Giảng Đường Số 13 Chương 4: Đổi Lớp Không?

Giới thiệu Giảng Đường Số 13 Chương 4

Giảng Đường Số 13 Chương 4 tiếp nối ngay sau tin nhắn kỳ lạ mà Lam nhận được lúc nửa đêm: “Đổi lớp không?”. Sau tiếng gọi danh trong lớp học không tồn tại, nhóm podcast bắt đầu nhận ra giảng đường số 13 không chỉ gọi tên những người đã đứng trước cửa nó.

Nó còn biết về những chuyện đang xảy ra ở nơi khác.

Trong Giảng Đường Số 13 Chương 4, Lam, Tùng, Dương và Nhi lần đầu phát hiện mối liên hệ giữa giảng đường số 13 và một cái tên xuất hiện rất sâu trong file ghi âm: Minh. Nhưng càng cố tìm câu trả lời, họ càng bị kéo gần hơn đến một buổi học đáng lẽ đã kết thúc từ nhiều năm trước.

Tin nhắn Đổi lớp không trong Giảng Đường Số 13 Chương 4


Tin nhắn lúc nửa đêm

Lam nhìn ba chữ trên màn hình điện thoại rất lâu.

Đổi lớp không?

Không dấu chấm.

Không tên người gửi.

Không giải thích.

Chỉ ba chữ ngắn đến mức nếu xuất hiện trong một cuộc trò chuyện bình thường, người ta có thể nghĩ đó là một câu đùa nhạt nhẽo từ bạn cùng lớp.

Nhưng Lam biết đây không phải đùa.

Bởi vì tin nhắn đến ngay sau email không tiêu đề.

Ngay sau câu: “Lớp bên kia đã bắt đầu thiếu người.”

Và ngay sau khi file ghi âm từ giảng đường số 13 thì thầm một cái tên không thuộc về nhóm cô.

Minh.

Lam đặt điện thoại xuống bàn.

Căn phòng trọ nhỏ im lặng đến mức tiếng quạt quay trên trần nghe như một vật gì đó đang cào nhẹ vào không khí. Ngoài cửa sổ, khu A nằm ở phía xa, đen thành một khối lớn giữa sân trường. Ban ngày, đó chỉ là một dãy phòng học cũ. Ban đêm, nó giống một thứ đang nằm yên chờ người ta gọi đúng tên.

Điện thoại rung thêm một lần.

Lam giật mình.

Vẫn là số lạ.

Lần này chỉ có một dòng:

Bạn đang ở lớp sai.

Lam cảm giác sống lưng lạnh xuống.

Cô không trả lời.

Không bấm vào số.

Không chụp màn hình ngay.

Cô chỉ nhìn.

Bởi vì trong hai ngày qua, mọi thứ liên quan đến giảng đường số 13 đều có một thói quen đáng sợ: nếu nhìn lâu, nó thay đổi; nếu bỏ qua, nó vẫn ở đó; còn nếu cố lưu lại, nó sẽ lưu lại theo một cách khác hẳn điều mình muốn.

Lam cầm điện thoại lên, mở camera của máy khác để chụp lại màn hình.

Nhưng ngay lúc cô đưa camera lên, tin nhắn thứ hai biến mất.

Chỉ còn tin nhắn đầu tiên.

Đổi lớp không?

Lam nuốt khan.

Rồi cô nhắn vào nhóm chat của câu lạc bộ truyền thông:

“Tùng, Dương. Dậy chưa?”

Một giây.

Hai giây.

Tùng trả lời trước:

“Chưa ngủ.”

Dương trả lời ngay sau đó:

“File ghi âm có vấn đề.”

Lam nhìn dòng tin của Dương, bàn tay khựng lại trên bàn phím.

“Vấn đề gì?”

Dương gửi lại một ảnh chụp màn hình sóng âm.

Ở cuối file, sau phần tiếng thì thầm gọi tên Minh, có một đoạn âm thanh mới xuất hiện.

Lam chắc chắn lúc ở tầng một khu A, đoạn đó chưa có.

Dương nhắn:

“Nó dài thêm 13 giây.”

Lam nhìn con số 13 mà thấy cổ họng nghẹn lại.


File ghi âm dài thêm 13 giây

Tùng là người gọi nhóm.

Lam vừa bấm nghe máy, tiếng cậu đã vang lên, thấp và khô.

“Cậu nghe chưa?”

“Chưa.”

“Đừng nghe một mình.”

Lam nhìn căn phòng trọ tối sau lưng mình.

“Muộn rồi.”

“Chính vì muộn nên đừng nghe một mình.”

Dương chen vào, giọng nghiêm hơn thường lệ:

“Mình đã so checksum file lúc mới tải và file hiện tại. Nó không giống nhau.”

Lam nhíu mày.

“Checksum?”

Tùng giải thích nhanh:

“Hiểu đơn giản là dấu vân tay của file. Nếu file không bị chỉnh sửa, dấu đó phải giữ nguyên. Nhưng file của tụi mình đã thay đổi.”

Lam nhìn điện thoại.

“Có thể do app ghi âm tự đồng bộ?”

“Không.” Tùng đáp ngay. “Mình đã tắt đồng bộ. File nằm trong thư mục offline. Không có lý do gì nó dài thêm.”

Dương nói tiếp:

“Đoạn thêm vào không phải tiếng nền ngẫu nhiên. Có giọng nói.”

Lam không hỏi nữa.

Cô cắm tai nghe.

Tùng đếm rất nhỏ:

“Phát từ mốc cuối. Sau tiếng ‘Minh’ khoảng hai giây.”

Lam bấm nghe.

Ban đầu vẫn là tiếng rè quen thuộc.

Rồi tiếng ghế kéo rất xa.

Tiếng giấy lật.

Tiếng thì thầm gọi:

“Minh…”

Một khoảng im.

Sau đó, đúng như Dương nói, file không kết thúc.

Nó tiếp tục chạy.

Lam nghe thấy tiếng micro được gõ nhẹ hai cái.

Cộc.

Cộc.

Một giọng nữ vang lên.

Không phải giọng điểm danh lúc nãy.

Giọng này trẻ hơn.

Gần hơn.

Như thể người nói đang cúi sát vào micro đặt trên bàn giáo viên.

“Lớp 13 nhận bổ sung từ lớp vắng.”

Lam nổi da gà.

Tùng ở đầu dây bên kia không nói gì.

Dương cũng im.

File tiếp tục.

Giọng nữ kia đọc chậm rãi:

“Danh sách chờ chuyển lớp…”

Một tiếng giấy lật.

“Trần Minh.”

Lam nín thở.

“Nguyễn Hoài Nhi.”

Ở đầu dây bên kia, có tiếng Nhi bật khóc rất nhỏ.

Lam lúc này mới nhận ra Tùng đã thêm cả Nhi vào cuộc gọi.

Giọng nữ trong file tiếp tục:

“Người xác nhận: Lam.”

File dừng.

Không phải kết thúc tự nhiên.

Mà dừng phụt, như có ai đó ngắt điện giữa chừng.

Không ai trong cuộc gọi nói gì trong gần nửa phút.

Cuối cùng, Nhi lên tiếng trước.

“Em không muốn chuyển lớp.”

Không ai trách cô bé nói câu đó.

Bởi vì tất cả đều hiểu: trong ngôn ngữ của giảng đường số 13, chuyển lớp chắc chắn không phải đổi lịch học trên cổng đào tạo.

Nó là đổi chỗ.

Đổi danh sách.

Đổi người.

Và có thể là đổi cả số phận.

File ghi âm dài thêm 13 giây trong Giảng Đường Số 13 Chương 4

Alt:


Nhi bắt đầu nhớ ra buổi học trong mơ

Nhi được Tùng đưa vào phòng câu lạc bộ lúc gần một giờ sáng.

Lam ban đầu phản đối.

Một sinh viên năm nhất, mặt còn tái vì vừa nghe tên mình trong file ghi âm, đáng lẽ nên về phòng, khóa cửa, ngủ một giấc hoặc ít nhất là tránh xa mọi thứ liên quan đến khu A.

Nhưng Nhi không chịu về.

“Em về cũng không ngủ được,” cô bé nói. “Nếu ngủ, em lại mơ thấy nó.”

Dương rót cho Nhi một ly nước.

“Lần này em mơ thấy gì?”

Nhi cầm ly nước bằng cả hai tay.

“Em không chắc là mơ hay nhớ.”

Lam ngẩng lên.

Câu đó làm căn phòng lạnh đi rất nhẹ.

Nhi nhìn quyển sổ của mình, quyển sổ đã có bản vẽ cánh cửa số 13.

“Hồi trước, mỗi lần mơ thấy hành lang khu A, em luôn tỉnh trước khi mở cửa. Nhưng sau tối nay, em nhớ thêm một đoạn.”

Tùng mở laptop.

“Em kể đi. Anh ghi lại.”

Nhi gật đầu, nhưng mất vài giây mới nói được.

“Trong mơ, em vào lớp.”

Không ai cắt ngang.

“Bên trong giảng đường không lớn. Nó giống phòng học cũ, có ba dãy bàn gỗ, bảng xanh, bục giảng và một cái micro để trên bàn giáo viên. Đèn trần sáng, nhưng không thấy bóng đèn. Ánh sáng cứ như từ tường phát ra.”

Lam nhìn Tùng.

Chi tiết cái micro khớp với file ghi âm.

Nhi nói tiếp:

“Trong lớp có người ngồi. Rất nhiều người. Nhưng em không nhìn rõ mặt ai. Ai cũng cúi đầu, trước mặt có một tờ giấy. Em biết đó là giấy điểm danh.”

Dương hỏi:

“Có giáo viên không?”

Nhi lắc đầu.

“Không. Chỉ có tiếng micro.”

Lam thấy cổ họng mình khô đi.

“Micro nói gì?”

Nhi nhìn cô.

“Nó nói: người nào được gọi tên thì phải trả lời.”

Tùng đang gõ phím bỗng dừng lại.

“Trả lời gì?”

Nhi đáp rất nhỏ:

“Có mặt.”

Không khí trong phòng như bị kéo căng.

Lam nhớ lại lúc đứng trước cánh cửa số 13, khi giọng điểm danh gọi tên mình. Cô đã im lặng. Tùng im lặng. Dương im lặng. Nhi cũng im lặng.

Không ai trả lời.

Vậy nên giọng đó mới nói:

“Lớp chưa đủ.”

Dương chậm rãi nói:

“Có thể không trả lời là đúng.”

Tùng nhìn cậu.

“Sao lại đúng?”

“Nếu trả lời ‘có mặt’, tức là xác nhận mình thuộc lớp đó.”

Nhi cúi đầu thấp hơn.

“Nhưng trong mơ… có một người không trả lời.”

Lam nhìn cô bé.

“Ai?”

Nhi siết chặt ly nước.

“Em không thấy mặt. Chỉ thấy ghế ở hàng cuối. Trên giấy có một cái tên bắt đầu bằng chữ M.”

Không ai cần hỏi chữ M đó là gì.

Minh.

Tên đã xuất hiện trong file.

Tên mà giảng đường số 13 không nên biết.

Tên thuộc về một câu chuyện khác.

Một nơi khác.

Một danh sách điểm danh khác.


Lam tìm liên hệ giữa giảng đường số 13 và ký túc xá

Gần hai giờ sáng, Dương mở một bảng trắng nhỏ trong phòng câu lạc bộ.

Cậu viết lên đó hai cụm:

GIẢNG ĐƯỜNG SỐ 13
LỚP BÊN KIA

Rồi dưới mỗi cụm, cậu ghi các dữ kiện.

Bên trái:

  • Email không người gửi.
  • File audio “Đi học đầy đủ”.
  • Cửa xuất hiện giữa phòng 12 và 14.
  • Tiếng gọi danh.
  • Danh sách có Lam, Tùng, Dương, Nhi.
  • File ghi âm gọi tên Minh.
  • Tin nhắn: “Đổi lớp không?”

Bên phải:

  • Minh.
  • Lớp bên kia thiếu người.
  • Có thể liên quan đến ký túc xá.
  • Cũng có điểm danh.
  • Cũng đang chờ đủ người.

Tùng khoanh tay nhìn bảng.

“Chúng ta đang suy luận hơi xa.”

Lam đáp:

“Nhưng cái tên Minh không tự nhiên xuất hiện.”

Dương gật đầu.

“Có hai khả năng. Một là giảng đường số 13 biết mọi người trong trường và chọn ngẫu nhiên. Hai là nó có liên hệ với một sự kiện khác đang xảy ra cùng lúc.”

Nhi ngẩng lên.

“Lớp bên kia là gì?”

Không ai trả lời ngay.

Tùng mở trình duyệt, gõ vài từ khóa liên quan đến những lời đồn trong trường. Ký túc xá. Tầng bị khóa. Phòng không có trên sơ đồ. Điểm danh đêm. Sinh viên mất tích.

Kết quả hiện ra lộn xộn.

Một số bài confession cũ.

Một vài bình luận nửa đùa nửa thật.

Một topic từ nhiều năm trước đã bị xóa gần hết.

Tùng kéo xuống.

“Có người từng nhắc tới tầng 0 khu B.”

Lam nhìn màn hình.

“Khu B ký túc xá?”

“Ừ.”

Dương bước tới gần.

“Tầng 0 là sao?”

Tùng đọc nhanh.

“Không rõ. Có người bảo là tầng trệt cũ bị lấp sau một vụ cháy. Có người bảo chỉ là tin đồn tân sinh viên. Nhưng ở đây có một câu…”

Cậu dừng lại.

Lam hỏi:

“Câu gì?”

Tùng đọc chậm:

“Đừng trả lời điểm danh nếu không nhớ mình học lớp nào.”

Phòng câu lạc bộ im phăng phắc.

Nhi đặt ly nước xuống bàn, tay run thấy rõ.

Lam nhìn bảng trắng.

Giảng đường số 13.

Lớp bên kia.

Tầng 0.

Phòng không tồn tại.

Điểm danh.

Tên người bị gọi.

Tất cả giống như những mảnh ghép của cùng một trò chơi, nhưng mỗi mảnh lại nằm ở một nơi khác nhau trong trường.

Và có ai đó, hoặc thứ gì đó, đang cố làm cho hai danh sách gặp nhau.

[CHÈN ẢNH 3: Bảng trắng ghi Giảng Đường Số 13 và Lớp Bên Kia bằng bút đỏ]

Alt: Bảng trắng điều tra Giảng Đường Số 13 và lớp bên kia


Email mới gửi kèm danh sách chuyển lớp

Lam nhận email tiếp theo lúc 2:13.

Lần này không còn là email trống.

Nó có tiêu đề.

THÔNG BÁO ĐIỀU CHỈNH DANH SÁCH LỚP

Người gửi vẫn không hiển thị.

Tùng ngay lập tức kéo laptop lại.

“Đừng mở trên điện thoại. Mở trên máy ảo.”

Lam nhìn cậu.

“Máy ảo có giúp được gì với ma không?”

Tùng khựng lại một giây.

“Không biết. Nhưng ít nhất với virus thì có.”

Trong hoàn cảnh khác, câu đó có thể khiến cả nhóm bật cười.

Nhưng không ai cười nổi.

Tùng mở email trên laptop phụ, quay màn hình bằng điện thoại khác. Dương đứng bên cạnh ghi lại thời gian. Nhi ngồi sát Lam, hai tay ôm quyển sổ trước ngực.

Email chỉ có một tệp đính kèm.

Tên file:

DANH_SACH_CHUYEN_LOP_13.pdf

Tùng không tải ngay.

Cậu kiểm tra dung lượng.

13 KB.

Lam nhắm mắt một nhịp.

“Lại là 13.”

Dương nói:

“Mở đi.”

Tùng bấm tải.

File mở rất nhanh.

Không có virus.

Không có hình ảnh ma quái.

Chỉ là một văn bản trắng đen giống mẫu thông báo hành chính cũ.

Trên đầu trang có logo trường, nhưng bị nhòe như được scan từ một bản photocopy nhiều lần.

Dòng tiêu đề nằm giữa trang:

DANH SÁCH SINH VIÊN ĐƯỢC ĐIỀU CHỈNH SANG GIẢNG ĐƯỜNG SỐ 13

Bên dưới là một bảng gồm bốn cột:

STT
Họ và tên
Lớp cũ
Trạng thái

Dòng đầu tiên:

1 — Trần Minh — B040 — Chờ xác nhận

Lam cảm giác tim mình hụt một nhịp.

B040.

Không phải mã lớp.

Không giống tên ngành.

Không giống bất kỳ lớp học nào trong trường.

Tùng nói rất nhỏ:

“Đó là phòng.”

Dương quay sang.

“Cậu chắc?”

“Không chắc. Nhưng nếu liên quan đến ký túc xá, B040 nghe giống số phòng hơn mã lớp.”

Nhi run giọng:

“Vậy Minh là người bên ký túc xá?”

Lam không trả lời.

Cô nhìn xuống dòng thứ hai.

2 — Nguyễn Hoài Nhi — Chưa rõ — Có thể thay thế

Nhi bật dậy.

“Không.”

Lam kéo cô bé lại ngay.

“Nhi, bình tĩnh.”

“Em không thay ai hết.”

Giọng Nhi vỡ ra.

“Em không biết Minh là ai. Em không biết B040 là gì. Tại sao lại có tên em?”

Không ai trả lời được.

Dòng thứ ba:

3 — Lam — 13 — Người xác nhận

Dòng thứ tư:

4 — Tùng — 13 — Người ghi nhận

Dòng thứ năm:

5 — Dương — 13 — Người làm chứng

Tùng lùi khỏi màn hình.

“Không ổn.”

Dương nhìn dòng “Người làm chứng” rất lâu.

“Chúng ta không chỉ bị gọi tên.”

Lam nói tiếp phần cậu chưa nói ra:

“Chúng ta bị phân vai.”

Ngay lúc đó, file PDF tự cuộn xuống cuối trang.

Không ai chạm vào chuột.

Ở cuối văn bản có một dòng ghi chú nhỏ:

Việc chuyển lớp hoàn tất khi người xác nhận trả lời thay.

Lam đọc đi đọc lại câu đó.

Người xác nhận.

Lam.

Trả lời thay.

Thay ai?

Thay Minh?

Hay thay Nhi?


Không được trả lời thay

Dương chụp lại từng phần của file PDF.

Tùng thử sao chép nội dung ra file text.

Không được.

Mỗi lần paste, chữ biến thành một chuỗi ký tự lặp:

CÓ MẶT CÓ MẶT CÓ MẶT CÓ MẶT

Tùng thử lần thứ hai.

Kết quả vẫn vậy.

Lần thứ ba, ô văn bản tự hiện thêm một dòng:

Lam có thể trả lời.

Cậu lập tức đóng trình soạn thảo.

“Không copy nữa.”

Lam ngồi xuống ghế, mắt vẫn nhìn màn hình.

Cô đang nghĩ đến chi tiết trong giấc mơ của Nhi: người được gọi tên phải trả lời “có mặt”.

Nhưng nếu người đó không có ở lớp, liệu người khác có thể trả lời thay không?

Ở trường, điểm danh hộ là chuyện quá bình thường.

Một người nói “có” thay bạn.

Một chữ thôi.

Một âm thanh rất nhỏ.

Nhưng trong giảng đường số 13, chữ đó có thể là một dạng cam kết.

Dương nói:

“Nếu file ghi ‘chuyển lớp hoàn tất khi người xác nhận trả lời thay’, nghĩa là nó muốn Lam nói thay ai đó.”

Nhi run giọng:

“Thay em?”

Tùng nhìn dòng thứ hai trong bảng.

“Có thể.”

Lam lắc đầu.

“Mình sẽ không trả lời thay ai hết.”

Ngay khi cô nói xong, loa trong laptop bật lên một tiếng rè.

Tùng giật bắn người, suýt làm rơi chuột.

Laptop không mở file âm thanh.

Không mở video.

Không có tab nào phát tiếng.

Nhưng loa vẫn rè.

Rồi giọng nữ điểm danh vang ra.

Rõ hơn bất kỳ lần nào trước đó.

“Trần Minh.”

Cả phòng chết lặng.

Giọng đó lặp lại:

“Trần Minh.”

Nhi bịt tai.

Dương tiến tới định gập laptop lại, nhưng Tùng giữ tay cậu.

“Đừng. Gập lại chưa chắc tắt được.”

Giọng điểm danh gọi lần thứ ba:

“Trần Minh.”

Sau đó là một khoảng im.

Rất đúng nhịp.

Như chờ ai đó trả lời.

Lam nhìn màn hình.

Trên file PDF, dòng trạng thái của Minh bắt đầu nhấp nháy.

Chờ xác nhận.

Chờ xác nhận.

Chờ xác nhận.

Rồi con trỏ chuột tự di chuyển xuống cuối trang.

Một ô trống hiện ra.

Bên cạnh ghi:

Người xác nhận nhập câu trả lời thay: ______

Tùng lùi lại.

“Lam, đừng đọc thành tiếng.”

Lam mím môi.

Cô không định đọc.

Nhưng trong đầu cô, hai chữ ấy đã tự hiện lên.

Có mặt.

Cô cắn mạnh vào môi đến bật đau.

Không được nghĩ.

Không được nói.

Không được để thứ trong giảng đường số 13 mượn giọng mình.


Cuộc gọi từ Minh

Điện thoại của Lam rung lên đúng lúc đó.

Một số lạ khác.

Nhưng lần này không phải tin nhắn.

Là cuộc gọi.

Tùng nhìn màn hình.

“Đừng nghe.”

Dương lại nói:

“Khoan.”

Lam nhìn cậu.

Dương chỉ vào số điện thoại.

“Đuôi số là 040.”

Lam cảm giác lòng bàn tay lạnh đi.

Cuộc gọi vẫn rung.

Một hồi.

Hai hồi.

Ba hồi.

Nhi lắc đầu liên tục.

“Đừng nghe. Chị Lam, đừng nghe.”

Lam biết mình không nên nghe.

Nhưng cô cũng biết nếu bỏ qua, cuộc gọi này có thể không biến mất. Nó sẽ tìm đường khác. Qua email. Qua file ghi âm. Qua loa laptop. Qua giấc mơ của Nhi.

Lam bật loa ngoài.

Không ai trong phòng thở mạnh.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Rồi một giọng nam vang lên.

Rất khẽ.

Rất mệt.

“Alo?”

Lam không đáp.

Giọng nam kia nói tiếp:

“Ai đó… làm ơn đừng trả lời thay tôi.”

Nhi bật khóc.

Tùng mở ngay app ghi âm trên điện thoại.

Dương cầm bút ghi lại từng câu.

Lam hỏi, giọng thấp:

“Bạn là Minh?”

Đầu dây bên kia có tiếng nhiễu.

Như tín hiệu bị kéo qua một hành lang rất dài.

“Đừng nói tên tôi nhiều lần.”

Lam lập tức im.

Tùng giơ tay ra hiệu tiếp tục nhưng đừng nhắc tên.

Lam đổi cách hỏi:

“Bạn đang ở đâu?”

Đầu dây bên kia im.

Rồi giọng nam đáp:

“Không biết.”

“Bạn có ở ký túc xá không?”

Một tiếng thở rất khẽ.

“Có cửa. Có bảng số. Có người gọi danh. Nhưng không phải lớp học.”

Lam nhìn Tùng.

Tùng nhìn Dương.

B040.

Lớp bên kia.

Minh nói tiếp, đứt quãng:

“Nếu bên đó hỏi… đừng trả lời có mặt. Nếu cô trả lời thay tôi, tôi sẽ sang lớp cô.”

Lam lạnh toàn thân.

Dương viết rất nhanh lên giấy:

TRẢ LỜI THAY = CHUYỂN NGƯỜI

Lam hỏi:

“Vậy làm sao để dừng?”

Đầu dây bên kia có tiếng động mạnh.

Giống tiếng cửa bị đập từ xa.

Minh thở gấp hơn.

“Danh sách phải sai.”

Lam không hiểu.

“Ý bạn là gì?”

“Làm cho danh sách sai. Nếu danh sách sai, nó phải điểm danh lại.”

Tùng lập tức ghé sát điện thoại.

“Sai bằng cách nào?”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng micro rè.

Giọng nữ điểm danh chen vào, xa nhưng rõ:

“Trần Minh.”

Minh nói nhanh:

“Đừng tin người ngồi hàng cuối.”

Lam chưa kịp hỏi thêm thì cuộc gọi nhiễu mạnh.

Trong lớp nền, có rất nhiều giọng người cùng thì thầm:

“Có mặt…”

“Có mặt…”

“Có mặt…”

Rồi cuộc gọi tắt.

Trên màn hình điện thoại, thời lượng cuộc gọi hiện lên:

1 phút 13 giây


Quay lại khu A lúc 3 giờ sáng

Không ai muốn quay lại khu A lúc ba giờ sáng.

Nhưng cũng không ai đề xuất ở lại phòng câu lạc bộ.

Bởi vì sau cuộc gọi, file PDF trên laptop không đóng được nữa. Tùng nhấn tắt, nó tự mở lại. Dương rút mạng, nó vẫn hiện. Lam tắt nguồn laptop, màn hình đen đi vài giây rồi tự sáng lên với cùng một dòng:

Người xác nhận nhập câu trả lời thay: ______

Cuối cùng, Tùng rút pin laptop phụ.

Màn hình tắt hẳn.

Nhưng loa của nó vẫn phát ra tiếng rè rất nhỏ dù không còn nguồn.

Nhi là người đầu tiên đứng dậy.

“Đi thôi.”

Lam nhìn cô bé.

“Em chắc không?”

Nhi gật, mắt đỏ nhưng giọng lạ lùng bình tĩnh.

“Nếu ở lại, em vẫn sẽ mơ thấy lớp đó. Ít nhất đi cùng mọi người thì em còn tỉnh.”

Câu đó không hề làm ai yên tâm.

Ba giờ sáng, sân trường lạnh và vắng.

Đèn đường rải thành từng vũng sáng nhạt trên nền xi măng. Khu A nằm ở cuối lối đi, các ô cửa sổ tối đen như mắt của một con vật lớn đang giả vờ ngủ.

Tùng mang theo máy ghi âm, laptop phụ đã tháo pin, một sợi cáp và ổ cứng ngoài.

Dương mang sổ tay, bút đỏ, bút đen.

Lam mang điện thoại.

Nhi mang quyển sổ vẽ.

Không ai nói ra, nhưng cả bốn đều hiểu họ không đi để khám phá nữa.

Họ đi để sửa một danh sách.

Một danh sách mà họ không biết ai đã lập.

Và nếu làm sai, có thể một người nào đó sẽ bị chuyển sang nơi không trở về được.

[CHÈN ẢNH 4: Khu A trường đại học lúc 3 giờ sáng, hành lang tối và cửa sổ đen]

Alt: Khu A lúc 3 giờ sáng trong Giảng Đường Số 13 Chương 4


Cánh cửa số 13 mở lần thứ hai

Tầng hai khu A không bật đèn.

Tùng thử công tắc.

Không có tác dụng.

Dương dùng đèn pin điện thoại soi dọc hành lang. Phòng 12 ở bên trái. Phòng 14 ở bên phải. Ở giữa vẫn là bức tường trắng quen thuộc.

Không có cửa.

Không có bảng số.

Không có dấu hiệu nào cho thấy vài tiếng trước họ đã đứng trước một giảng đường không tồn tại.

Nhi bước lên trước.

“Trong mơ, phải chờ đèn nhấp.”

Tùng nhìn trần.

“Đèn còn không sáng thì nhấp kiểu gì?”

Ngay khi cậu nói xong, bóng đèn hành lang bật lên.

Một ánh sáng vàng nhợt phủ xuống cả bốn người.

Tùng im bặt.

Lam nhìn cậu.

“Lần sau đừng hỏi kiểu đó nữa.”

Bóng đèn nhấp một cái.

Nhi lập tức nhắm mắt.

“Nhìn vào kính cuối dãy.”

Lam quay mặt về phía cửa sổ cuối hành lang.

Trong kính, cô thấy bốn người đang đứng giữa phòng 12 và 14.

Lam.

Tùng.

Dương.

Nhi.

Nhưng phía sau họ, trong kính, có thêm một cánh cửa.

Trên cửa là số 13.

Nhi nói rất nhỏ:

“Lùi ba bước.”

“Không quay đầu?” Dương hỏi.

“Không quay đầu.”

Bốn người lùi.

Một bước.

Hai bước.

Ba bước.

Sau lưng họ, tiếng mở khóa vang lên.

Cạch.

Lam nhắm mắt.

Lần này, cô không còn bất ngờ nữa.

Nhưng biết trước không làm nỗi sợ giảm đi.

Nó chỉ khiến cô cảm thấy mình đang làm đúng theo một quy trình mà giảng đường số 13 đã chuẩn bị từ lâu.

Tùng giơ máy ghi âm.

Dương mở sổ.

Nhi nắm chặt tay áo Lam.

Cả bốn quay lại.

Cánh cửa số 13 đã ở đó.

Nhưng lần này nó không hé.

Nó mở sẵn.

Bên trong sáng đèn.

Và từ trong giảng đường, một giọng nữ vang lên:

“Vào lớp.”


Bên trong giảng đường số 13

Lam từng nghĩ khi thật sự bước vào, mình sẽ hoảng loạn.

Nhưng khoảnh khắc đặt chân qua ngưỡng cửa, điều đầu tiên cô cảm thấy lại là một sự bình thường đến sai trái.

Giảng đường số 13 không giống phòng ma.

Không có máu trên tường.

Không có bóng trắng treo trên quạt.

Không có tiếng cười quái dị.

Nó chỉ là một phòng học cũ.

Bảng xanh.

Bàn ghế gỗ.

Bục giảng thấp.

Một chiếc micro đặt giữa bàn giáo viên.

Trên bảng có dòng chữ viết bằng phấn trắng:

TIẾT BÙ: DANH SÁCH CHUYỂN LỚP

Lam nhìn xuống các dãy bàn.

Có người ngồi.

Rất nhiều người.

Nhưng đúng như Nhi kể, không ai nhìn rõ mặt. Tất cả đều cúi đầu, tóc và bóng tối che kín đường nét. Trước mặt mỗi người là một tờ giấy trắng.

Tùng đứng khựng ở cửa.

“Đừng ngồi.”

Dương gật.

“Đừng chạm vào giấy.”

Nhi nép sát Lam.

Nhưng cửa sau lưng họ đóng lại.

Không mạnh.

Không vang.

Chỉ khép lại nhẹ nhàng như cửa lớp được đóng trước khi bắt đầu tiết học.

Cạch.

Giọng nữ từ micro vang lên:

“Ổn định chỗ ngồi.”

Không ai di chuyển.

Giọng đó lặp lại:

“Ổn định chỗ ngồi.”

Lam nhìn hàng ghế đầu.

Bốn tờ giấy đã được đặt sẵn.

LAM

TÙNG

DƯƠNG

NHI

Nhưng lần này, phía sau bốn tờ giấy có thêm một tờ khác.

Nó đặt ở mép bàn cuối cùng, hơi lệch, như vừa được ai đó đưa từ lớp khác sang.

Trên giấy ghi:

MINH

Lam nhớ lời trong cuộc gọi.

Đừng tin người ngồi hàng cuối.

Cô nhìn về cuối lớp.

Ở đó, có một sinh viên đang ngồi một mình.

Người đó cúi đầu, hai tay đặt trên mặt bàn.

Trước mặt là tờ giấy ghi tên Minh.

Nhưng Lam biết ngay: đó không phải Minh.

Bởi vì khi người đó ngẩng lên, gương mặt của nó không có mắt.

Chỉ có một khoảng da phẳng, nhợt nhạt, với cái miệng đang mấp máy.

“Có mặt…”


Danh sách sai

Nhi bật ra một tiếng nấc nhỏ.

Ngay lập tức, tất cả những người đang cúi đầu trong lớp đồng loạt nghiêng mặt về phía cô bé.

Không nhìn rõ mắt.

Nhưng Lam vẫn cảm giác họ đang nhìn.

Giọng nữ vang lên:

“Bắt đầu điểm danh.”

Tùng siết máy ghi âm trong tay.

Dương cúi sát Lam, nói rất nhỏ:

“Nếu nó gọi tên, đừng trả lời.”

Lam gật.

Micro rè lên.

“Lam.”

Lam im lặng.

Một khoảng chờ kéo dài.

Giọng nữ tiếp tục:

“Tùng.”

Tùng im.

“Dương.”

Dương im.

“Nguyễn Hoài Nhi.”

Nhi run đến mức Lam phải nắm tay cô bé chặt hơn.

Cô bé không trả lời.

Micro rè mạnh hơn.

“Trần Minh.”

Cả lớp im phăng phắc.

Sinh viên không mặt ở hàng cuối từ từ đứng lên.

Nó mở miệng.

Lam lập tức hiểu.

Nó định trả lời thay.

Nó định nói “có mặt” bằng giọng của Minh.

Lam không kịp suy nghĩ nhiều.

Cô bước lên một bước và nói lớn:

“Sai.”

Tất cả âm thanh trong giảng đường dừng lại.

Tùng quay phắt sang.

Dương cũng nhìn cô.

Nhi gần như nín thở.

Giọng nữ từ micro vang lên, lần đầu tiên có cảm giác bị ngắt nhịp:

“Nhắc lại.”

Lam nhìn thẳng lên bục giảng.

“Danh sách sai.”

Sinh viên không mặt ở hàng cuối quay đầu về phía cô. Cái miệng của nó khép lại.

Micro rè lên từng đợt ngắn.

Giọng nữ hỏi:

“Sai ở đâu?”

Lam không biết.

Cô chỉ biết Minh nói: làm cho danh sách sai.

Nhưng nếu chỉ nói sai mà không chỉ được chỗ sai, giảng đường số 13 có thể bắt cô sửa bằng cách khác.

Dương bỗng giơ quyển sổ lên.

“Lớp cũ của Trần Minh không phải B040.”

Lam nhìn cậu.

Dương nói tiếp, giọng chắc hơn:

“B040 không phải lớp. Đó là phòng. Không thể chuyển lớp từ một phòng ký túc xá sang giảng đường.”

Tùng hiểu ra ngay.

“Danh sách dùng sai loại dữ liệu.”

Trong hoàn cảnh bình thường, câu đó nghe buồn cười đến mức vô lý.

Nhưng trong giảng đường số 13, nó làm cả căn phòng rung nhẹ.

Những tờ giấy trên bàn bắt đầu xào xạc.

Giọng nữ hỏi:

“Cần hiệu chỉnh?”

Lam đáp ngay:

“Cần.”

Tùng trợn mắt nhìn cô, nhưng đã muộn.

Micro rè lên.

“Người xác nhận đã yêu cầu hiệu chỉnh danh sách.”

Bảng xanh phía trên bục giảng tự xuất hiện chữ.

Từng nét phấn trắng kéo dài trên mặt bảng, không có bàn tay nào cầm phấn.

NHẬP THÔNG TIN ĐÚNG

Bên dưới là ba dòng trống:

Trần Minh thuộc: ______
Nguyễn Hoài Nhi thuộc: ______
Lam thuộc: ______

Lam cảm giác máu trong người lạnh đi.

Đây mới là cái bẫy.

Muốn làm danh sách sai, họ phải khai thông tin đúng.

Nhưng khai sai một lần nữa thì sao?

Và ai quyết định thế nào là đúng?

[CHÈN ẢNH 5: Bảng xanh trong giảng đường cũ hiện dòng Nhập thông tin đúng]

Alt: Bảng xanh nhập thông tin đúng trong Giảng Đường Số 13 Chương 4


Người ngồi hàng cuối

Sinh viên không mặt ở hàng cuối bước ra khỏi chỗ ngồi.

Không có tiếng chân.

Nó di chuyển giữa lối đi rất chậm, tay cầm tờ giấy ghi tên Minh.

Mỗi bước của nó, đèn trong lớp lại tối đi một chút.

Nhi kéo tay Lam.

“Chị Lam…”

Lam không rời mắt khỏi nó.

Tùng giơ máy ghi âm lên như một phản xạ vô dụng.

“Đừng lại gần.”

Sinh viên không mặt dừng cách họ ba hàng ghế.

Cái miệng trên gương mặt phẳng mở ra.

Lần này, giọng phát ra không còn là tiếng “có mặt” vô hồn.

Mà là giọng của Minh trong cuộc gọi.

“Lam, giúp tôi.”

Nhi lắc đầu.

“Không phải anh đó.”

Giọng Minh tiếp tục:

“Ghi tôi thuộc lớp 13. Nhanh lên. Nếu không tôi không thoát được.”

Lam đứng yên.

Lời nói nghe có lý.

Nếu Minh đang mắc kẹt ở lớp bên kia, chuyển sang lớp 13 có thể là cách thoát khỏi B040.

Nhưng Minh trong cuộc gọi đã nói rõ: nếu cô trả lời thay tôi, tôi sẽ sang lớp cô.

Sang lớp cô không có nghĩa là được cứu.

Nó chỉ là đổi nhà giam.

Lam nói:

“Cậu không phải Minh.”

Sinh viên không mặt nghiêng đầu.

Giọng Minh biến mất.

Thay vào đó là giọng nữ điểm danh:

“Người xác nhận từ chối hỗ trợ.”

Trên bảng, dòng thứ nhất tự điền:

Trần Minh thuộc: LỚP VẮNG

Dương hạ giọng:

“Lớp vắng là lớp bên kia?”

Tùng đáp:

“Có thể là cách nó gọi B040.”

Lam nhìn dòng thứ hai.

Nguyễn Hoài Nhi thuộc: ______

Nhi siết tay Lam đau điếng.

“Em thuộc lớp nào?”

Câu hỏi đó quá đơn giản.

Nhưng trong căn phòng này, nó trở nên nguy hiểm.

Nhi là sinh viên năm nhất.

Có lớp hành chính thật.

Có mã lớp thật.

Nhưng nếu cô bé nói ra ở đây, giảng đường số 13 sẽ ghi nhận cô bé như một đối tượng có thể điều chỉnh.

Lam hỏi nhỏ:

“Em có nhớ mã lớp của em không?”

Nhi gật.

“Nhưng em không muốn nói ở đây.”

Dương lập tức nói:

“Vậy đừng nói.”

Tùng nhìn bảng.

“Nếu không điền, nó có tự điền không?”

Như nghe thấy câu hỏi, phấn trắng trên bảng bắt đầu di chuyển.

Ở dòng thứ hai, từng chữ hiện ra:

Nguyễn Hoài Nhi thuộc: CÓ THỂ THAY THẾ

Nhi bật khóc.

Lam bước lên một bước.

“Sai.”

Micro rè mạnh.

“Nhắc lại.”

Lam nói rõ từng chữ:

“Nguyễn Hoài Nhi không thuộc danh sách chuyển lớp.”

Bảng im vài giây.

Rồi dòng chữ tự đổi:

Nguyễn Hoài Nhi thuộc: CHƯA GHI DANH

Tùng thì thầm:

“Chưa ghi danh nghĩa là chưa thuộc về nó.”

Dương gật nhanh.

“Được. Giữ vậy.”

Chỉ còn dòng cuối.

Lam thuộc: ______

Lam nhìn tên mình.

Cô bỗng hiểu vì sao email ghi cô là người xác nhận.

Giảng đường số 13 không cần cô trả lời thay Minh ngay từ đầu.

Nó cần cô bước vào lớp.

Cần cô sửa danh sách.

Cần cô tự khai mình thuộc về đâu.

Bởi vì khi một người tự xác nhận thông tin trong lớp học này, có thể họ không còn là người ngoài nữa.


Lam thuộc lớp nào?

Giọng nữ vang lên:

“Lam thuộc lớp nào?”

Không phải đọc từ danh sách nữa.

Nó hỏi trực tiếp.

Lam im lặng.

Giọng đó lặp lại:

“Lam thuộc lớp nào?”

Tùng nói rất nhỏ:

“Đừng trả lời.”

Dương cũng nói:

“Im lặng.”

Nhưng bảng xanh không im lặng.

Dòng cuối bắt đầu tự hiện chữ.

Lam thuộc: GIẢNG ĐƯỜNG SỐ 13

Lam lập tức nói:

“Sai.”

Cả lớp rung lên.

Những sinh viên cúi đầu đồng loạt đặt tay lên bàn.

Rầm.

Một tiếng.

Rầm.

Hai tiếng.

Rầm.

Ba tiếng.

Micro rè đến chói tai.

“Người xác nhận phủ nhận danh sách.”

Lam cảm giác tai mình đau nhói.

Nhưng cô vẫn nói:

“Sai.”

Dòng chữ trên bảng bị xóa.

Phấn trắng viết lại:

Lam thuộc: NGƯỜI XÁC NHẬN

“Sai.”

Lần này, đèn trần tắt phụt rồi bật lại.

Sinh viên không mặt tiến thêm một bước.

Phấn viết tiếp:

Lam thuộc: LỚP ĐANG HỌC

Lam khựng lại.

Câu đó quá bình thường.

Quá đúng.

Cũng chính vì vậy mà nguy hiểm.

Dương nhận ra trước.

“Đừng xác nhận. Nó đang dùng câu đúng chung chung.”

Tùng nói nhanh:

“Nói một thông tin không dùng được trong hệ thống của nó.”

Lam quay sang.

“Là sao?”

“Đừng nói mã lớp. Đừng nói giảng đường. Đừng nói số phòng. Nói một thứ nó không thể đưa vào danh sách.”

Lam nhìn bảng.

Giọng nữ hỏi lần thứ ba:

“Lam thuộc lớp nào?”

Lam hít sâu.

Rồi cô đáp:

“Lam thuộc về chính mình.”

Cả giảng đường im bặt.

Không phải kiểu im lặng chờ đợi.

Mà là kiểu im lặng của một cỗ máy vừa nhận dữ liệu không đúng định dạng.

Tùng mở to mắt.

Dương cũng sững ra.

Nhi ngẩng lên nhìn Lam.

Trên bảng, phấn trắng đứng yên rất lâu.

Rồi dòng cuối hiện ra, nét chữ méo đi:

Lam thuộc: KHÔNG PHÂN LOẠI ĐƯỢC

Ngay khi dòng đó hoàn tất, cửa lớp phía sau bật mở.

Một luồng gió lạnh tràn vào.

Tùng hét:

“Ra!”


Chạy khỏi giảng đường số 13

Không ai cần nghe lần thứ hai.

Tùng kéo Nhi.

Dương túm lấy balo của Lam.

Lam quay đầu chạy, nhưng ngay lúc đó, sinh viên không mặt ở hàng cuối lao tới.

Không nhanh như người sống.

Mà như một đoạn băng bị tua lỗi: giật từng nhịp, biến mất giữa hai hàng ghế rồi xuất hiện gần hơn.

Nó vẫn cầm tờ giấy ghi tên Minh.

Cái miệng trên gương mặt phẳng mở rộng.

“Có mặt…”

Lam né sang một bên.

Tờ giấy sượt qua vai cô.

Ngay khoảnh khắc mép giấy chạm vào áo, Lam nghe thấy tiếng micro gào lên:

“Người xác nhận đã tiếp nhận phiếu!”

Dương quay lại.

“Lam!”

Lam nhìn vai áo.

Không có vết rách.

Nhưng trên tay cô đã xuất hiện một mảnh giấy nhỏ từ lúc nào.

Cô không hề cầm.

Không hề nhặt.

Trên giấy ghi:

PHIẾU CHUYỂN LỚP TẠM THỜI

Bên dưới là hai dòng:

Từ: Lớp vắng
Đến: Giảng đường số 13

Mục họ tên bị bỏ trống.

Lam hiểu ngay.

Nếu ai đó viết tên vào, phiếu sẽ hoàn tất.

Tùng hét từ cửa:

“Xé nó!”

Lam xé.

Tờ giấy không rách.

Cô vò mạnh.

Nó tự phẳng lại.

Dương lao tới, giật tờ giấy khỏi tay cô rồi nhét vào miệng chiếc micro trên bàn giáo viên.

Hành động đó vô lý đến mức Lam không kịp cản.

Nhưng khi tờ giấy chạm vào micro, cả giảng đường vang lên một tiếng hú dài.

Những sinh viên cúi đầu đồng loạt ôm mặt.

Bảng xanh nứt một đường từ trên xuống dưới.

Dương hét:

“Đi!”

Lam chạy.

Cửa lớp ngay trước mặt.

Tùng và Nhi đã ra ngoài.

Dương chạy sát sau cô.

Nhưng khi Lam vừa bước qua ngưỡng cửa, giọng nữ điểm danh vang lên lần cuối:

“Buổi học chưa kết thúc.”

Cánh cửa đóng sập.

Lam ngã ra hành lang tầng hai khu A.

Tùng kéo cô dậy.

Dương cũng lao ra ngay sau đó.

Nhưng Nhi thì đứng im.

Mặt cô bé trắng bệch.

Lam nhìn theo ánh mắt Nhi.

Giữa phòng 12 và 14, cánh cửa số 13 đang biến mất dần.

Trước khi biến mất hoàn toàn, bên trong lớp vang ra tiếng micro rè.

Rồi một giọng nam rất khẽ nói:

“Cảm ơn.”

Lam lạnh người.

Giọng đó là Minh.

Nhưng ngay sau đó, một giọng khác thì thầm sát bên tai cô:

“Bạn đã nhận phiếu.”


Kết thúc Giảng Đường Số 13 Chương 4

Cánh cửa biến mất.

Bức tường trắng trở lại.

Hành lang tầng hai khu A yên tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng Lam biết mọi thứ đã khác.

Bởi vì máy ghi âm của Tùng vẫn đang chạy.

Bởi vì Dương vẫn cầm trong tay một mảnh nhựa nhỏ vỡ ra từ chiếc micro, dù chiếc micro đáng lẽ nằm trong giảng đường số 13.

Và bởi vì trên vai áo Lam, nơi tờ phiếu chuyển lớp đã chạm vào, xuất hiện một vệt phấn trắng.

Tùng phát lại đoạn ghi âm ngay tại hành lang.

File lần này không dài thêm.

Không méo.

Không nhiễu.

Nó ghi rất rõ toàn bộ buổi học.

Tiếng gọi danh.

Tiếng Lam nói “danh sách sai”.

Tiếng bảng nứt.

Tiếng cả nhóm chạy.

Nhưng ở cuối file, sau câu “Bạn đã nhận phiếu”, còn một âm thanh nữa.

Một tiếng giấy được gấp lại.

Rồi giọng nữ điểm danh nói:

“Phiếu tạm thời có hiệu lực đến tiết sau.”

Nhi run giọng:

“Tiết sau là khi nào?”

Không ai trả lời.

Lam nhìn đồng hồ điện thoại.

03:13.

Đúng lúc đó, màn hình điện thoại sáng lên.

Một email mới.

Không tiêu đề.

Không người gửi.

Không tệp đính kèm.

Chỉ có một dòng:

Tiết sau học tại B404.

Lam đứng chết lặng.

Tùng nhìn dòng chữ, mặt tái đi.

Dương siết chặt mảnh nhựa micro trong tay.

Còn Nhi thì bật khóc.

Bởi vì lần này, giảng đường số 13 không gọi họ quay lại khu A.

Nó đã đổi địa điểm.

Nó đã tìm được lớp bên kia.

Và ở cuối màn hình, ngay dưới dòng email, một thông báo lịch học tự động hiện lên trong điện thoại Lam:

Lớp: Giảng Đường Số 13
Phòng: B404
Trạng thái: Chờ điểm danh

Hết chương 4.

[

Email tiết sau học tại B404 trong Giảng Đường Số 13 Chương 4

Đọc tiếp vũ trụ truyện ma sinh viên: Ký Túc Xá Tầng 0 Chương 1Attachment.tiff

Tìm hiểu thêm về mô típ truyền thuyết đô thị:Urban legend Attachment.tiff

Liên hệ vấn đề bản quyền: Contact info

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang