Chuyện Tâm Linh Có Thật Rùng Rợn: Bóng Đen Nhà Vệ Sinh Giảng Đường (Tập 3)

Trường đại học vào ban ngày là nơi ồn ào, náo nhiệt với hàng ngàn sinh viên qua lại. Nhưng khi mặt trời lặn, những hành lang dài hun hút, những phòng học trống hoác và đặc biệt là khu vực nhà vệ sinh lại khoác lên mình một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Khi nhắc đến những chuyện tâm linh có thật, nhiều người thường bán tín bán nghi.

Tuy nhiên, đối với sinh viên chúng tôi, các chuyện tâm linh có thật xảy ra trong khuôn viên trường không chỉ là lời đồn thổi vô căn cứ. Hôm nay, trong tập thứ 3 của series nhật ký rùng rợn, tôi xin cam đoan đây là một chuyện tâm linh có thật 100% được trải nghiệm bởi chính bản thân tôi vào những ngày tháng ngập đầu trong thi cử. Câu chuyện này là một lời cảnh báo: Nếu bạn phải ở lại trường ôn bài muộn, tuyệt đối đừng đi vệ sinh một mình.

Mục lục

  1. Áp lực mùa thi và giảng đường vắng lặng lúc 8 giờ tối
  2. Không khí lạnh lẽo dọc hành lang khu nhà C
  3. Nhà vệ sinh cuối tầng 4 và tiếng nước chảy róc rách
  4. Bóng đen kỳ dị trong buồng vệ sinh bị khóa trái
  5. Cuộc tháo chạy bạt mạng và sự thật được hé lộ
  6. Lời khuyên xương máu khi ở lại trường muộn

Áp lực mùa thi và giảng đường vắng lặng lúc 8 giờ tối

Thời điểm đó, tôi đang bước vào giai đoạn căng thẳng nhất của kỳ thi cuối kỳ. Khối lượng kiến thức khổng lồ của môn Luật Chứng khoán và hàng loạt các case study (tình huống thực tế) phức tạp khiến tôi gần như kiệt sức. Vì phòng trọ quá ồn ào không thể tập trung, tôi quyết định ôm đống giáo trình dày cộp lên phòng tự học của trường ở khu giảng đường C để ôn thi.

Khu nhà C nổi tiếng là nơi có thiết kế cũ kỹ nhất trường, với những mảng tường ốp gạch men xỉn màu và hệ thống đèn tuýp thường xuyên chập chờn. Đến khoảng 8 giờ tối, hầu hết sinh viên đã ra về, phòng tự học chỉ còn lác đác vài ba người cắm mặt vào laptop. Không gian im ắng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng sột soạt mỗi khi lật từng trang luật.

Việc học hành quá sức đôi khi gây ra những ảo giác do hệ thần kinh bị căng thẳng (bạn có thể tìm hiểu thêm về hiện tượng này trên Wikipedia – Ảo giác). Tuy nhiên, những gì tôi sắp kể dưới đây hoàn toàn không phải là ảo giác. Nó là một chuyện tâm linh có thật sắc nét và chân thực đến từng chi tiết, thứ đã ám ảnh tôi suốt những năm tháng đại học còn lại.

không gian vắng lặng trong chuyện tâm linh có thật ở trường đại học

Không khí lạnh lẽo dọc hành lang khu nhà C

Đến khoảng 8 rưỡi tối, tôi cảm thấy buồn đi vệ sinh do uống quá nhiều cà phê để chống buồn ngủ. Tôi đứng dậy, vươn vai và bước ra khỏi phòng tự học.

Nhà vệ sinh gần nhất nằm ở cuối hành lang tầng 4. Để đến được đó, tôi phải đi ngang qua một dãy phòng học trống trơn, tối om. Những dãy bàn ghế xếp ngay ngắn chìm trong bóng tối, thi thoảng hắt lên chút ánh sáng nhờ nhạt từ ngọn đèn cao áp ngoài sân trường. Tiếng bước chân của tôi vang lên lộp cộp, dội vào các vách tường rồi vọng lại tạo thành những âm thanh ồ ồ rất khó chịu.

Nhiệt độ ở hành lang dường như thấp hơn hẳn so với trong phòng tự học. Một cơn gió lạnh không biết từ đâu thổi lùa qua gáy khiến tôi rùng mình. Bầu không khí đặc quánh lại, nặng nề như báo trước một chuyện tâm linh có thật sắp sửa hiện hình. Trong thâm tâm, tôi từng đọc rất nhiều chuyện tâm linh có thật trên mạng về các ngôi trường cũ, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành nạn nhân.

Cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng lúc bấy giờ chính là dấu hiệu điển hình nhất của mọi chuyện tâm linh có thật chốn học đường. Nhưng vì nhu cầu cá nhân đang cấp bách, tôi tự trấn an mình rằng chỉ là do sợ ma bóng gió, rồi cắm cúi bước đi thật nhanh.

Nhà vệ sinh cuối tầng 4 và tiếng nước chảy róc rách

Đẩy nhẹ cánh cửa gỗ có phần xệ bản lề của nhà vệ sinh nam, một mùi thuốc tẩy nồng nặc xộc thẳng vào mũi tôi. Bên trong chỉ có một bóng đèn huỳnh quang duy nhất đang sáng lờ mờ, phát ra tiếng kêu * rè rè * liên tục.

Cấu trúc nhà vệ sinh chia làm hai bên: một bên là dãy bồn tiểu nam, bên kia là ba buồng vệ sinh khép kín. Khi tôi vừa bước vào đứng trước bồn tiểu, không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách bất thường. Tiếng ồn ào vọng lại từ đường phố xe cộ ngoài cổng trường bỗng nhiên tắt lịm, giống như tôi vừa bị nhốt vào một chiều không gian khác cách biệt hoàn toàn.

Đột nhiên, từ buồng vệ sinh trong cùng (buồng số 3), tôi nghe thấy tiếng nước xả bồn cầu vang lên: Ào… ào….

Ban đầu, tôi thở phào nhẹ nhõm vì nghĩ rằng có một nam sinh khác cũng đang ở đây. Có người cùng tầng khiến tôi bớt đi cảm giác sợ hãi. Nhưng đợi mãi, đợi đến cả hai phút sau tiếng xả nước, tôi vẫn không nghe thấy tiếng mở chốt cửa hay tiếng bước chân người bước ra. Thay vào đó, tôi bắt đầu nghe thấy tiếng nước chảy róc rách rỉ ra từ vòi xịt, đều đặn từng giọt một rớt xuống nền gạch men: Tỏng… tỏng… tỏng…

Sự tò mò pha lẫn một chút bất an thôi thúc tôi bước lại gần. Đây chính là khoảnh khắc mà chuyện tâm linh có thật bắt đầu bao trùm lấy tâm trí tôi.

dãy phòng vệ sinh nơi xảy ra chuyện tâm linh có thật

Bóng đen kỳ dị trong buồng vệ sinh bị khóa trái

Tôi đứng đối diện với cánh cửa buồng số 3. Cánh cửa này được thiết kế lơ lửng, cách mặt đất khoảng 20cm, đủ để người bên ngoài có thể nhìn thấy mũi giày của người bên trong nếu có ai đó đang sử dụng.

Tôi từ từ cúi nhìn xuống khe hở bên dưới cánh cửa. Máu trong người tôi như đông cứng lại. Bên trong buồng vệ sinh không hề có một đôi giày hay đôi chân nào cả. Hoàn toàn trống trơn. Tuy nhiên, chốt cửa phía trên thì lại đang hiển thị màu đỏ – dấu hiệu cho thấy cửa đã bị khóa trái từ bên trong.

Nếu không có ai ở bên trong, tại sao chốt cửa lại khóa? Và ai vừa xả nước bồn cầu?

Trong lúc tôi còn đang sững sờ với những câu hỏi bủa vây, một thứ mùi hôi thối nồng nặc, giống như mùi chuột chết lâu ngày hòa lẫn với mùi ẩm mốc, bất ngờ xộc ra từ khe hở cánh cửa, đánh bật cả mùi thuốc tẩy ban đầu. Cùng lúc đó, nhiệt độ trong phòng vệ sinh giảm xuống nhanh chóng. Tôi bắt đầu thở ra khói trắng.

Và rồi, chuyện tâm linh có thật hiển hiện rõ ràng ngay trước mắt. Bất cứ ai từng là nhân vật chính trong một chuyện tâm linh có thật đều biết đến cảm giác chân tay run lẩy bẩy, muốn bỏ chạy nhưng cơ thể hoàn toàn tê liệt. Qua khe hở bên dưới cánh cửa, tôi thấy một bóng đen đặc quánh, giống như bùn lầy, từ từ rủ xuống.

Cái bóng đen đó chính là hiện thân của một chuyện tâm linh có thật rùng rợn nhất khu giảng đường mà tôi từng chứng kiến. Không có bất kỳ logic khoa học nào có thể giải thích được chuyện tâm linh có thật đang diễn ra ngay trong buồng vệ sinh bị khóa trái này. Từ bên trong, một tiếng cười khùng khục vang lên mang đầy sự giễu cợt: “Hí… hí… học bài… mệt không…”

Từ bên trong buồng vệ sinh số 3, một tiếng cười khùng khục vang lên. Âm thanh đó không giống giọng người, nó rè rè, đứt quãng và mang đầy sự giễu cợt: “Hí… hí… học bài… mệt không…”

Tôi kinh hãi lùi lại phía sau, chân vấp vào nhau khiến tôi ngã nhào xuống sàn nhà vệ sinh ướt nhẹp. Mắt tôi vẫn dán chặt vào khe cửa đó, chứng kiến cái bóng đen kia bắt đầu luồn lách qua khe hở dưới mặt đất, từ từ trườn ra ngoài phía tôi.

Cuộc tháo chạy bạt mạng và sự thật được hé lộ

Bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ. Tôi quăng cả nỗi sợ hãi tột cùng sang một bên, vùng dậy bằng tất cả sức lực còn sót lại, tung cửa nhà vệ sinh chạy thục mạng ra ngoài hành lang. Tôi cắm đầu cắm cổ chạy mà không dám ngoái nhìn lại dù chỉ một lần.

Tôi lao thẳng vào phòng tự học, gom toàn bộ giáo trình Luật Chứng khoán nhét bừa vào balo với đôi tay run lẩy bẩy, khuôn mặt trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm. Vài bạn sinh viên còn lại trong phòng nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên khó hiểu, nhưng tôi mặc kệ, quác balo lên vai và chạy thẳng một mạch xuống nhà xe, phóng xe về nhà trọ.

Sáng hôm sau, tôi vẫn còn bị sốc. Lên trường, tôi cố tình rủ thêm vài người bạn nam cùng lớp đi tìm bác lao công chuyên dọn dẹp khu nhà C để lân la hỏi chuyện. Thấy chúng tôi gặng hỏi về buồng vệ sinh nam số 3 ở cuối tầng 4, bác lao công chép miệng thở dài, nét mặt trở nên nghiêm trọng.

Bác kể, đây là một chuyện tâm linh có thật mà nhà trường đã cố gắng bưng bít từ nhiều năm trước. Có một dạo, một nam sinh viên năm cuối vì áp lực nợ nần bài bạc và gánh nặng thi cử đã chọn cách tự kết liễu đời mình trong chính buồng vệ sinh đó. Cậu ta khóa trái cửa bên trong và treo cổ lơ lửng. Lúc người ta phá cửa vào, cảnh tượng vô cùng ám ảnh.

Từ đó về sau, dù đã được làm lễ cầu siêu và dọn dẹp sạch sẽ, nhưng buồng số 3 đó luôn xảy ra những hiện tượng kỳ lạ. Thỉnh thoảng vòi nước tự chảy, chốt cửa tự động khóa từ bên trong, và đặc biệt là vào những mùa thi cử căng thẳng, những sinh viên ở lại trường muộn thường xuyên nghe thấy tiếng cười khùng khục đầy ma quái phát ra từ đó. Bác lao công khuyên chúng tôi, sau 7 giờ tối, tuyệt đối không được bén mảng đến khu vực đó một mình.

sự thật kinh hoàng trong chuyện tâm linh có thật tại giảng đường

Nỗi ám ảnh kéo dài tới tận những môn học sau

Vài tuần sau khi trải qua chuyện tâm linh có thật kinh hoàng đó, tinh thần tôi suy sụp hẳn. Nhưng ác mộng thực sự là kỳ thi vẫn chưa kết thúc. Lúc đó, tôi không chỉ phải đối phó với môn Chứng khoán, mà còn hàng núi bài tập nhóm và tình huống thực tế của môn Luật Cạnh tranh và Luật Sở hữu trí tuệ. Những ai từng học chuyên ngành này đều biết, khối lượng án lệ, điều luật và những cuốn giáo trình dày cộp ngốn nhiều năng lượng đến mức nào.

Đặc biệt là ở những học phần rèn luyện kỹ năng hành nghề thực tế, giảng viên thường đưa ra những bộ câu hỏi cực khó, yêu cầu sinh viên phải đào sâu suy nghĩ và phản biện liên tục. Để chuẩn bị cho những buổi học căng não đó, sinh viên thường xuyên phải cắm rễ ở thư viện hoặc phòng tự học để tra cứu tài liệu.

Nhưng từ sau đêm đó, việc không dám ở lại trường vào buổi tối khiến tiến độ học tập của tôi bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Mỗi lần có ca học kỹ năng kéo dài đến tận 6-7 giờ tối, cứ bước ra khỏi lớp, xách chiếc balo nặng trĩu tài liệu pháp lý và liếc nhìn sang dãy nhà C chìm trong bóng chạng vạng, mồ hôi lạnh của tôi lại tứa ra. Tôi luôn có cảm giác từ ô cửa sổ nhà vệ sinh tầng 4 tăm tối kia, có một ánh mắt vô hồn đang nấp sau rèm cửa nhìn chằm chằm xuống sân trường, tìm kiếm “con mồi” tiếp theo cho một chuyện tâm linh có thật mới.

Có một lần, nhóm chúng tôi phải chuẩn bị cho một bài thuyết trình hóc búa về tranh chấp bản quyền và mượn tạm một phòng trống ở khu C để họp diễn tập. Dù đi đông tới gần chục người, phòng bật điện sáng trưng, nhưng cứ mỗi khi có tiếng gió rít qua khe cửa sổ bằng gỗ, cả đám lại giật mình thon thót. Thằng bạn thân thấy tôi cứ chốc chốc lại bồn chồn nhìn ra phía hành lang bèn vỗ vai trêu: “Làm gì mà mặt tái mét thế, học nhiều quá tẩu hỏa nhập ma à?”. Tôi chỉ cười gượng cho qua, hoàn toàn không dám hé răng kể lại chuyện tâm linh có thật đêm hôm đó vì sợ làm mọi người hoang mang, bỏ dở buổi họp nhóm.

Chỉ những ai đã từng trực tiếp đối diện với thứ áp lực vô hình, lạnh lẽo thoát ra từ buồng vệ sinh bị khóa trái ấy mới hiểu được sự ám ảnh nó để lại lớn đến nhường nào. Thậm chí, nhiều tháng sau đó, khi nằm ngủ ở nhà trọ, trong giấc mơ chập chờn, tôi vẫn thấy mình ôm chồng sách luật chạy dọc hành lang vô tận, đằng sau lưng văng vẳng tiếng cười khùng khục, rè rè giễu cợt: “Hí… hí… học bài… mệt không…”.

Cơn ác mộng dai dẳng đến mức tôi phải xin đổi toàn bộ lịch học sang các ca sáng để tuyệt đối tránh mặt khu giảng đường khi mặt trời lặn. Đây thực sự là vết hằn sâu nhất trong tâm trí, một minh chứng rõ ràng cho việc những chuyện tâm linh có thật không hề kết thúc ngay khi bạn rời đi, mà nó sẽ còn bám rễ vào tâm trí bạn một thời gian rất dài về chuyện tâm linh có thật .

Lời khuyên xương máu khi ở lại trường muộn

Trải qua chuyện tâm linh có thật rùng rợn đến mức ám ảnh đó, tôi đã rút ra được một bài học xương máu và không bao giờ dám ở lại trường học bài quá 7 giờ tối nữa, dù kỳ thi có cận kề đến đâu.

Đối với các bạn sinh viên, việc chăm chỉ học hành là rất tốt. Tuy nhiên, nếu bắt buộc phải ở lại trường ôn bài muộn hoặc chạy deadline đồ án, hãy ghi nhớ những quy tắc sau đây:

  • Thứ nhất, hãy luôn đi cùng nhóm bạn từ 2-3 người trở lên. Nếu có nhu cầu đi vệ sinh hay đi mua nước, tuyệt đối đừng đi một mình ở những hành lang vắng người.
  • Thứ hai, khi bước vào một không gian mà bạn cảm thấy ớn lạnh dọc sống lưng, không khí ngột ngạt bất thường, hãy tin vào trực giác của mình và rời đi ngay lập tức.
  • Cuối cùng, luôn giữ sự tôn trọng với những khu vực tâm linh hoặc những lời đồn đại trong trường. Có thể bạn không tin, nhưng “có kiêng có lành”.

Đừng bao giờ để sự tò mò hay sự chủ quan vô tình biến bạn thành nhân vật chính tiếp theo trong một chuyện tâm linh có thật nào đó. Hãy luôn nhớ rằng, những chuyện tâm linh có thật thường ập đến vào lúc chúng ta yếu lòng và mệt mỏi nhất. Nếu bạn thấy rùng mình, hãy chia sẻ chuyện tâm linh có thật này để bạn bè cùng lớp cảnh giác khi học khuya.

Đừng quên theo dõi các chuyện tâm linh có thật tiếp theo trong series của tôi, vì biết đâu bối cảnh tiếp theo lại chính là nơi bạn đang ngồi!

Cảm ơn các bạn đã theo dõi tập 3 của series này. Bạn thấy đó, nguy hiểm đôi khi không nằm ở đâu xa mà lẩn khuất ngay trong chính ngôi trường thân thuộc của chúng ta. Nếu bạn bỏ lỡ cảm giác kinh hoàng ở tập trước, hãy click ngay để đọc lại 2 Chuyện Tâm Linh Có Thật Ám Ảnh: Căn Phòng Trọ Giá 500k (Tập 2) chuyện tâm linh có thật .

Hẹn gặp lại các bạn ở Tập 4, nơi chúng ta sẽ bước ra khỏi khuôn viên trường học và đến với một bối cảnh rộng lớn hơn, ám ảnh hơn: Kỳ học quân sự và những tiếng bước chân hành quân bí ẩn trên thao trường lúc nửa đêm và chuyện tâm linh có thật .

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang