Kỳ học quân sự luôn là một trong những khoảng thời gian đáng nhớ nhất trong suốt bốn năm thanh xuân trên giảng đường đại học. Đó là lúc chúng ta tạm gác lại những bộ quần áo sành điệu để khoác lên mình bộ quân phục màu xanh áo lính, làm quen với nếp sống kỷ luật thép, tiếng cèn báo thức lúc 5 giờ sáng và những buổi tập lăn lê bò toài trên thao trường đầy nắng gió.
Tuy nhiên, đằng sau những tiếng cười đùa rộn rã của tuổi trẻ, các trung tâm giáo dục quốc phòng rộng lớn, biệt lập và được bao bọc bởi những cánh rừng tràm hay những ngọn đồi hoang vu lại là nơi khởi nguồn của vô số những chuyện tâm linh có thật rùng rợn nhất.
Đối với những người chưa từng trải qua, họ thường tặc lưỡi cho rằng những chuyện tâm linh có thật trong khu quân sự chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng phong phú, do sinh viên rảnh rỗi tự bịa ra để hù dọa nhau trong những đêm mất điện.
Nhưng chỉ khi bạn tự mình đứng gác trạm gác số 3 lúc 2 giờ sáng, xung quanh chỉ có bóng tối đặc quánh và tiếng côn trùng kêu râm ran, bạn mới nhận ra ranh giới giữa cõi âm và cõi dương lại mong manh đến thế. Trong tập thứ 4 của series nhật ký rùng rợn này, tôi sẽ kể cho các bạn nghe một chuyện tâm linh có thật đã xảy ra với chính tiểu đội của tôi trong kỳ học quân sự năm nhất – một ký ức mà đến giờ nghĩ lại, sống lưng tôi vẫn còn ớn lạnh.
Mục lục
- Bối cảnh biệt lập của Trung tâm Giáo dục Quốc phòng
- Lời dặn dò kỳ lạ của đại đội trưởng trong ngày đầu tiên
- Đêm gác đầu tiên: Không gian tĩnh mịch đến ngạt thở
- Tiếng bước chân hành quân lúc 2 giờ sáng trên thao trường
- Cái bóng đứng nghiêm dưới gốc cây xà cừ cổ thụ
- Sự thật đau lòng đằng sau một chuyện tâm linh có thật
- Nỗi ám ảnh dai dẳng suốt phần còn lại của kỳ học
- Lời khuyên xương máu cho các khóa sinh viên đi sau
Bối cảnh biệt lập của Trung tâm Giáo dục Quốc phòng
Trung tâm Giáo dục Quốc phòng nơi trường tôi đưa sinh viên đến học nằm cách trung tâm thành phố gần 40 kilomet. Đó là một khu vực vô cùng rộng lớn, được chia thành nhiều đại đội khác nhau, nằm lọt thỏm giữa một khu đồi vắng vẻ, bao quanh là những rặng cây xà cừ cổ thụ thân to mấy người ôm không xuể. Vào ban ngày, thao trường là nơi đổ mồ hôi của hàng ngàn sinh viên, tiếng còi chói tai, tiếng hô khẩu lệnh “Một, hai, một, hai…” vang vọng khắp một vùng trời.
Thế nhưng, khi màn đêm buông xuống, toàn bộ khu vực này chìm vào một vẻ tĩnh mịch đến rợn người.
Những người từng nghiên cứu về các vùng năng lượng tâm linh (bạn có thể tham khảo định nghĩa trên Wikipedia – Siêu nhiên) đều hiểu rằng, những vùng đất có bề dày lịch sử quân sự, hoặc từng trải qua nhiều biến cố, thường tích tụ một trường năng lượng rất đặc biệt. Điều kiện lý tưởng này vô tình biến trung tâm thành một sân khấu hoàn hảo cho những chuyện tâm linh có thật diễn ra. Chúng tôi được biên chế vào Đại đội 3, nằm ở tít phía cuối của trung tâm, giáp ranh với một khu rừng cao su bỏ hoang, không có hàng rào ngăn cách rõ ràng.

Lời dặn dò kỳ lạ của đại đội trưởng trong ngày đầu tiên
Ngay từ buổi tối đầu tiên nhận phòng, sau khi hướng dẫn chúng tôi cách gấp chăn màn vuông vắn như cục gạch (gấp nội vụ) và phổ biến nội quy sinh hoạt, thầy đại đội trưởng đã có một lời dặn dò khiến cả trung đội phải xôn xao.
Thầy dặn: “Từ 10 giờ rưỡi tối trở đi, sau khi có kèn báo ngủ, cấm tuyệt đối mọi trường hợp tự ý đi lại ra ngoài hành lang hay xuống sân. Đặc biệt, những ai đến ca trực gác đêm ở chốt số 3, nếu nghe thấy tiếng bước chân hay tiếng hô khẩu lệnh ngoài thao trường thì cứ mặc kệ, tuyệt đối không được rọi đèn pin ra xem hay lên tiếng hỏi. Nhớ kỹ lời tôi dặn!”.
Lúc đó, đám sinh viên năm nhất chúng tôi vẫn còn ngây thơ và tò mò. Vài đứa con trai chụm đầu lại cười khẩy, cho rằng thầy chỉ đang cố tình dọa nạt để sinh viên sợ hãi mà không dám trốn trại đi chơi đêm hay ra ngoài mua đồ ăn vặt.
Thậm chí, thằng Tuấn – tiểu đội trưởng của chúng tôi – còn vỗ ngực tự xưng mình là người vô thần, chưa bao giờ tin vào những chuyện tâm linh có thật nhảm nhí trên mạng. Sự kiêu ngạo của tuổi trẻ không cho phép chúng tôi tin vào thế giới siêu hình, cho đến khi thực tế phũ phàng giáng cho chúng tôi một cú tát điếng người, ép chúng tôi phải thừa nhận sự hiện diện của một chuyện tâm linh có thật rùng rợn ngay trên mảnh đất này.
Đêm gác đầu tiên: Không gian tĩnh mịch đến ngạt thở
Việc phân công gác đêm là quy định bắt buộc đối với tất cả sinh viên học quân sự. Mỗi ca gác kéo dài 2 tiếng đồng hồ, thường có 2 người cùng gác một chốt để hỗ trợ lẫn nhau. Chốt gác số 3 mà đại đội trưởng nhắc đến nằm ở vị trí heo hút nhất: một bục xi măng nhỏ lẻ loi nằm giáp ranh giữa khu nhà ở của sinh viên và khoảng sân xi măng rộng lớn dùng làm thao trường tập đội ngũ, xa xa là hàng cây xà cừ đen ngòm vươn những cành lá gầy guộc lên bầu trời đêm.
Tuần đầu tiên trôi qua khá êm đềm, những chuyện tâm linh có thật dường như chỉ tồn tại qua lời kể mắm dặm muối của mấy bà cô căn tin. Nhưng đến đêm thứ tư của tuần thứ hai, vận rủi đã rơi trúng đầu tôi và thằng Tuấn khi cả hai được phân công gác chốt số 3 vào khung giờ “độc” nhất: từ 1 giờ đến 3 giờ sáng.
Đêm đó trời không có trăng. Không khí miền đồi núi về đêm lạnh buốt, lớp sương mù lảng bảng là đà sát mặt đất khiến tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng. Tôi và Tuấn khoác chiếc áo trấn thủ mỏng manh, tay ôm cây súng gỗ mô hình AK-47, đứng co ro trên bục gác.
Xung quanh tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng nhịp tim mình đập thình thịch trong lồng ngực và tiếng dế mèn kêu rỉ rả không dứt. Không một bóng người, không một tiếng động nào khác ngoài tiếng lá cây xào xạc mỗi khi có một cơn gió lạnh lùa qua. Cảnh vật quá sức u ám, như được dàn dựng sẵn để đón chờ một chuyện tâm linh có thật kinh hoàng sắp sửa mở màn.

Tiếng bước chân hành quân lúc 2 giờ sáng trên thao trường
Đồng hồ điểm đúng 2 giờ 15 phút sáng. Cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến trĩu nặng trên mí mắt. Thằng Tuấn móc trong túi quần ra điếu thuốc, lén bật lửa châm hít một hơi cho đỡ lạnh. Ngay khoảnh khắc ngọn lửa từ chiếc bật lửa rực lên rồi vụt tắt, một âm thanh lạ chợt vang lên phá vỡ bầu không gian tĩnh mịch.
Rộp… rộp… rộp…
Đó là tiếng của đế giày bốt đờ xê (loại giày quân nhu cấp cho sinh viên) dậm mạnh xuống mặt sân xi măng, rất đều đặn và nhịp nhàng. Không phải một người, mà nghe như tiếng của cả một trung đội đang đi đều bước.
Tôi và Tuấn giật bắn mình, cơn buồn ngủ bay biến đi đâu sạch. Chúng tôi đưa mắt nhìn chằm chằm ra phía thao trường rộng lớn phía trước, nơi ánh đèn cao áp vàng vọt hắt xuống những vệt sáng lờ mờ. Thao trường hoàn toàn trống không. Không có bất kỳ bóng dáng sinh viên hay sĩ quan nào đang đi tuần tra cả. Vậy tiếng bước chân đó từ đâu ra?
Một, hai, một, hai…
Một tiếng hô khẩu lệnh cất lên đều đều, trầm đục và nhừa nhựa, không giống giọng của một người sống đang hít thở bình thường. Âm thanh đó dường như vọng lại từ không gian hư vô, văng vẳng bên tai nhưng lại lẩn khuất giữa lớp sương mù. Thằng Tuấn mặt tái mét, tay cầm điếu thuốc run lẩy bẩy, lắp bắp: “Mày… mày có nghe thấy không?”. Tôi gật đầu, cổ họng khô khốc không thốt nên lời. Việc tận tai nghe thấy những âm thanh siêu nhiên này chính là bước ngoặt đưa chúng tôi chính thức bước vào một chuyện tâm linh có thật không thể chối cãi.
Mặc dù nhớ rõ lời dặn của thầy đại đội trưởng là tuyệt đối không được rọi đèn pin, nhưng sự tò mò pha lẫn nỗi sợ hãi tột cùng đã khiến Tuấn mất kiểm soát. Nó run rẩy đưa tay bấm nút chiếc đèn pin siêu sáng, quét một luồng ánh sáng trắng xóa dọc theo mặt sân thao trường. Và chính sự bồng bột đó đã kéo theo một chuyện tâm linh có thật ám ảnh chúng tôi suốt cả cuộc đời.
Cái bóng đứng nghiêm dưới gốc cây xà cừ cổ thụ
Luồng sáng của chiếc đèn pin lướt qua khoảng sân trống trải, rồi vô tình dừng lại ở gốc cây xà cừ lớn nhất nằm ngay sát mép rừng cao su. Chân tay tôi bủn rủn, chiếc súng gỗ trên tay rơi tuột xuống đất đánh “cạch” một tiếng.
Dưới gốc cây xà cừ đó, đứng quay lưng lại phía chúng tôi, là một bóng người mặc bộ quân phục sinh viên màu xanh đã sờn cũ, nhàu nát. Điều kỳ lạ là người này đứng nghiêm trong tư thế chuẩn bị duyệt binh, hai tay áp sát đùi, vai thẳng tắp, nhưng thân hình lại có vẻ trong suốt và mờ ảo dưới ánh đèn pin.
Dù không nhìn thấy mặt, nhưng một luồng sát khí và sự lạnh lẽo bức người tỏa ra từ cái bóng đó khiến tôi cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Khắp người tôi nổi gai ốc, tôi muốn hét lên gọi đội tuần tra nhưng thanh quản cứng đờ. Thằng Tuấn luống cuống tắt phụp đèn pin, kéo tay tôi ngồi thụp xuống nấp sau bục gác xi măng.
Từ phía gốc cây, tiếng bước chân lại tiếp tục vang lên: Rộp… rộp… rộp… Nhưng lần này, nó không còn đều đặn ở một chỗ nữa, mà đang hướng dần về phía bục gác của chúng tôi. Tiếng đế giày nện xuống mặt đất nghe ngày một rõ, ngày một gần, hòa cùng tiếng thở phì phò nặng nhọc như người bị hen suyễn. Đây không còn là một câu chuyện ma để dọa trẻ con nữa, nó là một chuyện tâm linh có thật ập đến trực diện, buộc chúng tôi phải đối mặt với nỗi kinh hoàng tột độ.
Chúng tôi ôm chặt lấy nhau, nhắm nghiền mắt, miệng lẩm nhẩm cầu nguyện. Tiếng bước chân tiến đến sát bục gác, dừng lại ngay phía sau lưng chúng tôi. Một luồng hơi lạnh ngắt phả thẳng vào gáy tôi, kèm theo một tiếng thì thầm rùng rợn: “Đến giờ… đổi gác… chưa?”.
Đúng lúc đó, tiếng còi tuýt dài vang lên từ phía dãy nhà ban chỉ huy. Ca gác của chúng tôi đã kết thúc. Gần như ngay lập tức, luồng hơi lạnh biến mất, tiếng bước chân lùi dần rồi tan biến vào màn đêm. Khi hai người của ca gác sau ngái ngủ bước ra thay chốt, họ thấy tôi và Tuấn mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi ướt sũng lưng áo dù trời lạnh cắt da cắt thịt. Cả hai đứa tôi cắm đầu chạy thục mạng về phòng, trùm chăn run lẩy bẩy cho đến sáng.

Sự thật đau lòng đằng sau một chuyện tâm linh có thật
Sáng hôm sau, mặt mũi tôi và Tuấn bơ phờ, nhợt nhạt. Chúng tôi không nuốt nổi một miếng cơm sáng nào. Lấy hết can đảm, chúng tôi lên gặp thầy đại đội trưởng trình bày lại chuyện tâm linh có thật đêm qua, thề thốt là không hề bịa đặt.
Nghe xong, thầy đại đội trưởng nét mặt trầm xuống, thở dài một hơi thườn thượt. Thầy kéo hai đứa vào phòng làm việc, rót cho ly trà nóng rồi mới chậm rãi kể lại sự thật bị vùi lấp từ nhiều năm trước. Hóa ra, chuyện tâm linh có thật này đã tồn tại ở trung tâm từ rất lâu.
Cách đây gần chục năm, trong một ca gác đêm mùa mưa bão, có một nam sinh viên vì thể trạng quá yếu, lại cố tình giấu bệnh tim bẩm sinh để được đi học quân sự cùng lớp. Đêm đó, cậu ấy bị phân công gác ở đúng chốt số 3. Do gió lạnh và kiệt sức, cậu ấy lên cơn đau tim đột ngột nhưng không có ai phát hiện để cấp cứu kịp thời. Khi người ta tìm thấy, cậu ấy đã qua đời trong tư thế tựa lưng vào gốc cây xà cừ, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn về phía bục gác như đang chờ người đến thay ca.
Kể từ đó, linh hồn của nam sinh viên vắn số ấy dường như chưa thể siêu thoát. Cậu ấy vẫn lẩn khuất ở khu vực thao trường, lặp lại những bài tập hành quân và vòng tuần hoàn của một ca gác đêm dang dở. Thầy nhấn mạnh, chuyện tâm linh có thật này là một nỗi đau không ai muốn nhắc lại, và đó cũng là lý do vì sao thầy đã cảnh báo chúng tôi cấm tuyệt đối việc rọi đèn pin hay đáp lời những âm thanh lạ trong đêm. Việc chúng tôi vi phạm nguyên tắc đã khiến oan hồn chú ý, dẫn đến chuyện tâm linh có thật đầy kinh hoàng vừa qua.
Nỗi ám ảnh dai dẳng suốt phần còn lại của kỳ học
Sau khi biết được ngọn ngành của chuyện tâm linh có thật ấy, cái nhìn của tôi về khu quân sự đã hoàn toàn thay đổi. Nó không chỉ là sự sợ hãi đơn thuần nữa, mà còn là một niềm xót xa, thương cảm cho một sinh mệnh trẻ tuổi đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây. Tuy nhiên, nỗi ám ảnh tâm lý thì không thể xóa nhòa trong một sớm một chiều.
Ba tuần còn lại của kỳ học quân sự là một chuỗi ngày cực hình đối với tôi và Tuấn. Mỗi lần có lệnh tập trung toàn trung đội ra thao trường vào buổi tối để sinh hoạt văn nghệ, cứ nhìn về phía gốc cây xà cừ đó, tôi lại lạnh toát sống lưng.
Trong đám đông hàng trăm người đang ca hát rộn rã, thỉnh thoảng khóe mắt tôi lại bắt gặp một bóng áo xanh sờn cũ đứng im lìm ở tít ngoài rìa ánh sáng, lạc lõng và cô độc. Những cái ảo ảnh chập chờn đó liên tục củng cố thêm mức độ chân thực của chuyện tâm linh có thật mà tôi đã trải qua.
Không chỉ riêng chúng tôi, một vài tiểu đội ở dãy nhà phía trên cũng bắt đầu rỉ tai nhau về những chuyện tâm linh có thật khác. Có người kể nghe tiếng khóc thút thít trong nhà tắm tập thể lúc nửa đêm, có người lại thấy vòi nước tự động mở tung tóe dù không có ai vặn. Mọi người bắt đầu truyền tay nhau những lá bùa bình an thỉnh từ chùa mang vào tận phòng ở. Không khí trong đại đội trở nên căng thẳng, ai cũng mong ngóng từng ngày được lấy chứng chỉ để nhanh chóng rời khỏi nơi đầy rẫy những chuyện tâm linh có thật rợn người này.
Sự mệt mỏi về thể xác cộng thêm những áp lực vô hình từ chuyện tâm linh có thật khiến thằng Tuấn sụt mất 3 ký. Đứa vốn tự xưng là “vô thần” nhất nay lại trở thành người chăm thắp nhang nhất ở cái bệ thờ nhỏ ngoài cổng khu đội. Cú sốc từ chuyện tâm linh có thật đó đã dạy cho nó một bài học lớn về sự khiêm tốn trước thế giới tâm linh.
Lời khuyên xương máu cho các khóa sinh viên đi sau
Giờ đây, khi đã ra trường nhiều năm, thỉnh thoảng nhìn thấy những bức ảnh các em tân sinh viên rạng rỡ lên đường đi học quốc phòng, ký ức về tiếng bước chân và tiếng thì thầm * “Đến giờ đổi gác chưa?”* lại dội về trong tâm trí tôi rõ nét như mới ngày hôm qua.
Qua chuyện tâm linh có thật ám ảnh nhất thời đại học này, tôi chân thành khuyên các bạn sinh viên sắp bước vào kỳ học quân sự một số điều cốt lõi. Thứ nhất, dù bạn có tin vào tâm linh hay không, hãy luôn giữ một thái độ chừng mực và tôn trọng đối với những nơi bạn đặt chân đến. Tuyệt đối không được thách thức, nói những lời báng bổ hay tự ý khám phá các khu vực bị cấm vào ban đêm. Những khu vực quân sự luôn ẩn chứa những chuyện tâm linh có thật mà khoa học chưa thể lý giải.
Thứ hai, nếu bạn được phân công gác đêm, hãy tuyệt đối tuân thủ chỉ thị của người chỉ huy. Nếu nghe thấy những âm thanh lạ trái với tự nhiên, cách tốt nhất là giữ im lặng, không soi đèn, không lên tiếng đáp trả. Việc bạn phớt lờ chúng chính là cách bảo vệ bản thân tốt nhất khỏi việc bị cuốn vào một chuyện tâm linh có thật ngoài ý muốn. Cuối cùng, nếu bạn cảm thấy sức khỏe không đảm bảo, đừng cố gắng giấu diếm. Sự chủ quan có thể dẫn đến những hậu quả đáng tiếc như người học viên trong chuyện tâm linh có thật đau lòng mà tôi vừa kể trên.
Hãy ghi nhớ câu chuyện này như một hành trang nhỏ trước khi vác ba lô lên đường. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết dài hơi này. Nếu bạn thấy rùng mình, đừng quên đọc lại 3 Chuyện Tâm Linh Có Thật Rùng Rợn: Bóng Đen Nhà Vệ Sinh Giảng Đường (Tập 3) để xem thử giảng đường đại học tăm tối đến mức nào.
Và hãy cùng nín thở chờ đợi Tập 5 của series, khi chúng ta bước vào một hành trình tình nguyện Mùa Hè Xanh đầy nắng gió, nhưng lại rẽ ngang vào một ngôi nhà hoang bí ẩn chứa đầy những cạm bẫy tâm linh. Hẹn gặp lại các bạn!