Giới thiệu: Bạn là sinh viên IT? Bạn đã bao giờ phải chạy deadline đồ án thâu đêm suốt sáng tại trường chưa? Câu chuyện dưới đây được ghi chép lại từ lời kể của một cựu sinh viên Đại học Công nghệ Thông tin (UIT – ĐHQG TP.HCM). Một trải nghiệm rùng rợn, một truyện ma có thật ám ảnh những đêm thức trắng gõ code tại phòng Lab của trường. Lời khuyên chân thành: Đừng đọc bài viết này nếu bạn đang ở lại trường một mình vào ban đêm.

Truyện ma có thật
1. Mùa Đồ Án Tại Ngôi Trường Công Nghệ Và Những Đêm Thức Trắng
Truyện ma có thật
Làng Đại học Thủ Đức những ngày cuối năm luôn mang một vẻ tĩnh mịch đến rợn ngợp khi màn đêm buông xuống. Khác với sự ồn ào, náo nhiệt của những buổi trưa kẹt xe hay những buổi chiều sinh viên tan ca ùa ra các quán xá, Làng Đại học về đêm, đặc biệt là khu vực trường Đại học Công nghệ Thông tin (UIT), chìm vào một thứ bóng tối đặc quánh. Gió từ hồ đá thổi vào mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt, len lỏi qua từng tán cây xà cừ già cỗi, tạo ra những âm thanh xào xạc nghe như tiếng người thì thầm.
Tôi là Nam, lúc đó là sinh viên năm 3 khoa Công nghệ Phần mềm. Đối với sinh viên IT chúng tôi, việc “cắm rễ” ở trường từ sáng sớm cho đến tận đêm khuya để chạy deadline, fix bug (sửa lỗi lập trình) đồ án là chuyện như cơm bữa. Những cốc cà phê đen đặc, những lon bò húc cạn đáy và âm thanh lạch cạch của bàn phím cơ Blue Switch dường như đã trở thành đặc sản không thể thiếu.
Năm đó, nhóm chúng tôi nhận một đề tài khó nhằn về Trí tuệ nhân tạo (AI) và xử lý ảnh. Máy tính cá nhân không đủ cấu hình để train (huấn luyện) model, nên chúng tôi bắt buộc phải đăng ký sử dụng hệ thống máy trạm (workstation) tại phòng Lab ở trên tầng cao của tòa nhà C.
Tòa nhà C của UIT ban ngày thì sáng sủa, hiện đại với những mảng kính lớn phản chiếu ánh mặt trời. Nhưng khi đêm xuống, hệ thống điện hành lang thường được tắt bớt để tiết kiệm, chỉ để lại những bóng đèn leo lét ở hai đầu cầu thang và khu vực vệ sinh. Không gian rộng lớn, những dãy hành lang hun hút, sàn gạch bóng loáng phản chiếu ánh đèn vàng nhạt tạo nên một cảm giác lạnh lẽo và trống trải đến rợn người.
Hôm đó là tối thứ Sáu. Đám bạn trong nhóm tôi, đứa thì kẹt lịch học thêm, đứa thì ốm, đứa thì có hẹn với người yêu. Chỉ còn lại mình tôi gánh vác việc canh chừng quá trình train model dự kiến sẽ kéo dài suốt đêm.
“Mày ráng canh nhé Nam, tao set up (cài đặt) xong hết rồi, chỉ cần để máy chạy thôi. Có lỗi gì thì gọi tao ngay,” thằng Hoàng, trưởng nhóm, vỗ vai tôi dặn dò trước khi xách balo ra về lúc 8 giờ tối.
“Yên tâm, tao mang theo cả túi ngủ với mấy gói mì Hảo Hảo rồi. Cày nốt đêm nay cho xong cái module này,” tôi đáp lại với vẻ tự tin của một thằng con trai 21 tuổi đầy sức dài vai rộng, chưa từng biết sợ là gì.
Khi bóng thằng Hoàng khuất sau cánh cửa thang máy, tôi quay lại phòng Lab. Căn phòng rộng khoảng 60 mét vuông, chứa hàng chục dàn máy tính đen ngòm, im lìm như những khối sắt vô hồn. Chỉ có duy nhất chiếc máy tôi đang ngồi là sáng rực rỡ, hiển thị những dòng code chạy liên tục trên màn hình terminal đen kịt. Tiếng quạt tản nhiệt của con chip Core i9 rú lên từng hồi ồ ồ trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng rè rè phát ra từ hệ thống điều hòa trung tâm.
Truyện ma có thật
2. Những Dấu Hiệu Kì Lạ Từ Màn Hình Console
Truyện ma có thật
Đồng hồ trên góc phải màn hình chỉ 11:30 PM.
Nhiệt độ phòng Lab lúc này dường như giảm xuống đột ngột. Dù đã mặc chiếc áo khoác đồng phục UIT màu xanh đặc trưng, tôi vẫn cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. Tôi với tay vặn nhỏ chiếc điều hòa xuống một chút, rồi tiếp tục dán mắt vào những dòng log đang nhảy múa trên màn hình.
Đang chăm chú theo dõi phần trăm hoàn thành của model, đột nhiên màn hình máy tính của tôi chớp tắt một cái. Chỉ một tích tắc thôi, nhưng đủ để tôi khựng lại.
“Chắc do sụt áp,” tôi lầm bầm, cố gắng tìm một lý do mang tính “kỹ thuật” để trấn an bản thân. Điện ở khu Làng Đại học đôi khi cũng không ổn định.
Nhưng chuyện không dừng lại ở đó.
Khoảng mười phút sau, khi tôi đang gõ lạch cạch vài dòng lệnh để kiểm tra bộ nhớ RAM, thì phần mềm gõ tiếng Việt trên máy đột nhiên bị lỗi. Thay vì hiện ra chữ “kiem_tra_ram”, trên màn hình lại hiện ra một chuỗi ký tự vô nghĩa:
l_a_n_h_q_u_a
Tôi nhíu mày, ấn phím Backspace xóa đi gõ lại. Lần này, bàn phím của tôi dường như bị kẹt. Các ký tự tự động nảy lên trên màn hình text editor dẫu cho tay tôi đã rời khỏi bàn phím.
l...a...n...h.....q...u...a.....o.....l...a...i.....v...o...i.....m...i...n...h
Mắt tôi trợn tròn. Dòng chữ không dấu hiển thị rõ ràng trên nền đen: “lanh qua o lai voi minh” (Lạnh quá, ở lại với mình).
Cảm giác ớn lạnh chạy dọc từ gót chân lên đến đỉnh đầu. Tôi ngồi chết trân trên ghế, đôi mắt dán chặt vào màn hình. Với tư cách là một sinh viên IT, tư duy logic của tôi ngay lập tức nhảy số: Máy bị nhiễm virus? Hay thằng Hoàng cài trojan trêu tôi? Khả năng có người can thiệp từ xa (Remote access) qua mạng LAN của trường?
Tôi lập tức mở Task Manager lên kiểm tra các process đang chạy ngầm, ngắt luôn kết nối Wi-Fi và rút luôn dây mạng LAN. Tôi tự nhủ: “Nếu là trò đùa qua mạng, rút dây mạng ra là hết.”
Màn hình im lìm. Chuỗi ký tự kia không chạy tiếp nữa. Tôi thở phào nhẹ nhõm, lau những giọt mồ hôi hột đang rịn ra trên trán dù phòng đang bật điều hòa.
“Đậu xanh thằng Hoàng, mai tao đấm chết mày,” tôi thầm chửi rủa trong bụng, đinh ninh rằng thằng bạn thân rảnh rỗi sinh nông nổi đã cài sẵn một đoạn script (kịch bản lập trình) để hù dọa tôi.
Để xua tan bầu không khí căng thẳng, tôi cắm tai nghe vào, mở một list nhạc EDM sôi động với âm lượng lớn. Tiếng bass đập thình thịch trong tai giúp tôi lấy lại bình tĩnh. Tôi tiếp tục làm việc, cố gắng phớt lờ cái cảm giác rờn rợn vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong căn phòng rộng lớn.
Truyện ma có thật
3. Tiếng Gõ Cửa Ở Hành Lang Tầng Cao – Truyện ma có thật
Truyện ma có thật
Đến khoảng 1:15 AM.
Lúc này, tôi bắt đầu cảm thấy buồn ngủ và khát nước. Lon bò húc cuối cùng đã cạn từ lâu. Tôi tháo tai nghe ra, vươn vai một cái rõ kêu. Xung quanh tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng máu chảy rần rần trong màng nhĩ của mình. Tiếng quạt tản nhiệt của dàn máy trạm vẫn đều đều, nhưng nghe như tiếng thở hắt ra của một con quái vật sắt thép.
Tôi quyết định ra ngoài hành lang, đi bộ xuống tầng dưới để mua một chai nước lọc ở máy bán hàng tự động.
Mở cửa phòng Lab, không khí bên ngoài hành lang còn lạnh hơn cả bên trong. Đèn hành lang đã tắt gần hết, chỉ còn lại ánh sáng vàng mờ đục hắt ra từ bóng đèn măng-sông cũ kỹ phía cuối dãy, chỗ gần nhà vệ sinh nam. Bóng của tôi đổ dài trên sàn gạch men, loang lổ và méo mó.
Tôi rảo bước thật nhanh, tiếng đế giày thể thao nện xuống nền gạch tạo ra những tiếng “lộp cộp… lộp cộp” vang vọng khắp dãy hành lang trống trải.
Khi đi ngang qua phòng Lab B – căn phòng nằm kế bên phòng tôi đang ngồi, tôi bỗng khựng lại.
Cửa phòng Lab B là loại cửa kính cường lực trong suốt, được dán đề-can mờ một nửa. Căn phòng tối om, không có một ai. Nhưng…
Cộc… cộc… cộc…
Một âm thanh gõ cửa rất nhẹ, rất chậm phát ra từ bên trong phòng Lab B.
Tôi đứng hình, nín thở. Mắt tôi cố gắng nhìn xuyên qua lớp kính tối đen. Không có gì cả. Chỉ có sự phản chiếu của chính khuôn mặt nhợt nhạt của tôi trên mặt kính.
“Có… có ai ở trong đó không?” Tôi đánh bạo hỏi lớn, giọng nói run rẩy phá vỡ sự tĩnh lặng.
Không có tiếng trả lời.
Cộc… cộc… cộc…
Lần này, âm thanh vang lên rõ ràng hơn, và nó dường như phát ra từ sát mép kính, ngay vị trí tay nắm cửa bên trong. Giống như có ai đó, hay thứ gì đó, đang áp sát mặt vào kính và dùng móng tay gõ nhẹ lên đó.
Chân tôi như chôn chặt xuống sàn. Bản năng mách bảo tôi phải chạy ngay lập tức, nhưng sự tò mò và cứng đầu của tuổi trẻ lại khiến tôi muốn tiến lại gần hơn. Tôi từ từ nhích tới, đưa tay chạm nhẹ vào mặt kính lạnh ngắt của phòng Lab B.
Đúng lúc đó, từ góc khuất phía trong căn phòng tối, một thứ gì đó trắng muốt lướt ngang qua khe sáng le lói hắt vào từ cửa sổ. Nhanh như chớp mắt. Nó không giống người, mà giống một dải lụa trắng rách nát bay lơ lửng, hoặc một bóng người mặc áo blouse trắng toát lướt đi mà không chạm đất.
Toàn thân tôi sởn gai ốc. Lông tay, lông gáy dựng đứng hết cả lên. Nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất xâm chiếm lấy lý trí. Không còn quan tâm đến khát nước hay máy bán hàng tự động gì nữa, tôi quay gót, cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về lại phòng Lab C của mình.
Tôi lao vào phòng, đóng sầm cửa lại, khóa trái chốt an toàn trong trạng thái thở hồng hộc. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực tưởng chừng như sắp văng ra ngoài. Tôi tựa lưng vào cửa, trượt dài xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu.
“Bình tĩnh… mày bị ảo giác thôi Nam… thiếu ngủ sinh ra ảo giác thôi…” Tôi lẩm bẩm liên tục, cố gắng dùng tư duy của một người làm khoa học để giải thích cho những gì mình vừa thấy. Những sinh viên IT thức trắng đêm thường xuyên gặp phải tình trạng bóng đè hoặc ảo thị do thần kinh căng thẳng quá độ. Chắc chắn là như vậy.
Truyện ma có thật


4. Cô Gái Đứng Góc Phòng Và Sự Thật Về “Truyện Ma UIT”
Truyện ma có thật
Tôi ngồi trên sàn nhà khoảng mười phút cho đến khi nhịp tim ổn định lại. Căn phòng Lab C của tôi lúc này có vẻ an toàn hơn. Ánh sáng từ màn hình máy tính, tiếng quạt gió kêu ro ro mang lại cho tôi chút cảm giác thuộc về thực tại.
Tôi đứng dậy, rót một cốc nước lọc từ bình nước nóng lạnh trong góc phòng, uống ực một hơi cạn sạch.
Quay lại bàn làm việc, tôi kiểm tra màn hình terminal. Model đã train được 80%. Chỉ cần khoảng 2 tiếng nữa là xong. Lúc này là 1:45 AM.
Tôi quyết định sẽ không đi đâu nữa, cứ ngồi lỳ ở đây cho đến sáng. Tôi mở một tab Chrome, định vào các diễn đàn sinh viên UIT hoặc vozforums để đọc truyện cười, xem review đồ công nghệ để phân tán tư tưởng.
Nhưng, khi tôi vừa kéo ghế định ngồi xuống, sống lưng tôi lại một lần nữa lạnh toát. Lần này không phải là cái lạnh của điều hòa, mà là một cái lạnh buốt giá bốc lên từ dưới lòng bàn chân, chạy thẳng lên gáy. Cảm giác có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình từ phía sau lưng. Một ánh nhìn sắc lẹm, lạnh lẽo và đầy oán khí.
Cấu trúc phòng Lab C sắp xếp các dãy máy tính quay mặt vào tường, vì vậy khi ngồi làm việc, lưng của tôi sẽ hướng thẳng ra khu vực khoảng trống ở giữa phòng.
Tôi cố gắng nuốt nước bọt, hai tay nắm chặt thành ghế. Tôi không dám quay đầu lại.
Lúc này, tôi chợt nhận ra một chi tiết kinh khủng. Màn hình máy tính của tôi là loại màn hình gương (glossy display). Mặc dù nó đang hiển thị nền web màu trắng, nhưng ở các góc tối của viền màn hình, nó vẫn hoạt động như một chiếc gương mờ.
Khẽ liếc mắt sang góc trái của màn hình, tim tôi như ngừng đập.
Phản chiếu trên viền màn hình đen bóng, ở ngay góc phòng phía sau lưng tôi, cách tôi chỉ khoảng 3 mét… có một bóng người đang đứng.
Đó là một người con gái. Cô ta mặc một chiếc váy màu trắng lùng thùng, nhàu nhĩ. Mái tóc đen dài rũ rượi che kín toàn bộ khuôn mặt, buông thõng xuống tận ngực. Cô ta đứng bất động, hai tay buông thõng bên hông, hoàn toàn im lìm trong bóng tối.
Não bộ tôi gần như đóng băng. Tôi muốn la lên nhưng cổ họng nghẹn đắng, không phát ra được một âm thanh nào. Cơ thể tôi cứng đơ, tê liệt hoàn toàn. Hiện tượng này dân gian gọi là “bóng đè” khi thức, một trạng thái hoảng loạn tột độ khiến hệ thần kinh vận động tạm thời bị ngắt kết nối.
Tôi nhắm nghiền mắt lại. Bắt đầu đọc nhẩm tất cả những bài kinh, những câu chú mà tôi có thể nhớ được trong đầu. “Nam mô a di đà phật… Lạy chúa lòng lành… Cửu thiên huyền nữ…” Tôi cầu nguyện một cách tuyệt vọng.
Trong không gian im ắng đến ngạt thở ấy, tôi bỗng nghe thấy một âm thanh.
Xoẹt… xoẹt… xoẹt…
Đó là tiếng bước chân. Nhưng không phải tiếng bước chân bình thường. Nó giống như tiếng một ai đó đang đi chân trần, kéo lê gót chân trên mặt sàn gạch men lạnh lẽo. Và tiếng động đó… đang tiến lại gần chỗ tôi.
Xoẹt… xoẹt…
Càng lúc càng gần. Hơi lạnh phả vào sau gáy tôi rõ rệt đến mức tôi có thể cảm nhận được những sợi tóc tơ trên cổ mình đang dựng đứng. Mùi hương… một mùi hương kì lạ thoang thoảng bay tới. Nó không phải mùi nước hoa, cũng không phải mùi xác chết thối rữa như trong phim ảnh. Nó là mùi của hoa huệ trắng – loại hoa người ta hay dùng trong các đám tang, trộn lẫn với mùi ẩm mốc của những cuốn sách cũ để lâu năm dưới tầng hầm.
Tiếng kéo lê chân dừng lại ngay sát sau lưng chiếc ghế tôi đang ngồi.
Tôi vẫn nhắm chặt mắt, không dám thở mạnh. Nước mắt sinh lý bắt đầu ứa ra vì quá sợ hãi.
Bỗng nhiên, một giọng nói thều thào, nhừa nhựa vang lên sát rạt bên tai phải của tôi. Một giọng nữ, đều đều, không mang một chút cảm xúc nào, lạnh lẽo như từ cõi âm vọng về:
“Mày… code… sai… dòng… thứ… 405… rồi…”


Truyện ma có thật
Xem những truyện ma khác tại: Truyện Ma Sinh Viên
(Hãy đón xem phần 2 tại: UIT Phần 2
