danh.”
Lam nuốt khan.
Cô không biết thứ làm mình sợ hơn là việc họ thật sự nghe ra tiếng điểm danh, hay là cảm giác một phần trong đầu cô đã đoán trước điều đó ngay từ lúc bức ảnh có ba chỗ ngồi xuất hiện.
Tùng kéo một cửa sổ khác ra, mở phần hiển thị sóng âm của đoạn ghi.
“Âm thanh nền này dài hơn bảy giây.”
Lam quay sang.
“Ý cậu là sao?”
“Ý là file họ gửi cho cậu dài bảy giây. Nhưng phần reverberation ở cuối có dấu của một đoạn thu dài hơn bị cắt cụt.” Tùng vừa nói vừa chỉ lên màn hình. “Giống như ai đó lấy ra đúng một lát nhỏ từ một đoạn ghi âm dài vài phút.”
Dương nhìn sóng âm, rồi nhìn Lam.
“Có thể họ không gửi cho tụi mình toàn bộ buổi học. Chỉ gửi phần đủ để kéo tụi mình tới gần hơn.”
Lam thấy ngực mình nặng xuống rất khẽ.
Không phải vì hoảng sợ.
Mà vì câu đó nghe quá hợp lý.
Nhi xuất hiện và ký ức mơ hồ về một cánh cửa
Tầm gần tám giờ tối, khi cả ba vẫn đang ngồi vây quanh laptop, có tiếng gõ cửa phòng câu lạc bộ.
Cộc. Cộc.
Lam ngẩng lên ngay.
Không phải vì âm thanh đó giống hệt kiểu gõ ở ký túc xá hay nơi nào khác. Chỉ là sau mấy chuyện gần đây, bất kỳ tiếng gõ nào xuất hiện vào lúc họ đang nhắc tới giảng đường số 13 đều khiến toàn bộ cơ thể cô căng lên như dây đàn.
“Vào đi,” Lam nói.
Cửa hé mở.
Một cô gái nhỏ người đứng ngoài, ôm trước ngực một quyển sổ và túi vải đeo chéo. Tóc buộc thấp, gương mặt vừa quen vừa lạ.
“Chị là Lam phải không ạ?”
Lam nhìn vài giây rồi mới nhớ ra.
“Nhi?”
Cô bé gật đầu rất nhanh.
Nhi là sinh viên năm nhất, từng nhắn tin cho podcast Đêm Nay Ở Khu A vài lần. Chủ yếu là góp chuyện ma lặt vặt, hỏi cách tham gia làm cộng tác viên hoặc gửi mấy ảnh chụp confession ẩn danh mà chính Nhi cũng không chắc thật giả.
“Em lên đây làm gì?”
Nhi nhìn lần lượt ba người trong phòng, ánh mắt dừng lại ở màn hình laptop rồi lại tránh đi.
“Em biết là hơi kỳ,” cô bé nói nhỏ. “Nhưng chiều nay em đi ngang tầng hai khu A… em thấy chị đứng ở chỗ phòng 12 với 14.”
Lam không đáp ngay.
Nhi siết quai túi.
“Em nghĩ… chắc chị đang tìm phòng số 13.”
Cả căn phòng im bặt.
Dương là người lên tiếng đầu tiên.
“Ai nói với em số 13?”
“Không ai nói cả.” Nhi đáp ngay. “Em… em chỉ biết thôi.”
Tùng khoanh tay, nhìn cô bé với vẻ cảnh giác.
“Biết kiểu gì?”
Nhi lúng túng. Rồi rất chậm, cô bé đặt quyển sổ lên bàn.
“Em từng mơ thấy nó.”
Lam nhíu mày.
“Mơ?”
Nhi gật.
“Không phải mới đây. Từ hồi đầu học kỳ. Trong mơ em cứ đi ngang khu A, lên tầng hai, đứng giữa phòng 12 với 14. Chỗ đó có một cánh cửa. Nhưng ban ngày em lại không thấy nó.”
Dương nhìn Lam. Lam nhìn Tùng.
Không ai cười.
Không ai bảo cô bé tưởng tượng quá nhiều.
Bởi vì những gì Nhi vừa nói khớp đáng sợ với đúng nơi họ đang điều tra.
Nhi mở quyển sổ ra.
Ở giữa trang là một bản vẽ nguệch ngoạc bằng bút chì. Một hành lang. Hai cửa lớp hai bên. Và một cửa ở giữa, trên cùng vẽ số 13.
Lam thấy đầu ngón tay mình lạnh đi.
“Em vẽ lúc nào?”
“Hai tuần trước.”
“Tại sao lại giữ?”
“Vì em nghĩ nếu không vẽ lại thì sáng hôm sau em sẽ quên.”
Câu nói đó khiến Dương ngẩng hẳn lên.
“Em cũng bị quên chi tiết?”
Nhi gật.
“Có mấy chỗ em nhớ rất rõ trong mơ. Nhưng sáng dậy là nó trượt mất rất nhanh, như nước tuột khỏi tay vậy.”
Lam kéo ghế cho cô bé ngồi xuống.
“Em kể hết đi.”
Bản đồ đi vào giảng đường số 13
Nhi nói chậm, ngập ngừng, nhưng càng kể ánh mắt cô bé càng chắc hơn.
Trong mơ, Nhi luôn đi cùng một lộ trình.
Bước qua dãy phòng tầng hai khu A.
Dừng giữa phòng 12 và 14.
Chờ đèn hành lang nhấp một cái.
Sau đó nhìn vào kính cửa sổ cuối dãy.
Nếu trong kính hiện một cánh cửa không có ngoài đời thật, thì phải bước lùi lại ba bước.
Đứng yên.
Không được quay đầu.
Không được gọi ai.
Rồi cánh cửa sẽ hiện ra ở phía sau.
Lam nghe mà thấy từng chữ như đang gõ đúng vào nỗi khó chịu mơ hồ cô mang từ hôm qua đến giờ: cảm giác giảng đường số 13 không phải một nơi nằm cố định, mà là một không gian chỉ mở khi người ta đứng đúng chỗ và làm đúng thứ nó muốn.
“Trong mơ em có vào bên trong chưa?” Tùng hỏi.
Nhi lắc đầu ngay.
“Chưa kịp.”
“Ý là sao?”
Nhi cắn môi.
“Lần nào em cũng tỉnh trước khi mở cửa. Nhưng em luôn nghe thấy bên trong có tiếng gọi tên.”
Dương đặt bút xuống sổ.
“Gọi tên em?”
“Lúc đầu thì không rõ. Nhưng ba hôm gần đây…” Nhi ngẩng lên, mắt hơi đỏ. “Ba hôm gần đây em nghe thấy tên chị Lam.”
Lam không nói gì.
Cô cảm thấy trong phòng đột nhiên lạnh hơn.
Tùng phá vỡ im lặng trước.
“Em kể chuyện này với ai chưa?”
“Chưa.” Nhi đáp. “Em tưởng nếu nói ra thì mọi người sẽ nghĩ em bịa để được tham gia podcast.”
Lam chống tay lên mép bàn.
“Còn bây giờ?”
Nhi nhìn thẳng vào cô.
“Bây giờ em nghĩ nếu không nói ra thì sẽ trễ.”
Thử ghi âm hành lang khu A
Gần chín giờ, cả bốn quyết định quay lại khu A.
Không phải để mở cửa.
Không phải để thử cái cách “lùi ba bước” như Nhi kể.
Ít nhất trên lý thuyết là vậy.
Mục tiêu ban đầu rất đơn giản: Tùng muốn thử ghi âm ambience ở dãy phòng 12 và 14 để xem có bắt được tạp âm nào giống file audio đã gửi trong email hay không.
Khu A lúc này vắng hơn nhiều.
Một vài lớp buổi tối vẫn sáng đèn ở tầng dưới, nhưng tầng hai hầu như trống. Đèn hành lang bật vàng nhạt, gió từ cửa sổ cuối dãy thổi vào mang theo mùi bụi và giấy cũ.
Nhi bước chậm hẳn khi tới gần khoảng tường giữa phòng 12 và 14.
“Đúng chỗ này,” cô bé thì thầm.
Lam ra hiệu cho mọi người dừng nói. Tùng lấy máy ghi âm nhỏ ra, bật thu, rồi đặt micro hướng về phía bức tường.
Một phút đầu tiên trôi qua rất bình thường.
Chỉ có tiếng gió.
Tiếng đèn kêu rất khẽ.
Tiếng một cánh cửa nào đó ở tầng dưới đóng lại.
Hai phút.
Ba phút.
Lam bắt đầu nghĩ hôm nay có thể họ sẽ không thu được gì cả, và chính cái suy nghĩ ấy lại làm cô thấy hơi nhẹ đi. Một phần trong cô vẫn muốn có lúc nào đó mọi thứ chỉ là một sự trùng hợp bẩn tính, chứ không phải cả một hệ thống siêu nhiên đang kiên nhẫn dẫn họ từng bước.
Rồi đèn hành lang nhấp một cái.
Nhi nắm lấy cổ tay Lam ngay lập tức.
“Đừng quay đầu.”
Lam khựng lại.
“Gì?”
“Em vừa thấy nó trong kính.”
Giọng Nhi nhỏ xíu, nhưng run thật.
Tùng và Dương cùng nhìn về cửa sổ cuối dãy theo phản xạ. Lam định quay theo, nhưng bàn tay Nhi siết chặt hơn.
“Đừng.”
Tùng là người dừng lại đầu tiên. Cậu quay mặt về phía trước, không nhìn thêm nữa.
“Cậu thấy gì?” Lam hỏi.
Nhi nuốt khan.
“Cửa.”
Lam nghe tim mình đập mạnh.
“Hiện ở đâu?”
“Ngoài kính.” Nhi thì thào. “Nhưng nếu quay lại chắc nó sẽ ở sau lưng.”
Không ai cử động.
Bốn người đứng im giữa hành lang, không gian quanh họ như co lại từng chút một. Từ xa, có tiếng xe ngoài sân. Nhưng âm thanh đó nghe rất xa, như thuộc về một lớp hiện thực khác.
Máy ghi âm của Tùng vẫn chạy.
Đèn lại nhấp thêm một lần.
Và lần này, từ phía sau lưng họ, có tiếng mở khóa rất khẽ.
Cạch.
Lam nhắm mắt trong một nhịp.
Cô không cần quay đầu cũng biết: phía sau không còn là bức tường nữa.
Tiếng gọi danh đầu tiên
Không ai quay đầu ngay.
Cả bốn cùng đứng cứng trong vài giây dài đến vô lý.
Rồi từ phía sau, một tiếng micro rè lên.
Âm thanh rất nhẹ, nhưng trong hành lang trống nó rõ đến mức da đầu Lam tê dại.
Nhi buông cổ tay cô ra trước.
Tùng tắt phản xạ bước lùi bằng cách bám chặt máy ghi âm trong tay.
Dương là người quay lại đầu tiên.
Và khi Lam quay theo, bức tường giữa phòng 12 và 14 đã không còn nữa.
Ở vị trí đó là một cánh cửa gỗ tối màu, hơi hé, trên khung treo bảng số đen nền trắng.
13
Không mờ.
Không nhòe.
Không phản chiếu qua kính nữa.
Nó đứng đó như thể đã luôn tồn tại, và chính thế giới bên ngoài mới là thứ đang giả vờ không nhớ ra nó.
Nhi thở dốc.
“Em nói rồi…”
Tùng không đáp. Cậu đang giơ máy ghi âm về phía cánh cửa, tay run rất nhẹ.
Từ bên trong, giọng micro lại vang lên.
“Ổn định chỗ ngồi.”
Lam thấy toàn thân mình lạnh hẳn.
Câu nói giống hệt giọng trong email.
Giống hệt file audio.
Nhưng nghe trực tiếp thế này, nó đáng sợ hơn nhiều vì có chiều sâu của một căn phòng thật phía sau cánh cửa.
Sau tiếng rè ngắt quãng, một giọng khác cất lên.
Lần này không phải giọng nam trầm méo nữa.
Mà là giọng nữ mỏng, đều, không có cảm xúc.
Giọng điểm danh.
“Lam.”
Tên cô vang ra khỏi căn phòng như một thứ gì đó đã được ghi sẵn trong sổ từ lâu.
Lam không trả lời.
Bàn tay cô lạnh đến mức không siết nổi điện thoại.
Giọng nữ tiếp tục.
“Tùng.”
Tùng cắn chặt quai hàm.
“Dương.”
Dương đứng im như tượng.
“…”
Ngắt một nhịp.
“Nguyễn Hoài Nhi.”
Nhi giật mạnh như bị ai chạm vào gáy.
Lam quay sang. Cô bé đang tái đi rõ rệt.
“Tên em…” Nhi thì thầm. “Nó biết tên đầy đủ của em.”
Từ bên trong giảng đường, tiếng giấy lật vang lên.
Rồi giọng nữ lại cất lên, lần này chậm hơn:
“Lớp… chưa đủ.”
Một luồng gió lạnh phả ra từ khe cửa.
Không có mùi ẩm.
Không có mùi bụi mốc.
Mà là mùi phấn bảng, giấy cũ và gỗ lâu năm bị đóng kín quá lâu.
Giống hệt mùi của một phòng học đã bị bỏ quên.
Rồi, rất khẽ, từ bên trong vọng ra tiếng ghế kéo.
Không phải một cái.
Mà là nhiều cái, lần lượt xê dịch như thể những người ngồi trong đó vừa cùng quay xuống nhìn ra cửa.
Lam lùi nửa bước.
Tùng hạ giọng rất thấp:
“Đừng vào.”
Không ai định vào.
Nhưng chính khoảnh khắc ấy, cánh cửa số 13 mở rộng thêm một chút.
Vừa đủ để lộ ra hàng ghế đầu tiên.
Trên bàn có bốn tờ giấy đặt ngay ngắn.
LAM.
TÙNG.
DƯƠNG.
NHI.
File ghi âm bắt được nhiều hơn dự kiến
Lần này người đầu tiên phản ứng là Tùng.
“Chạy.”
Không ai cần nhắc lại lần thứ hai.
Cả bốn quay đầu lao dọc hành lang về phía cầu thang. Tiếng giày đập lên nền gạch vang hỗn loạn, tiếng thở gấp hòa với tiếng micro sau lưng đang rè lên mỗi lúc một lớn hơn.
“Chuẩn bị… vào tiết…”
Lam không dám quay đầu.
Nhi chạy sát bên cô, bàn tay siết quyển sổ đến trắng bệch cả khớp ngón. Dương lao trước, suýt va phải lan can ở khúc cua đầu hành lang.
Chỉ tới khi xuống tới tầng một, cả nhóm mới dừng lại.
Không ai nói gì trong gần nửa phút.
Tùng cúi gập người, mở máy ghi âm kiểm tra ngay tại chỗ.
“Tao muốn biết nó có thu được không,” cậu nói đứt quãng.
Lam vịn tường, gật đầu.
Tùng bấm phát lại.
Đầu tiên là tiếng gió, tiếng đèn rè, tiếng bước chân khe khẽ của chính họ.
Sau đó là tiếng Nhi thì thào: “Đừng quay đầu.”
Rồi tiếng mở khóa rất nhỏ.
Cạch.
Cả bốn cùng nín thở khi âm thanh tiếp tục chạy.
Máy ghi rất rõ giọng micro bên trong:
“Ổn định chỗ ngồi.”
Tiếp đó là giọng nữ điểm danh.
“Lam.”
“Tùng.”
“Dương.”
“Nguyễn Hoài Nhi.”
Nhi nghe đến tên mình thì bật khóc thật sự.
Không lớn, nhưng đủ để Lam thấy sống lưng lạnh xuống.
Bởi điều đáng sợ nhất là: bây giờ họ có bằng chứng.
Không còn là một người kể lại.
Không còn là hình ảnh chập chờn hay đoạn chat biến mất.
Máy ghi âm vừa bắt được giọng gọi tên thật.
Nhưng file chưa dừng ở đó.
Sau câu “Lớp chưa đủ”, sóng âm trên màn hình vẫn chạy thêm vài giây. Tùng kéo âm lượng lên.
Có tiếng ghế kéo.
Có tiếng giấy lật.
Rồi, ở rất xa trong lớp nền, vang lên một tiếng thì thầm khác. Nhỏ tới mức nếu không căng tai nghe, gần như không thể nhận ra.
Lam nghe hai lần vẫn không chắc.
Đến lần thứ ba, cô mới thấy máu trong người mình lạnh ngắt.
Âm thanh đó không phải đang gọi bốn cái tên vừa rồi.
Nó đang lặp đi lặp lại một cái tên khác.
“Minh…”
Lam quay phắt sang Tùng.
“Tua lại.”
Tùng tua.
Nghe lại lần nữa.
Vẫn là tiếng thì thầm đó.
“Minh…”
Dương ngẩng lên ngay.
“Minh nào?”
Không ai trả lời.
Nhưng cả ba người còn lại đều biết, trong cùng vũ trụ câu chuyện đang dần mở ra này, cái tên đó không hề xa lạ.
Lam nuốt khan.
“Nó không chỉ gọi tụi mình.”
Kết thúc Giảng Đường Số 13 Chương 3
Đêm đó, Lam mang file ghi âm về phòng và nghe lại một mình thêm ba lần.
Mỗi lần nghe, cảm giác đều tệ hơn lần trước.
Không phải vì giọng điểm danh.
Mà vì phần cuối.
Cái tên Minh nằm rất sâu dưới lớp tạp âm, như thể được nói ra từ một vị trí khác trong căn phòng, không cùng khoảng cách với bốn cái tên còn lại. Nó giống tiếng ai đó ngồi hàng cuối lớp, không phải người điểm danh, chỉ khẽ nhắc lại tên một người đã biết chắc sẽ sớm có mặt.
Gần nửa đêm, Lam nhận được email mới.
Không tiêu đề.
Không người gửi.
Không tệp đính kèm.
Chỉ có một câu duy nhất:
“Lớp bên kia đã bắt đầu thiếu người.”
Lam nhìn chằm chằm màn hình điện thoại.
Cô chưa từng kể cho số email đó biết về Minh.
Chưa từng nhắc tới ký túc xá.
Chưa từng gửi bất kỳ dữ liệu nào liên quan đến nhánh câu chuyện kia.
Vậy mà câu này nghe như thể giảng đường số 13 không chỉ biết về sự tồn tại của một người tên Minh, mà còn biết rất rõ chuyện đang xảy ra ở một nơi khác trong trường.
Một nơi có thể cũng đang điểm danh.
Một nơi có thể cũng đang chờ cho đủ người.
Điện thoại Lam rung thêm một lần nữa.
Lần này không phải email.
Là tin nhắn từ số lạ.
Chỉ có đúng ba chữ:
“Đổi lớp không?”

Đọc tiếp vũ trụ truyện ma sinh viên: Ký Túc Xá Tầng 0 Chương 1
Tìm hiểu thêm về mô típ truyền thuyết đô thị:Urban legend
Liên hệ vấn đề bản quyền: Contact info