
Trên các diễn đàn tâm linh lớn, những câu chuyện về “thầy pháp giải ngải cứu người” hay “nghi thức trục vong có thật” luôn có một sức hút kỳ lạ đối với độc giả. Không chỉ mang tính chất giải trí rùng rợn, những câu chuyện này còn là lời cảnh tỉnh sâu sắc về nhân quả, lòng tham và ranh giới mong manh giữa thế giới thực tại với cõi âm u tối.
Tiếp nối những diễn biến nghẹt thở của Tập 1, Tập 2 của bộ truyện “Ký Sự Phòng 404” sẽ đưa độc giả bước vào một cuộc chiến tâm linh thực sự – nơi mà bùa chú cổ xưa và oán khí tích tụ hàng năm trời sẽ được phơi bày dưới sự dẫn dắt của một vị thầy pháp huyền bí vùng cao Ba Vì.
Phần 1: Khoảnh Khắc Sinh Tử Và Tiếng Đổ Vỡ Của Gương Thần – Truyện Ma Chung Cư
“Cạch!”
Tiếng khóa cửa tự động sập xuống khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch của phòng 404 như một bản án tử hình không lời tiễn biệt. Nam đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân đông cứng vì sợ hãi. Luồng âm khí lạnh buốt từ cánh cửa ban công bị gió giật mạnh thốc vào phòng, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của thịt phân hủy và mùi phấn trang điểm rẻ tiền của phụ nữ.
Trước mặt Nam, Kiên đang ngồi trên chiếc ghế livestream quen thuộc, hai bàn tay gầy trơ xương tự bóp chặt lấy cổ họng của chính mình. Gân máu đỏ ké nổi lên cuồn cuộn trên làn da xám ngoét của Kiên. Mặt cậu ta đã chuyển sang màu tím tái, đôi mắt trợn ngược chỉ còn lại lòng trắng dại cuồng. Nhưng đáng sợ nhất là khuôn miệng Kiên vẫn ngoác rộng ra, nở một nụ cười toe toét ghê rợn, góc mép kéo ngược lên tận sát mang tai.
Phản chiếu trong tấm gương tủ quần áo đối diện, Nam nhìn thấy rõ mồn một bóng ma của Thủy – cô gái thuê phòng trước đã chết oan. Ả đang ngồi chễm chệ trên vai Kiên, mái tóc dài bết dính máu phủ xuống cổ cậu ta. Hai bàn tay móng vuốt đen thui của ả đè chặt lên tay Kiên, trợ lực siết chặt thêm chiếc thòng lọng vô hình.
“Kiên! Tỉnh lại đi mày! Kiên ơi!” Nam hét lên trong tuyệt vọng. Cậu lao vào, dùng hết sức bình sinh giật mạnh hai tay của Kiên ra khỏi cổ. Nhưng sức mạnh của Kiên lúc này kinh khủng đến lạ kỳ. Nó cứng như đá, giống như sức mạnh của ba bốn người đàn ông lực lưỡng gộp lại. Nam cố gắng bẻ từng ngón tay của Kiên nhưng hoàn toàn bất lực. Cậu bị một lực đẩy vô hình cực mạnh hất văng ra xa, ngã nhào xuống nền sàn gạch lạnh ngắt.
Trong cơn đau đớn và hoảng loạn, mắt Nam đảo nhanh quanh phòng và dừng lại ở chiếc ghế gỗ xếp đặt ở góc tường. Lời dặn của bác Sáu bảo vệ chợt lóe lên trong đầu cậu: “Tấm gương đó là cánh cửa âm dương, là nơi vong hồn nương náu…”
“Đúng rồi! Phải đập vỡ tấm gương!”
Nam không mảy may suy nghĩ thêm một giây nào. Cậu bật dậy như một chiếc lò xo, lao đến chộp lấy chiếc ghế gỗ nặng trịch, dồn hết sức lực bình sinh ném mạnh vào tấm gương lớn gắn trên cánh tủ quần áo.
“CHOẢNG! XOẢNG!”
Tiếng thủy tinh vỡ tan tành vang lên loảng xoảng dữ dội. Hàng trăm mảnh gương vỡ vụn bắn tung tóe khắp nền nhà, phản chiếu ánh sáng xanh lét mờ ảo từ màn hình điện thoại đang livestream.
Ngay khoảnh khắc tấm gương vỡ nát, một tiếng thét chói tai, u uất và đầy đau đớn của một người con gái vang lên từ cõi hư vô, đâm thấu màng nhĩ của Nam. Bóng ma của Thủy trong gương biến mất. Lực siết trên cổ Kiên đột ngột biến mất. Cậu ta đổ ập người xuống đất như một khúc gỗ, co rúm người lại, ôm lấy cổ họng ho sặc sụa và hớp lấy từng ngụm không khí để duy trì sự sống.
“Cạch!”
Tiếng chốt cửa tự động một lần nữa vang lên, nhưng lần này là cánh cửa phòng 404 tự động bật mở ra ngoài. Nam không dám chần chừ, cậu lao đến vực Kiên dậy. Lúc này, Kiên đã hoàn toàn kiệt sức, người lạnh toát như một tảng băng trôi. Nam vác một cánh tay của Kiên qua vai mình, cố gắng lôi người bạn thân chạy tháo thân ra khỏi căn phòng tà mị, hướng thẳng xuống tầng một dưới sảnh chung cư.
Phần 2: Đêm Tránh Nạn Ở Phòng Bảo Vệ Và Sự Xuất Hiện Của Thầy Pháp Ba Vì
Dưới sảnh tầng một, bác Sáu bảo vệ đang ngồi hút thuốc lào, gương mặt đăm chiêu nhìn ra màn đêm u tối của con ngõ hẹp. Nghe tiếng bước chân dồn dập và tiếng thở dốc nồng nặc từ cầu thang bộ, bác vội vã đứng bật dậy. Khi nhìn thấy Nam đang dìu Kiên trong tình trạng mặt mũi thâm tím, hơi thở thoi thóp, bác Sáu lập tức hiểu ra cơ sự.
“Mau! Đưa nó vào phòng bảo vệ của bác!” Bác Sáu nhanh chóng đỡ lấy Kiên, đặt cậu ta nằm lên chiếc giường tre ọp ẹp trong căn phòng bảo vệ chật hẹp, đầy mùi dầu gió.
Bác Sáu vội vàng lấy từ trong hòm gỗ ra một chiếc bát nhỏ đựng đầy muối hạt trộn lẫn với gạo nếp nương, rồi rắc xung quanh chiếc giường tre nơi Kiên đang nằm. Tiếp đó, bác lấy ra một lá bùa màu vàng đã phai màu, dán chặt lên trán của Kiên. Kỳ lạ thay, khi lá bùa vừa chạm vào trán, cơ thể đang co giật bần bật của Kiên dần dần dịu lại, hơi thở của cậu ta bắt đầu đều hơn nhưng khuôn mặt vẫn xám ngoét không một giọt máu.
“Bác Sáu… chuyện này là thế nào? Con ma trong gương… nó muốn giết thằng Kiên!” Nam run rẩy hỏi, mồ hôi hột vẫn liên tục tuôn ra.
Bác Sáu thở dài một tiếng dài, rít một hơi thuốc lào rồi từ từ nhả khói: “Bác đã cảnh báo tụi bay rồi mà tụi bay không nghe. Con ma của con Thủy thuê phòng trước oán khí quá nặng, lại có sự tiếp tay của con quỷ ngải Kumanthong hắc ám kia. Đêm nay cậu đập vỡ gương chỉ là cứu vãn tạm thời, phá hủy cánh cửa ngõ của nó thôi. Nhưng bản thể bùa ngải của nó vẫn nằm trong phòng 404.
Đêm mai, khi trăng tròn mọc lên đỉnh đầu, âm khí đạt cực đại, nó sẽ tự động tìm vật dẫn mới và quay lại đòi mạng cả hai đứa bay để hoàn tất nghi lễ hiến tế!”
“Vậy… vậy giờ phải làm sao hả bác? Có cách nào cứu thằng Kiên không bác? Cháu xin bác!” Nam quỳ sụp xuống đất, khóc không thành tiếng. Kiên là bạn thân từ thuở hàn vi của cậu, cậu không thể trơ mắt nhìn bạn mình chết thảm như cô gái thuê phòng trước.
Bác Sáu đỡ Nam dậy, nét mặt nghiêm nghị trầm ngâm hồi lâu: “Ngải tà bùa ác thì người thường không giải được. May cho tụi bay là hiện tại đang có một vị thầy pháp giải ngải vùng cao nổi tiếng gốc Mường ở Ba Vì xuống Hà Nội có việc tâm linh. Thầy đang tá túc tại ngôi chùa cổ cách đây hai cây số. Thầy tên là Lương. Để sáng mai bác dẫn tụi bay sang bái kiến thầy. Chỉ có thầy Lương mới có đủ bản lĩnh đấu lại con quỷ ngải này thôi.”
Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai yếu ớt chưa kịp xuyên qua màn sương mù đặc của Hà Nội, bác Sáu đã vội vã đưa Nam và Kiên (lúc này đã tỉnh nhưng người ngợm đờ đẫn, đi đứng phải có người dìu) đến ngôi chùa cổ.
Sau khi đi qua dãy hành lang vắng lặng, họ bước vào một gian nhà tổ nhỏ nằm sâu phía sau chùa. Ngồi trên chiếc phản gỗ là một người đàn ông ngoài 50 tuổi, dáng người gầy guộc nhưng săn chắc. Thầy Lương mặc một bộ quần áo bà ba màu nâu giản dị, mái tóc hoa râm búi cao sau gáy. Điểm đặc biệt nhất ở thầy chính là đôi mắt – đôi mắt thầy sáng quắc như sao đêm, như thể có thể nhìn thấu mọi ngõ ngách tăm tối nhất trong linh hồn người đối diện.
Vừa nhìn thấy Kiên bước vào cửa, thầy Lương khẽ nhíu mày. Thầy đặt chén trà xuống bàn, đứng dậy bước nhanh tới trước mặt Kiên. Thầy đưa hai ngón tay trỏ và giữa bấm mạnh vào huyệt nhân trung và huyệt bách hội trên đỉnh đầu Kiên, rồi vạch mắt cậu ta ra xem.
“Nghiệp chướng quá nặng! Cậu thanh niên này đã bị tà khí xâm nhập vào tận kinh mạch, sinh khí bị hút gần cạn kiệt. Nếu chậm trễ thêm một đêm nữa, ba hồn bảy vía của cậu ta sẽ bị con quỷ ngải nuốt chửng, biến thành cái xác không hồn,” Thầy Lương trầm giọng nói, âm thanh vang dội như tiếng chuông đồng.
Nam vội vã cúi đầu dập đầu xin thầy: “Thầy ơi, xin thầy cứu bạn con! Tụi con lỡ thuê trúng phòng 404 có người chết oan nuôi Kumanthong. Con xin thầy ra tay cứu mạng!”
Thầy Lương thở dài, nhìn Nam rồi lại nhìn Kiên: “Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp. Ta hành đạo giải cứu chúng sinh, gặp chuyện bất bình không thể làm ngơ. Con ngải này được luyện từ bào thai khô oán tử, kết hợp với âm hồn oán hận của vong nữ tự tử chết oan. Đây là loại bùa ngải ‘Song Hồn Đồng Tử’ cực kỳ tà ác. Đêm nay ta sẽ theo các con về phòng 404 để lập đàn trục vong, diệt tận gốc rễ nguồn oán khí này.”
Phần 3: Trở Lại Căn Phòng U Ám Và Phát Hiện Bí Mật Dưới Đáy Tủ
Chiều hôm đó, thầy Lương cùng bác Sáu, Nam và Kiên quay trở lại tòa chung cư mini. Khi bước chân vào thang máy để lên tầng 4, thầy Lương rút từ trong túi áo ra một chiếc chuông đồng nhỏ cổ kính. Cứ sau mỗi tầng, thầy lại lắc nhẹ chiếc chuông phát ra tiếng “Keng… Keng…” thanh tao nhưng đầy uy lực. Kỳ lạ là, mỗi khi tiếng chuông vang lên, luồng không khí ngột ngạt, lạnh lẽo trong thang máy dường như dịu đi rất nhiều.
Đứng trước cửa phòng 404, thầy Lương bấm quẻ chỉ tay rồi dặn Nam: “Khi bước vào phòng, tuyệt đối không được nhìn vào những mảnh gương vỡ dưới đất. Hãy chuẩn bị cho ta một bàn thờ tạm hướng ra phía ban công.”
Thầy Lương bắt đầu chỉ đạo Nam chuẩn bị các lễ vật cúng tế cần thiết: một bát gạo nếp nương sạch, một đĩa muối hạt, một bình rượu gừng giã nhỏ, năm sợi chỉ ngũ sắc được gỡ từ vải liệm của người chết (do bác Sáu chuẩn bị riêng), vài lá bùa trấn trạch viết bằng chu sa đỏ trên giấy sắc vàng, và một con dao găm bằng đồng cổ.
Trong lúc Nam đang bận rộn setup bàn cúng, thầy Lương bước đến chiếc tủ quần áo bị đập vỡ gương ở góc phòng. Thầy dùng tay gõ nhẹ vào từng thớ gỗ của tủ. Đến phần đáy tủ sát đất, tiếng gõ bỗng vang lên âm thanh “bộp bộp” trống rỗng của khoảng không.
“Có khoang bí mật bên dưới,” Thầy Lương lạnh lùng nói. Thầy quay sang bảo Nam: “Cầm búa đến đây, cạy tấm gỗ đáy tủ này lên cho ta.”
Nam run rẩy cầm chiếc búa sắt dọn dẹp phòng đến, dùng hết sức cạy mạnh tấm gỗ công nghiệp mỏng ở đáy tủ. “Rắc!” Tấm gỗ gãy đôi, để lộ ra một khoảng trống tối tăm, phủ đầy bụi bặm bên dưới.
Từ trong hốc tối đó, một mùi hôi thối nồng nặc, kinh tởm như mùi xác động vật chết lâu ngày xộc thẳng ra ngoài khiến Nam phải bịt mũi chạy ra ban công nôn ọe. Thầy Lương thản nhiên dùng chiếc khăn vải bọc tay, thò sâu vào bên dưới hốc tối và lôi ra một chiếc hộp gỗ trắc màu đen bóng, bọc bên ngoài bởi một lớp vải đỏ đã sờn rách, rỉ ra những vệt nước màu nâu đen khô khốc – đó chính là máu người dùng để nuôi ngải.
Thầy Lương đặt chiếc hộp lên bàn thờ tạm, dùng dao găm gạt nhẹ lớp vải đỏ và mở nắp hộp. Bên trong chiếc hộp gỗ trắc là một bức tượng Kumanthong nhỏ bằng đồng đen, cao khoảng một gang tay, tạc hình một đứa trẻ sơ sinh ngồi bó gối. Xung quanh cổ bức tượng quấn một sợi dây thừng mini màu đỏ, trên trán tượng dán một lá bùa viết chữ Phạn ngoằn ngoèo bằng máu khô đỏ chót.
Kinh dị nhất là, dù bức tượng được làm bằng đồng đúc cứng ngắc, nhưng đôi mắt của bức tượng tạc đứa bé lại sâu hoắm, đen ngòm như mắt người thật, dường như đang động đậy chớp mắt nhìn chằm chằm vào những người có mặt trong phòng.
“Đây chính là vật dẫn bùa ngải, bản thể chứa linh hồn của đứa trẻ oán tử Kumanthong và cũng là nơi vong hồn con Thủy nương tựa để hút sinh khí của thằng Kiên,” Thầy Lương nghiêm giọng giải thích, gương mặt thầy đăm chiêu lộ rõ vẻ lo ngại. “Nghi thức đêm nay sẽ cực kỳ nguy hiểm. Một khi ta bắt đầu khấn chú trục vong, con quỷ ngải và vong hồn oán phụ sẽ phản kháng điên cuồng để bảo vệ sự tồn tại của chúng. Các con tuyệt đối không được bước chân ra khỏi vòng bảo vệ!”
Phần 4: Nghi Thức Trục Vong Nghẹt Thở Giữa Đêm Dông Bão
Đúng 23h đêm, bầu trời Hà Nội bỗng nhiên nổi giông gió kịch liệt. Sấm sét đùng đoàng rạch ngang bầu trời đêm đen kịt, những hạt mưa nặng trĩu hạt quất sầm sập vào cửa kính ban công phòng 404 tạo nên những âm thanh hỗn loạn rợn người. Gió rít gào qua các kẽ hở cửa sổ như tiếng gào khóc, oán hận của hàng ngàn vong hồn vất vưởng ngoài đường lộ.
Trong phòng, thầy Lương đặt Kiên ngồi xếp bằng ở chính giữa nền nhà. Thầy dùng bột gạo nếp nương trộn lẫn với máu gà trống vẽ một vòng tròn bát quái lớn bao quanh Kiên, rồi dùng sợi chỉ ngũ sắc quấn chặt xung quanh vòng tròn, nối liền với bốn góc phòng để tạo thành một kết giới phong ấn tâm linh cực mạnh. Nam và bác Sáu được lệnh ngồi im lặng ở một góc phòng phía sau thầy Lương, tuyệt đối không được lên tiếng hay bước chân ra ngoài vòng chỉ.
Bàn thờ cúng tạm thời được thắp lên hai ngọn nến sáp màu vàng vọt nhảy múa điên cuồng trước sức gió rít qua ban công. Thầy Lương khoác lên mình chiếc áo pháp màu vàng thêu hình bát quái, tay cầm chuông đồng, tay kia cầm kiếm gỗ đào trấn sát. Thầy bắt đầu nhắm mắt nhẩm đọc những câu thần chú bằng tiếng Mường cổ u uất, trầm bổng vang vọng khắp căn phòng 404 tối tăm.
“Keng… Keng… Keng…”
Tiếng chuông đồng vang lên dồn dập gieo rắc sự uy nghiêm. Đột nhiên, toàn bộ hệ thống điện trong phòng vụt tắt hoàn toàn, căn phòng chìm vào bóng tối chỉ còn ánh nến lập lòe dị kỳ.
“RẦM! RẦM! RẦM!”
Cánh cửa tủ quần áo bị đập vỡ gương bỗng nhiên tự động đóng mở liên tục một cách dữ dội như có ai đó đang ở bên trong ra sức đập phá cứu vãn mạng sống. Gió ban công thốc mạnh vào phòng làm tắt phụt cả hai ngọn nến sáp. Không gian chìm vào bóng tối đậm đặc.
Từ đống mảnh gương vỡ vụn dưới đất, một luồng khói đen đặc, hôi thối bốc lên cuồn cuộn rồi tụ lại thành hình dáng một người con gái mặc váy trắng. Vong hồn của Thủy hiện hình rõ mồn một trước mắt mọi người. Ả bò trườn dưới sàn nhà bằng bốn chi vặn vẹo, mái tóc dài rũ rượi ướt đẫm nước oán khí. Đôi mắt đen ngòm không có lòng trắng trợn trừng nhìn thầy Lương, miệng há hốc hét lên một tiếng gầm rú chói tai:
“Kẻ nào dám cản đường tao?! Thằng Kiên đã hứa dâng hiến sinh khí cho tao để đổi lấy tiền tài! Linh hồn nó thuộc về tao! Chúng mày phải chết!”
Cùng lúc đó, bức tượng Kumanthong bằng đồng đen đặt trên bàn thờ bỗng nhiên rung bần bật dữ dội. Từ đôi mắt đen ngòm của bức tượng trào ra những dòng máu đỏ tươi, chảy dài xuống khuôn mặt đồng đen rỉ sét. Một tiếng khóc thét thảm thiết, rên rỉ của trẻ con sơ sinh bị bóp cổ vang lên từ bức tượng, âm thanh đâm thẳng vào màng nhĩ khiến Nam và bác Sáu đau đớn tột độ, hai tai rỉ máu tươi vì không chịu nổi áp lực tâm linh cực đại.
Kiên ngồi giữa vòng tròn bát quái bỗng nhiên trợn ngược mắt, toàn thân co quắp thẳng đơ như khúc gỗ. Cậu ta gào khóc, dập đầu liên tục xuống sàn gạch đến chảy máu trán, miệng liên tục lẩm bẩm bằng hai giọng nói đan xen: một giọng trầm khàn của Kiên và một giọng rít chói lói của đứa trẻ sơ sinh: “Mẹ ơi… con đói… cho con ăn máu… cho con ăn sinh khí của nó…”
Thầy Lương vẫn điềm tĩnh không hề nao núng. Thầy cắn đầu ngón tay trỏ lấy máu rỉ ra, vẽ nhanh một đường bùa huyết dọc theo lưỡi kiếm gỗ đào, rồi hét lớn một tiếng như sấm truyền:
“Vong hồn oán phụ! Quỷ nhi tà ác! Mau nghe lệnh ta, quy phục chính đạo, hóa giải oán hận để đi đầu thai! Nhược bằng ngoan cố chống cự, ta sẽ dùng Ngũ Lôi Trận đánh cho hồn xiêu phách tán, vĩnh viễn không được siêu thoát!”
Thầy Lương vung kiếm gỗ đào đâm thẳng về phía vong hồn Thủy, đồng thời ném liên tiếp ba lá bùa镇宅 vào bức tượng đồng đen.
“BÙM! BÙM!”
Hai tiếng nổ lớn vang dội cùng những tia lửa vàng chớp lóe lên giữa không gian tối tăm của phòng 404. Vong hồn Thủy thét lên đau đớn dữ dội khi bị bùa chú thiêu đốt, cơ thể ả mờ nhạt đi trông thấy. Bức tượng đồng đen trên bàn thờ nứt ra một đường dài dọc cơ thể, máu tươi trào ra xối xả.
Phần 5: Plot Twist Kinh Hoàng – Kẻ Chủ Mưu Lộ Diện
Nghi thức dường như đã thành công kiểm soát tình hình. Vong hồn Thủy co rúm lại ở góc tường, đau đớn rên rỉ. Nhưng đúng vào khoảnh khắc thầy Lương chuẩn bị dùng chuông đồng cổ để phong ấn vĩnh viễn bức tượng Kumanthong vào hòm gỗ niêm phong bùa máu, vong hồn Thủy bỗng nhiên ngẩng đầu lên.
Khuôn mặt đầy những vết rách rỉ máu của ả không còn vẻ hung tợn nữa, mà thay vào đó là sự sợ hãi tột cùng và phẫn uất sâu cay. Ả dùng ngón tay thâm tím, run rẩy chỉ thẳng ra phía cửa phòng 404, gào lên bằng giọng khóc thét nghẹn ngào:
“Haha… Thầy pháp ngu ngốc! Các người tưởng tao là kẻ muốn hại mạng thằng Kiên sao? Tao cũng chỉ là một nạn nhân đáng thương bị dụ dỗ vào cái bẫy này mà thôi! Kẻ lập ra trận địa bùa ngải tà ác này ở phòng 404… kẻ dùng mạng sống của tao và sinh khí của những người thuê phòng để nuôi dưỡng con ‘Ngải Mẹ’ quỷ quyệt không phải là tao… mà chính là MỤ TA!”
Cả phòng lặng đi vì kinh hoàng trước lời tiết lộ động trời của vong hồn Thủy. Nam sững sờ: “Mụ ta? Mụ ta là ai?!”
Vong hồn Thủy chưa kịp trả lời thì…
“CỘP… CỘP… CỘP…”
Tiếng bước chân chậm rãi, đều đặn vang lên từ hành lang tối tăm bên ngoài căn phòng. Tiếng giày cao gót nện xuống nền gạch nghe khô khốc và đầy áp lực, tiến lại gần phòng 404 từng bước một giữa tiếng dông bão thét gào.
Cánh cửa gỗ phòng 404 vốn đang khép hờ bỗng nhiên từ từ đẩy mở ra ngoài.
Dưới ánh chớp rạch ngang bầu trời đêm dông bão, bóng dáng một người phụ nữ trung niên hiện ra rõ mồn một đứng ở ngưỡng cửa. Đó chính là bà chủ nhà – người phụ nữ vốn dĩ luôn tỏ ra thân thiện, hiền hậu, lúc nào cũng cười nói xởi lởi với Nam và Kiên khi ký hợp đồng thuê phòng giá rẻ.
Thế nhưng, gương mặt bà ta lúc này không còn chút vẻ hiền hậu nào nữa. Da mặt bà ta vặn vẹo ghê rợn, căng bóng một cách bất thường như thể được đắp bằng một lớp da giả. Đôi mắt bà ta đỏ ngầu, lóe lên những tia nhìn độc ác, đói khát như loài thú dữ. Trên tay bà ta cầm một con dao phay lớn dính đầy thứ chất lỏng màu đen bốc mùi hôi thối nồng nặc – thứ máu dùng để hiến tế tà ngải.
Bà chủ nhà bước vào phòng, nhìn thầy Lương rồi nở một nụ cười sằng sặc man dại, để lộ hai hàm răng đen thui rỉ máu:
“Nuôi con ngải mẹ ở tầng thượng tốn nhiều sinh khí lắm thầy pháp ơi… Căn phòng 404 này chính là cái ‘bể chứa sinh khí’ hoàn hảo mà tao lập ra để dụ dỗ đám thanh niên hám tiền hám danh vào đây làm mồi ngon cho ngải. Con Thủy đã hiến tế mạng sống của nó để giúp tao giữ lại nét thanh xuân này. Đêm nay, đến lượt hai thằng nhóc này và cả cái mạng già của ông nữa để làm bữa tiệc thịnh soạn cho đại ngải của tao!”
Vừa dứt lời, từ phía trên trần nhà thạch cao phòng 404, những vệt rễ cây màu đen xì, ngoằn ngoèo như những xúc tu của một loài quái vật khổng lồ bắt đầu đâm thủng lớp thạch cao rủ xuống dưới, ngọ nguậy đói khát rình rập siết cổ tất cả những người có mặt trong căn phòng định mệnh…
Đọc các tập truyện khác hay hơn tại: Truyện Ma Sinh Viên
Follow fanpage để cập nhật những thông tin mới nhất: Truyện ma sinh viên
Đón xem tập 1 tại đây
Đón xem tập 3 tại đây
