
Trong kỷ nguyên số, cụm từ “truyện ma có thật tại chung cư mini” hay “bùa ngải tâm linh trên mạng xã hội” luôn nằm trong top các từ khóa thịnh hành. Người ta thường nghĩ những nơi đô thị sầm uất, đèn điện sáng choang, người xe tấp nập thì âm khí không thể tích tụ. Nhưng thực tế, những tòa nhà cao tầng xây san sát, bị che khuất hoàn toàn ánh sáng mặt trời tự nhiên, dòng người đến và đi liên tục mang theo đủ loại hỷ nộ ái ố, oán hận tham lam… lại chính là nơi lý tưởng để những vong hồn vất vưởng chọn làm nơi trú ngụ.
Câu chuyện kinh dị có thật này được ghi lại từ lời kể của Nam – một cựu sinh viên ngành truyền thông tại Hà Nội. Cậu đã trực tiếp trải qua những chuỗi ngày kinh hoàng, ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi tóc tại căn phòng 404 của một tòa chung cư mini nằm sâu trong ngõ hẻm quận Cầu Giấy.
Phần 1: Căn Phòng Chung Cư Giá Rẻ Và Sự Bất Thường Ban Đầu – Truyện Ma Chung Cư
Tháng 8 năm 2025, Nam và người bạn thân cùng chí hướng tên Kiên quyết định dọn ra ở riêng để thuận tiện cho công việc sáng tạo nội dung và livestream bán hàng quần áo online. Thời điểm đó, việc kinh doanh trên các nền tảng mạng xã hội đang cạnh tranh khốc liệt. Đối với những người trẻ mới khởi nghiệp và không có nhiều vốn liếng như hai chàng trai, áp lực tiền bạc đè nặng lên vai mỗi ngày.
Sau gần một tuần lùng sục trên các hội nhóm “Tìm phòng trọ sinh viên Hà Nội”, Kiên reo lên khi tìm được một căn studio rộng gần $40\text{m}^2$ tại một tòa chung cư mini 7 tầng với mức giá rẻ đến giật mình: chỉ 3 triệu đồng một tháng, bao trọn nội thất cơ bản.
“Mày xem này Nam, phòng full nội thất, điều hòa, tủ lạnh, ban công thoáng mát mà giá này á? Chủ nhà bảo người thuê trước là một cô gái trẻ, do chuyển đi gấp ra nước ngoài định cư nên cần cho thuê lại ngay trong tuần để trống phí phòng,” Kiên hào hứng lật cho Nam xem những tấm ảnh chụp căn phòng trên màn hình điện thoại.
Nam nhìn kỹ những bức ảnh. Đúng là phòng rất đẹp, sạch sẽ và có vẻ mới. Tuy nhiên, có một chi tiết khiến cậu lấn cấn. Số phòng là 404. Trong thần số học và quan niệm dân gian Á Đông, con số 4 gắn liền với chữ “Tử”.
Hai con số 4 kẹp một con số 0 ở giữa giống như một cái bẫy âm dương không lối thoát, tượng trưng cho sự bế tắc tuyệt đường. Thế nhưng, dưới áp lực kinh tế và sự thúc giục của Kiên, sự nghi ngại mơ hồ ấy nhanh chóng bị dập tắt. Ngay chiều hôm đó, hai chàng trai đã đến ký hợp đồng, đặt cọc tiền và dọn đồ đến ngay trong đêm.
Tòa nhà nằm ở cuối một con ngõ sâu, ngoằn ngoèo như mê cung. Xung quanh bị bao bọc bởi những bức tường rêu phong cao vút của các ngôi nhà cổ, khiến ánh sáng mặt trời hiếm khi chạm được tới tầng một. Ngay từ khoảnh khắc bước chân vào sảnh và đứng chờ thang máy để lên tầng 4, một luồng gió lạnh buốt từ đâu ùa đến khiến Nam rùng mình, dù lúc đó đang là giữa mùa hè oi ả của miền Bắc.
“Cạch.”
Cánh cửa phòng 404 mở ra. Bên trong thoang thoảng một mùi hương rất lạ. Nó không hẳn là mùi ẩm mốc thông thường của phòng bỏ hoang, mà giống như mùi gỗ mục nát lâu ngày xen lẫn mùi phấn trang điểm rẻ tiền, nồng nặc và có phần gắt mũi của phụ nữ. Kiên không mảy may để ý. Với đầu óc của một kẻ đang khát khao làm giàu, cậu ta lập tức lao vào dọn dẹp, kê lại chiếc giường đối diện với một tấm gương lớn gắn chặt vào cánh tủ quần áo bằng gỗ công nghiệp, rồi bắt đầu setup góc livestream với đèn tròn, chân đế và các kệ treo quần áo.
“Tối nay mình khai trương luôn phòng mới nha mày. Tao có linh cảm phong thủy ở đây hợp với tao lắm, chắc chắn đêm nay sẽ chốt được trăm đơn,” Kiên vừa cười toe toét vừa lau chùi tấm gương. Cậu không biết rằng, gương đối diện giường ngủ là một trong những điều đại kỵ bậc nhất trong phong thủy nhà ở, là cánh cửa dẫn lối cho các thực thể tâm linh bước vào thế giới thực.
Phần 2: Đêm Khai Trương Kinh Hoàng Trên Sóng Livestream
Đêm đầu tiên tại phòng 404, buổi livestream bán hàng bắt đầu lúc 21h30. Kiên là người đứng trước camera, diện những bộ đồ Local Brand thời thượng, liên tục tung ra các chương trình giảm giá để thu hút người xem. Nam ngồi phía sau máy tính, chịu trách nhiệm check comment, lên đơn hàng và ghim link sản phẩm.
Ban đầu, lượng người xem chỉ lẹt đẹt vài chục người, chủ yếu là bạn bè quen biết vào ủng hộ. Nhưng đến khoảng 23h, khi không gian xung quanh tòa chung cư bắt đầu chìm vào sự im lặng tịch mịch của màn đêm, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.
Số mắt xem (view) trên màn hình đột ngột tăng vọt một cách bất thường. Từ 50 người nhảy lên 500, rồi 2000, và chỉ trong vòng 15 phút đã chạm mốc hơn 5000 người xem cùng lúc. Điện thoại của Nam rung lên bần bật liên tục vì thông báo đơn hàng nổ ra liên tiếp. Tiếng tinh tinh của ứng dụng ngân hàng và ứng dụng chốt đơn vang lên giòn giã.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi Nam nhìn kỹ vào khung chat, cậu nhận ra điều đáng sợ không nằm ở doanh số, mà nằm ở những dòng bình luận của khán giả đang chạy trên màn hình với tốc độ chóng mặt.
- User_9921: “Ủa shop ơi, bạn nữ mặc váy trắng đứng sau lưng bạn nam áo đen là ai vậy? Sao mặt mũi thâm tím mà tóc tai rũ rượi thế kia? Nhìn ghê quá!”
- Linh_Lan_95: “Cái bóng trong gương… mọi người có thấy cái bóng trong gương không? Nó không cử động theo anh chủ shop kìa! Hình như nó đang nhìn chúng ta!”
- Trần_Hùng: “Trò câu view mới à shop? Diễn viên đóng vai ma nhìn đạt đấy, da dẻ nhợt nhạt, mắt trợn trừng y như thật. Đầu tư bối cảnh kinh dị gớm.”
- Vũ_Minh_99: “Thề là tôi thấy cái bóng đó vừa mới mỉm cười. Nụ cười sếch ngược tận mang tai. Shop ơi chạy đi chứ đùa gì tầm này!”
Nam lạnh toát sống lưng, mồ hôi hột bắt đầu túa ra hai bên thái dương. Cậu ngước mắt nhìn lên màn hình điện thoại đang livestream, rồi lại nhìn sang tấm gương tủ quần áo phía sau lưng Kiên. Từ góc máy quay hắt vào, rõ ràng có một bóng người con gái tóc dài xõa rượi, mặc một chiếc váy ngủ màu trắng đục ngả sang vàng ố.
Điều kinh khủng nhất là, khi Kiên quay sang bên trái để thay một chiếc áo khoác mới, cái bóng trong gương vẫn đứng bất động. Đôi mắt đen ngòm không có tròng trắng của nó chằm chằm nhìn thẳng vào camera, như thể đang nhìn xuyên qua màn hình để quan sát từng người xem.
Nam run rẩy, giọng lạc đi vì sợ hãi, nói nhỏ với bạn: “Kiên… dừng… dừng live đi mày… Có gì đó không ổn rồi…”
Kiên lúc này đang say sưa trong men say chiến thắng, đôi mắt cậu ta đỏ ngầu vì thức đêm và phấn khích. Cậu quay lại gắt gỏng với Nam: “Mày điên à? Đang nổ đơn ầm ầm, hơn 5000 người xem, dừng lúc này là mất lộc! Mấy cái comment đó chắc chắn là do đối thủ vô phá, hoặc tụi nó đùa dai thôi. Cứ bơ đi mà làm!”
Ngay khoảnh khắc Kiên vừa dứt lời, không khí trong phòng đột ngột hạ xuống âm độ. Toàn bộ hệ thống đèn LED, đèn livestream bỗng nhiên chớp tắt liên tục. Một tiếng “tạch” lớn vang lên từ hộp điện hành lang, cầu chì bị ngắt hoàn toàn. Căn phòng 404 chìm vào một bóng tối đậm đặc, dày đặc đến mức ngột ngạt. Buổi livestream chính thức bị gián đoạn trong sự ngơ ngác và hãi hùng của Nam.
Phần 3: Cơn Ác Mộng “Bóng Đè” Và Sự Thay Đổi Tâm Tính Đáng Sợ
Sau sự cố sập nguồn đêm đó, Kiên vẫn khăng khăng cho rằng chỉ là do hệ thống điện của chung cư mini quá tải khi hai đứa bật quá nhiều thiết bị cùng lúc. Nhưng đối với Nam, chuỗi ngày tiếp theo chính là một bản án tra tấn tàn khốc về mặt tinh thần.
Từ đêm thứ hai trở đi, cứ đúng vào khung giờ tí (từ 23h đêm đến 1h sáng), Nam bắt đầu gặp những giấc mơ lặp đi lặp lại một cách chuẩn xác. Trong mơ, cậu thấy mình đang nằm bất động trên chiếc giường lò xo. Cậu nhận thức được mọi thứ xung quanh, nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa ban công, nhưng toàn thân tê liệt, không thể cử động dù chỉ là một ngón tay, và cổ họng nghẹn đắng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Đó chính là hiện tượng bóng đè tâm linh mà người ta vẫn thường đồn đại.
Từ góc tối của căn phòng, ngay tại vị trí chiếc tủ quần áo có gắn gương, cánh cửa tủ từ từ hé mở ra từng chút một. “Két… két…” Tiếng bản lề rỉ sét vang lên rợn người giữa đêm thanh vắng. Ngay sau đó, một mùi hôi thối nồng nặc như mùi tử khí, mùi thịt động vật phân hủy lâu ngày xộc thẳng vào mũi Nam khiến cậu buồn nôn nhưng không thể nôn được.
Từ trong hốc tủ tăm tối, một người con gái bò bằng cả bốn chi ra ngoài. Tóc tai cô ta rũ rượi, bết dính vào khuôn mặt. Những ngón tay với phần móng gãy nát, chảy máu cào cấu sột soạt xuống nền gạch sàn nhà.
“Xoẹt… xoẹt… xoẹt…”
Âm thanh đó tiến lại gần giường từng chút một. Cái bóng ấy leo lên thành giường, rồi bò trường lên người Nam. Cậu cảm nhận rõ mồn một cái lạnh thấu xương truyền qua lớp áo, và một sức nặng ngàn cân như một tảng đá lớn đè chặt lên lồng ngực, khiến cậu ngạt thở. Khi khuôn mặt của ả cúi sát xuống, cách mặt Nam chỉ vài centimet, cậu kinh hoàng nhận ra da thịt trên mặt ả đã bong tróc từng mảng lớn, để lộ cả phần xương trắng hếu bên trong.
Từ khóe mắt và khóe miệng ả, những dòng chất lỏng màu đen đặc, bốc mùi tanh tưởi trào ra, nhỏ giọt xuống mặt cậu. Ả rít qua kẽ răng hai hàng răng đen thui, thì thầm bằng một giọng nói khàn đặc, u uất:
“Trả phòng… hoặc là… chết cùng tao…”
Nam giật mình tỉnh dậy, bật người ngồi dậy, mồ hôi đầm đìa như tắm, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu nhìn sang bên cạnh, Kiên vẫn ngủ say sưa. Nhưng dưới ánh sáng mờ nhạt của ánh đèn đường hắt qua cửa sổ, Nam nhận ra sắc mặt của bạn mình dạo này tệ đi một cách kinh khủng. Hai mắt Kiên trũng sâu, quầng thâm đen xì như người nghiện, da dẻ xanh xao, xám ngoét thiếu thốn sinh khí.
Điều kỳ lạ và đáng sợ nhất là, dù cơ thể suy nhược mệt mỏi, Kiên lại trở nên vô cùng ám ảnh với việc livestream bán hàng. Cậu ta không còn quan tâm đến việc ăn uống, ngủ nghỉ. Kiên có thể đứng trước camera nói liên tục từ 10 đến 12 tiếng một ngày không biết mệt. Đôi mắt cậu ta lúc nào cũng trợn trừng, không phải nhìn vào ống kính điện thoại, mà là nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định phía sau máy quay – chính là vị trí của tấm gương lớn.
“Kiên, tao thấy cái phòng này có gì đó tà mị lắm. Hay là mình chịu mất tiền cọc, chuyển đi nơi khác đi mày. Dạo này tao toàn gặp ác mộng, người ngợm mệt mỏi lắm. Mà nhìn mày xem, mày soi gương lại mình đi, trông mày chẳng khác gì một cái xác không hồn cả!” Nam lo lắng đề xuất trong một bữa trưa hiếm hoi hai người ngồi lại với nhau.
Kiên nghe vậy, động tác gắp thức ăn bỗng khựng lại. Cậu ta từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt Kiên lúc này không còn là ánh mắt của người bạn thân hiền lành ngày nào, mà là một ánh nhìn sắc lẹm, lóe lên sự giận dữ dại cuồng và độc ác. Cậu ta đập mạnh đôi đũa xuống bàn, tiếng động vang lên chát chúa:
“Mày sợ thì mày cút đi một mình! Đừng có ở đây mà bàn lùi phá thối tao! Mày có biết từ lúc dọn về cái phòng này, doanh thu của tao tăng lên gấp mười lần không? Người ta phải đi cúng bái, xin lộc, nuôi bùa ngải mãi mới được bề trên độ. Tao tự nhiên được lộc trời cho, mày lại muốn tao vứt bỏ? Có phải mày thấy tao kiếm được tiền nên mày ghen tị, mày muốn hại tao đúng không?!”
Nam bàng hoàng trước thái độ hung hãn của bạn. Kiên vốn là người nhường nhịn, chưa bao giờ lớn tiếng hay nghi ngờ Nam. Sự thay đổi tâm tính một cách cực đoan và đột ngột này khiến Nam nhận ra một sự thật kinh hoàng: Kiên không phải đang kiếm tiền nhờ may mắn, mà cậu ta đang bị một thế lực vô hình nào đó thao túng, dụ dỗ bằng lòng tham và hút dần sinh khí từng ngày.
Phần 4: Bí Ẩn Kinh Hoàng Về Cái Chết Của Người Thuê Trước
Quyết không bỏ mặc bạn mình, Nam quyết định nhân lúc Kiên ra ngoài gửi hàng cho khách để đi dò hỏi những người xung quanh tòa nhà nhằm tìm kiếm sự thật. Cậu đi xuống tầng một, tiếp cận bác bảo vệ tên Sáu – một người đàn ông ngoài 50 tuổi, có khuôn mặt khắc khổ và đã làm việc ở đây từ những ngày đầu tòa nhà này được xây dựng dựng lên.
Nam mua một bao thuốc lá, mời bác Sáu một điếu rồi lân la hỏi chuyện. Khi Nam vừa nhắc đến việc mình đang ở căn phòng 404 trên tầng 4, sắc mặt bác Sáu lập tức biến đổi hoàn toàn. Nụ cười trên môi bác vụt tắt, bác nhìn dáo dác xung quanh hành lang xem có ai không, rồi kéo mạnh tay Nam vào một góc khuất tối tăm dưới gầm cầu thang bộ, hạ thấp giọng nói đầy vẻ huyền bí:
“Cậu với cậu bạn kia dũng cảm thật đấy, hay là tụi bay hoàn toàn không biết gì? Cái phòng đó… trước đây có người chết oan uổng và thảm khốc lắm.”
Tim Nam đập chệch một nhịp, sống lưng lạnh toát: “Chết oan? Nhưng lúc tụi cháu thuê, bà chủ nhà bảo người trước đi nước ngoài định cư nên mới nhượng lại phòng mà bác?”
Bác Sáu rít một hơi thuốc thật sâu, làn khói mờ ảo che đi ánh mắt đầy vẻ sợ hãi của người đàn ông luống tuổi: “Bà chủ giấu nhẹm đi để còn lừa tụi bay vào ở chứ ai dám bén mảng tới cái tầng đó. Cách đây đúng nửa năm, phòng đó có một đứa con gái trẻ măng thuê, hình như tên Thủy, cũng làm cái nghề livestream bán mỹ phẩm, kem trộn gì đấy trên mạng giống tụi bay bây giờ. Con bé đó có chút nhan sắc, nhưng lòng tham vô đáy.
Ban đầu làm ăn lẹt đẹt, thế là nghe theo lời đường mật của đám bạn xấu, nó lặn lội sang tận vùng biên giới, tìm đến một ông thầy tà để thỉnh một loại bùa ngải tâm linh hắc ám – một con Kumanthong được làm từ bào thai và luyện bằng máu người về để cầu tài lộc, nuôi mắt xem ảo nhằm câu view bẩn.”
Bác Sáu ngừng lại, tay run run gạt tàn thuốc, giọng nói trầm xuống đầy ám ảnh: “Ban đầu thì nó giàu nhanh lắm cậu ạ. Tiền vào như nước, đơn đi nổ rầm rầm, mua được cả xe sang, vàng đeo đầy người. Nhưng ngải tà thì phải nuôi bằng huyết, bằng thịt tươi và sự thành kính tuyệt đối. Con bé đó sau khi có tiền thì đâm ra ăn chơi sa đọa, quên bẵng việc cúng bái, bỏ đói con quỷ ngải. Đã vậy, nó còn dại dột dẫn bạn trai về phòng làm chuyện phòng uế, dâm ô ngay trước ban thờ nuôi ngải. Con ngải nó tức giận, nó quật lại, đòi mạng!”
“Đêm đó… cách đây đúng 6 tháng,” bác Sáu thì thầm, mắt trợn trừng như đang tái hiện lại quá khứ kinh hoàng, “Người dân ở các phòng xung quanh nghe thấy tiếng khóc thét thảm thiết, xen lẫn tiếng cười man dại phát ra từ phòng 404. Nhưng cửa bên trong bị khóa trái bằng mấy lớp xích, không ai vào được. Đến sáng hôm sau, khi mùi hôi thối bốc ra nồng nặc, công an phá cửa xông vào… Cảnh tượng bên trong đến mấy tay cảnh sát hình sự kỳ cựu còn phải nôn ọe tại chỗ.”
“Con Thủy chết trong tư thế treo cổ bằng một sợi dây thừng ngay trước tấm gương của tủ quần áo. Nhưng điều dị dị nhất là toàn bộ khuôn mặt của nó bị cào rách nát, da thịt bầy nhầy bởi chính móng tay của nó. Mắt nó trợn ngược lên trần nhà, miệng há hốc như đang cố la hét trong tuyệt vọng.
Toàn bộ quần áo, mỹ phẩm trong phòng đều bị nhuộm trong một thứ chất lỏng màu đen hôi thối. Bà chủ nhà sau đó phải mời thầy về cúng bái ba ngày ba đêm, sơn sửa lại toàn bộ nhưng cái vong oán hận của con Thủy và con quỷ ngải năm xưa chưa hề rời đi. Thỉnh thoảng nửa đêm, người ta vẫn nghe tiếng khóc thút thít và tiếng móng tay cào cấu sột soạt phát ra từ bên trong căn phòng trống đó…”
Nam nghe xong câu chuyện, chân tay bủn rủn không còn chút sức lực, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống sàn. Mọi mảnh ghép kỳ dị trong những ngày qua lập tức khớp lại một cách hoàn hảo trong đầu cậu: tiếng cào cấu trong giấc mơ bóng đè, mùi phấn trang điểm trộn lẫn mùi mục nát, tấm gương tủ quần áo đối diện giường, và cả sự thay đổi tâm tính, sự cuồng điên thèm khát livestream của Kiên.
Vong hồn oán hận của Thủy và thực thể bùa ngải hắc ám năm xưa vẫn luôn ẩn nấp trong căn phòng này. Chúng đang lợi dụng lòng tham, sự yếu đuối trong tâm hồn của Kiên để biến cậu thành một “vật chủ” mới, dùng sinh khí và máu thịt của cậu để tiếp tục nuôi dưỡng thực thể tà ác, chuẩn bị cho một nghi thức hiến tế sinh mạng tiếp theo.
Kết Thúc Tập 1: Điểm Báo Từ Cõi Âm Và Chiếc Bẫy Sập
Nam vội vã chạy ngược lên tầng 4, trong lòng như lửa đốt, hơi thở đứt quãng. Cậu biết mình không thể chần chừ thêm một giây phút nào nữa. Cậu phải cứu Kiên, phải kéo người bạn thân ra khỏi vũng lầy tâm linh tà ác này trước khi linh hồn cậu ta bị nuốt chửng hoàn toàn.
Khi Nam đứng trước cửa phòng 404, cậu phát hiện một điều bất thường: cánh cửa gỗ dày không khóa, mà chỉ khép hờ. Từ bên trong, một luồng khí lạnh lẽo, tanh tưởi tràn ra ngoài hành lang. Bên trong căn phòng tối đen như mực, không bật một ngọn đèn điện nào. Chỉ có ánh sáng xanh lét, mờ ảo hắt ra từ màn hình chiếc điện thoại thông minh đang được dựng trên tripod. Kiên đang ngồi đó, trên chiếc ghế livestream quen thuộc, quay lưng lại phía cửa cửa và đối diện trực diện với tấm gương tủ quần áo.
Buổi livestream vẫn đang diễn ra trên nền tảng, nhưng không gian im lặng đến mức đáng sợ. Không có tiếng nhạc nền, không có tiếng chào hàng lanh lảnh của Kiên. Chỉ có tiếng thở dốc nặng nề, khò khè như người sắp đứt hơi vang lên đều đặn.
Nam bước nhẹ nhàng từng bước một vào trong phòng, mắt đảo qua màn hình điện thoại để xem bình luận. Số lượng người xem lúc này đã lên tới con số kỷ lục: hơn 20.000 người. Nhưng tất cả khán giả đang hoảng loạn tột độ, các comment hiện lên với tốc độ chóng mặt, cảnh báo nguy hiểm:
- User_112: “Chủ shop ơi, tỉnh lại đi! Đằng sau lưng anh… có cái gì đó ghê lắm! Cứu với!”
- Hải_Yến: “Ai đó báo công an đi! Thằng đứng sau lưng đang bóp cổ anh chủ shop kìa! Nhìn tay nó kìa, tay người chết!”
- Quốc_Bảo: “Mặt chủ shop tím ngắt rồi kìa, không phải diễn đâu! Đây là mạng người đó!”
- Trang_Nhung: “Mọi người nhìn vào gương đi! Có người con gái đang ngồi trên vai anh ấy!”
Nam kinh hãi nhìn thẳng từ màn hình lên thực tế. Trong ánh sáng mờ nhạt, xanh loét của chiếc điện thoại, cậu chứng kiến một cảnh tượng đứng tim: Hai tay của Kiên đang tự quắp chặt lấy cổ của chính mình, gân máu nổi lên cuồn cuộn trên làn da xám ngoét, mặt mũi tím tái vì ngạt thở. Thế nhưng, đôi môi của Kiên lại đang nở một nụ cười toe toét, góc miệng kéo xếch tận mang tai, ánh mắt dại cuồng nhìn vào khoảng không.
Và phản chiếu rõ mồn một trong tấm gương tủ quần áo, không phải là bóng của Kiên, mà là vong hồn tà ác của Thủy. Ả đang ngồi chễm chệ trên đôi vai gầy gộc của Kiên, mái tóc dài ướt đẫm máu rủ xuống ngực cậu ta. Hai bàn tay gầy trơ xương, móng tay sắc nhọn của ả đang đè chặt lên hai bàn tay của Kiên, giúp cậu ta siết chặt thêm chiếc thòng lọng vô hình vào cổ họng mình.
Như cảm nhận được sự hiện diện của Nam, vong hồn trong gương từ từ quay ngoắt khuôn mặt rách nát, đầy những vết cào sâu hoắm, đôi mắt đen ngòm không tròng nhìn thẳng về phía Nam đang đứng trân trối ở cửa. Ả nở một nụ cười đầy thách thức, để lộ hàm răng rỉ máu.
“Cạch!”
Một lực vô hình cực mạnh đẩy tới. Cánh cửa phòng 404 tự động đóng sầm lại phía sau lưng Nam, tiếng chốt cửa sập xuống vang lên khô khốc, khóa chặt lối thoát duy nhất của hai chàng trai vào cõi chết.
Đón xem các tập truyện khác tại: Truyện Ma Sinh Viên
Follow fanpage để cập nhật thông tin mới nhất: Truyện ma sinh viên
Tập 2 tại đây
