Ký Túc Xá Tang — Series Kinh Hoàng Có Thật (Phần 2/3)

Trong phần trước, chúng ta đã phải nín thở chứng kiến khoảnh khắc Phát – cậu sinh viên năm 3 ngành IT – bị một thực thể tà ác tóm lấy cổ tay và lôi tuột vào bóng tối dưới gầm giường lúc 3 giờ sáng. Không gian chật hẹp, ngột ngạt của căn phòng 404 tại ký túc xá tang dường như đã trở thành một cái bẫy hoàn hảo, giam cầm con mồi của nó trong sự tuyệt vọng tột cùng.

Thế giới tâm linh luôn có những quy luật tàn nhẫn của riêng nó, và khi bạn đã vô tình phá vỡ những ranh giới cấm kỵ, cái giá phải trả đôi khi không chỉ là nỗi sợ hãi, mà là cả sinh mạng.

Hôm nay, mời các bạn bước tiếp vào phần 2 của series ký túc xá tang. Sự thật về nơi này tăm tối hơn bất kỳ lời đồn đại nào. Một lễ trừ tà đã được diễn ra lén lút, những vết cào rỉ máu trên bức tường ẩm mốc được hé lộ.

Nhưng liệu những biện pháp tâm linh thông thường có đủ sức chống lại một oán khí đã bám rễ sâu vào nền móng của ký túc xá tang qua hàng chục năm? Hãy giữ chặt chăn, bật sáng màn hình và cùng chúng tôi vén bức màn bí ẩn đẫm máu này.

Mục lục

  1. Cuộc vật lộn sinh tử dưới gầm giường phòng 404
  2. Cánh cửa bị phá vỡ và cảnh tượng ám ảnh lúc rạng sáng
  3. Dấu tay đen xì trên cổ tay và cơn sốt rét tại trạm y tế
  4. Trở lại căn phòng tử thần của ký túc xá tang giữa ban trưa
  5. Bí mật kinh hoàng từ cuốn nhật ký giấu trong ván ép
  6. Lễ trừ tà lén lút và sự thịnh nộ của oán linh
  7. Khung cảnh hỗn loạn, thầy cúng tháo chạy trong tuyệt vọng
  8. Lời nguyền chuyển hướng: Sự biến đổi rùng rợn của người bạn cùng phòng

1. Cuộc vật lộn sinh tử dưới gầm giường phòng 404

Khí lạnh từ dưới gầm giường của ký túc xá tang bốc lên ngùn ngụt, xộc thẳng vào mũi Phát mang theo mùi tử khí nồng nặc. Cậu sinh viên đáng thương bị lôi xềnh xệch trên nền gạch men. Bàn tay xương xẩu, lạnh như tảng băng từ cõi âm siết chặt lấy cổ tay phải của Phát, lực kéo mạnh đến mức cậu có cảm giác xương nách mình sắp bị trật khớp.

Phát cố gắng dùng tay còn lại bấu víu vào phần chân sắt của chiếc giường tầng, móng tay cậu bật máu khi cọ xát với nền gạch. Trong bóng tối đặc quánh của gầm giường, khuôn mặt trương phình với nụ cười rộng đến mang tai đang áp sát vào mặt cậu.

Hơi thở của “thứ đó” phả vào mặt Phát, lạnh lẽo và rít lên từng hồi: “Xuống đây… dưới này… lạnh lắm…”. Đôi mắt trắng dã không tròng của ác linh ghim chặt vào đồng tử đang giãn to vì kinh hãi của Phát. Đây chính là hiện thân thuần túy nhất của sự tà ác mà ký túc xá tang đã che giấu suốt nhiều năm qua.

Bản năng sinh tồn bùng lên mãnh liệt. Phát điên cuồng đạp mạnh hai chân về phía trước, mũi chân cậu vô tình đá văng chiếc bình nước nhựa lúc nãy làm rơi. Nhưng vô ích, lực lượng siêu nhiên quá áp đảo. Ý thức của cậu bắt đầu mờ dần vì thiếu oxy và sốc nhiệt.

Ngay trước khi thế giới chìm vào bóng tối hoàn toàn, Phát nghe thấy một tiếng uỵch lớn từ phía cửa chính, tiếp theo là tiếng la hét hốt hoảng của ai đó. Ác linh của ký túc xá tang đột ngột nới lỏng vòng tay, và Phát hoàn toàn lịm đi.

2. Cánh cửa bị phá vỡ và cảnh tượng ám ảnh lúc rạng sáng

Sự việc có lẽ đã kết thúc bằng một thảm kịch vô phương cứu chữa nếu như nhóm bạn cùng phòng của Phát không đột ngột trở về sớm hơn dự kiến. Tuấn, Khang và Minh đã bắt chuyến xe khách đêm từ quê lên thẳng thành phố để kịp buổi điểm danh sáng môn Mạng máy tính.

Khoảng 4 giờ sáng, khi ba người lếch thếch vác balo bước dọc theo hành lang tối om của khu D – khu vực trung tâm của ký túc xá tang, họ đã nhận thấy một sự bất thường. Điện hành lang chớp tắt liên tục, không khí lạnh buốt dù trời đã tạnh mưa. Khi đến trước cửa phòng 404, Tuấn lấy chìa khóa ra cắm vào ổ nhưng không vặn được, cửa đã bị chốt cứng bằng chốt gạt bên trong.

“Phát ơi! Mở cửa cho tụi tao mày ơi!”, Tuấn đập cửa rầm rầm. Không có tiếng đáp lại, chỉ có sự im lặng chết chóc phảng phất từ bên trong ký túc xá tang. Áp tai vào cánh cửa, Minh nghe thấy những tiếng thở khò khè đứt quãng và tiếng móng tay cào sột soạt xuống nền gạch. Linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành, ba chàng trai trẻ quyết định lùi lại, dùng sức đạp mạnh vào cánh cửa gỗ mục nát.

Rầm! Cánh cửa bung chốt, đập mạnh vào bức tường. Cảnh tượng bày ra trước mắt khiến máu trong người cả ba đứa đông cứng lại. Căn phòng lạnh như một hầm ướp xác. Đồ đạc vứt chỏng chơ. Laptop của Phát nằm lăn lóc dưới đất, màn hình vẫn sáng lờ mờ hiển thị dòng chữ help_me chạy dọc vô tận.

Nhưng điều kinh khủng nhất là Phát. Cậu đang nằm bất tỉnh, nửa thân trên bị kéo rịt vào sâu bên trong gầm chiếc giường tầng số 3. Mắt cậu trợn ngược dã dại, miệng sùi bọt mép. Bất kỳ ai từng được cảnh báo về ký túc xá tang đều hiểu rằng, bị lôi xuống gầm giường lúc rạng sáng là dấu hiệu của việc bị đoạt hồn. Tuấn và Khang hét lên, xông vào nắm lấy hai chân Phát, dùng hết sức lực để kéo người bạn của mình ra khỏi khoảng tối tăm đó.

3. Dấu tay đen xì trên cổ tay và cơn sốt rét tại trạm y tế

Ngay khi kéo được Phát ra, một luồng gió đen đặc quánh kèm theo mùi xác ươn tạt thẳng vào mặt Tuấn, trước khi tan biến vào khoảng không của ký túc xá tang. Ba người xốc Phát lên vai, cõng cậu chạy thục mạng xuống phòng bảo vệ và đưa thẳng sang trạm y tế của trường.

Trực ban y tế đêm đó là một bác sĩ lớn tuổi. Khi thăm khám cho Phát, ông cứ ngỡ cậu sinh viên này bị cảm lạnh hoặc đột quỵ do thức đêm làm đồ án quá sức. Thế nhưng, khi kéo ống tay áo khoác của Phát lên để đo huyết áp, vị bác sĩ khựng lại, đôi tay hơi run rẩy. Trên cổ tay phải của Phát, nổi bần bật một dấu bàn tay năm ngón bầm tím, đen kịt. Dấu tay này dài và mảnh một cách dị thường, in hằn sâu vào da thịt, lạnh ngắt như băng.

Tuấn và Khang nhìn nhau, mặt cắt không còn một giọt máu. Họ biết chắc chắn rằng, người bạn của mình không hề bị bệnh lý thông thường. Cậu ấy đã bị sự tà ác của ký túc xá tang đánh dấu. Khi Phát lờ mờ tỉnh lại vào khoảng 9 giờ sáng, cậu liên tục la hét hoảng loạn, hai tay ôm đầu co rúm lại trong góc giường bệnh, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Đừng kéo tao… mắt nó đỏ lắm… nó dưới gầm giường…”.

Sự việc nghiêm trọng đến mức họ không dám để Phát quay lại phòng 404 thêm một phút giây nào nữa. Nhưng toàn bộ giấy tờ tùy thân, tiền bạc và chiếc laptop chứa mã nguồn đồ án quan trọng của Phát vẫn còn nằm lại trong căn phòng tử thần đó.

Dù sợ hãi đến cực điểm, ba người bạn khỏe mạnh đành phải quyết định quay lại ký túc xá tang giữa trưa nắng để thu dọn đồ đạc, với niềm tin ngây thơ rằng: “Ban ngày thì ma quỷ không thể lộng hành”.

4. Trở lại căn phòng tử thần của ký túc xá tang giữa ban trưa

Đúng 12 giờ trưa, cái nắng Sài Gòn gay gắt chói chang, nhưng khi bước chân vào khuôn viên khu D của ký túc xá tang, một cảm giác ớn lạnh vẫn len lỏi dọc sống lưng ba chàng trai. Ánh mặt trời dường như bị bóp méo, không thể xuyên qua nổi những tán cây xà cừ rậm rạp trồng dọc hành lang.

Họ đẩy cửa bước vào phòng 404. Căn phòng vẫn bừa bộn y nguyên như lúc rạng sáng. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc xen lẫn một thứ mùi ngai ngái kỳ lạ. Khang vội vàng nhặt chiếc laptop bỏ vào balo, trong khi Tuấn gom sách vở và quần áo của Phát nhét vào vali.

“Ê tụi mày… nhìn cái vách tường dưới gầm giường kìa,” Minh đột nhiên lên tiếng, giọng cậu lạc đi, tay run run chỉ về phía chiếc giường tầng số 3.

Dưới ánh sáng ban ngày hắt vào từ cửa sổ, phần bức tường nằm khuất dưới gầm giường hiện ra rõ mồn một. Nó không còn là bức tường vôi trắng xỉn màu nữa. Khắp mặt tường là những vết cào cấu chi chít, sâu hoắm vào tận lớp gạch thẻ bên trong.

Những vết cào này rỉ ra một thứ chất lỏng màu nâu đen đã khô lại, tỏa mùi tanh tưởi. Chúng đan chéo vào nhau một cách hỗn loạn, nhưng nếu nhìn kỹ, dường như chúng đang cố gắng ghép lại thành những từ ngữ vô nghĩa đầy uất hận. Bất cứ ai chứng kiến cảnh tượng này đều phải thừa nhận mức độ tà môn khủng khiếp của ký túc xá tang.

Tuấn lấy điện thoại bật đèn flash soi kỹ hơn. Ngay sát khe hở giữa thanh sắt ngang của giường và bức tường, cậu phát hiện một vật gì đó bị kẹt cứng. Dùng một chiếc thước kẻ dài, Tuấn khều mạnh vật đó ra. Đó là một cuốn sổ tay bìa da màu đen đã mục nát, bọc bên ngoài bởi một lớp nilon dính đầy bùn đất.

ký túc xá tang

5. Bí mật kinh hoàng từ cuốn nhật ký giấu trong ván ép

Cuốn sổ tay đó chính là mảnh ghép còn thiếu để giải mã hoàn toàn sự thật về ký túc xá tang. Ba người bạn ngồi tụm lại giữa phòng, cẩn thận lật từng trang giấy ố vàng, mủn nát. Chữ viết bên trong bằng mực xanh đã nhòe nhoẹt, nét chữ ban đầu nắn nót nhưng về những trang cuối lại run rẩy, gạch xóa điên cuồng như người bị tâm thần.

Đó là nhật ký của Hoàng – nam sinh viên năm cuối từng treo cổ (hoặc chính xác hơn là nhét mình tự sát) dưới gầm giường này từ 8 năm trước. Những trang đầu, Hoàng ghi chép về việc học hành, áp lực nợ nần cá độ. Nhưng từ giữa cuốn sổ, nội dung bắt đầu trở nên rùng rợn.

“Ngày 14/10… Có tiếng cào tường dưới gầm giường. Mình không dám nhìn. Nó thì thầm bảo mình xuống đó chơi với nó.”

“Ngày 22/10… Mắt nó đỏ lắm. Nó bảo chỗ này từng là cái miếu hoang bị đập bỏ để xây nhà. Nó tức giận. Nó không cho mình ngủ. Nó bắt mình phải rạch tường…”

“Ngày 2/11… Mình không chịu nổi nữa. Đầu mình sắp nổ tung. Nó bảo nếu mình không đi xuống đó, nó sẽ bóp cổ mẹ mình ở quê. Mình phải đi. Không có lối thoát ở cái ký túc xá tang này…”

Trang cuối cùng của cuốn sổ chỉ là những nét vẽ nguệch ngoạc hình một khuôn mặt đang cười rộng đến mang tai, được vẽ bằng một chất lỏng màu nâu đỏ giống hệt máu khô.

Hóa ra, những lời đồn đại về nam sinh tự vẫn vì nợ nần chỉ là một phần bề nổi của tảng băng chìm. Hoàng không hề tự sát vì bế tắc, mà cậu ta đã bị bức tử, bị dẫn dụ và thao túng tâm lý bởi một ác linh cổ xưa ngự trị ngay dưới nền móng của ký túc xá tang. Thực thể này không phải là một sinh viên chết oan, mà là một tà linh trú ngụ lâu năm, chuyên hút sinh khí và sự tuyệt vọng của những sinh viên trẻ tuổi có tâm lý bất ổn. Phát đã xui xẻo trở thành mục tiêu tiếp theo của nó.

6. Lễ trừ tà lén lút và sự thịnh nộ của oán linh

Cầm cuốn nhật ký trên tay, Tuấn, Khang và Minh rùng mình kinh hãi. Họ biết rằng việc dọn đi không giải quyết được vấn đề. Trong giới tâm linh, khi một tà linh của ký túc xá tang đã để lại “ấn” (dấu tay bầm tím) trên người nạn nhân, nó sẽ bám theo đến cùng. Để cứu Phát, họ quyết định làm một việc cực kỳ liều lĩnh: Lén mời một thầy pháp về ngay căn phòng 404 để làm lễ cắt duyên âm, xua đuổi tà khí.

Thông qua một người quen làm nghề mai táng, họ liên hệ được với Thầy Bảy – một pháp sư chuyên trị các ca tà môn ở khu vực quận 9. Đêm hôm đó, đúng 11 giờ, họ lén lút đưa Thầy Bảy cùng đồ nghề lẻn qua mặt bảo vệ để vào khu D của ký túc xá tang. Phát lúc này vẫn còn rất yếu, được hai người bạn xốc nách đưa vào theo để làm lễ.

Căn phòng 404 được bịt kín toàn bộ khe hở. Thầy Bảy bày một mâm cúng nhỏ giữa phòng, đốt ba nén nhang lớn cắm vào chiếc lư hương bằng đồng. Xung quanh chiếc giường tầng số 3, thầy rải một vòng muối hạt trộn với gạo sống và dán những đạo bùa màu vàng chi chít chữ bùa chú lên bốn góc tường.

Bầu không khí trong ký túc xá tang tĩnh lặng đến rợn người, chỉ nghe tiếng Thầy Bảy lầm rầm đọc chú. Đột nhiên, ngọn lửa từ ba nén nhang vụt cháy bùng lên thành màu xanh lè, rồi phụt tắt ngúm. Nhiệt độ trong phòng giảm mạnh, lạnh buốt đến mức hơi thở của mọi người đóng thành khói trắng.

“Khốn khiếp, oán khí chỗ này nặng quá! Nó không phải vong thường, nó là quỷ quỷ thần đất rồi!” – Thầy Bảy biến sắc, mồ hôi hột túa ra trên trán. Thầy vội vàng rút thanh kiếm gỗ đào từ trong tay nải ra, hướng thẳng về phía gầm giường.

7. Khung cảnh hỗn loạn, thầy cúng tháo chạy trong tuyệt vọng

Sự can thiệp của pháp sư dường như đã chọc giận thực thể tà ác ngự trị tại ký túc xá tang. Bốn vách tường của căn phòng 404 bắt đầu rỉ ra những giọt nước đục ngầu, hôi thối. Bóng đèn huỳnh quang nổ bốp một tiếng lớn, vỡ vụn bắn mảnh chai tung tóe. Căn phòng hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Trong tiếng thét hoảng loạn của đám sinh viên, một âm thanh cào cấu dữ dội phát ra từ dưới gầm giường, to hơn gấp trăm lần so với đêm hôm trước. Chiếc giường bằng sắt nặng nề bị một lực lượng vô hình hất tung lên cao rồi đập mạnh xuống sàn nhà đánh rầm. Vòng muối gạo phong ấn bị thổi bay tứ tung.

Từ trong góc tối đó, một luồng hắc khí cuồn cuộn lao thẳng về phía Thầy Bảy. Ông lão pháp sư bị hất văng ngược ra sau, đập mạnh lưng vào cửa tủ quần áo, phun ra một ngụm máu tươi. Thanh kiếm gỗ đào gãy làm đôi. Những lá bùa vàng dán trên tường tự động bốc cháy rừng rực dù không có lửa, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn.

Sự hung hãn của ác linh tại ký túc xá tang vượt xa mọi khả năng chống đỡ của con người. Thầy Bảy lồm cồm bò dậy, mặt cắt không còn hột máu. Không màng đến đồ nghề mâm cúng, ông tung cửa phòng chạy thục mạng ra ngoài hành lang, miệng không ngừng la hét: “Chạy đi! Cứu không được đâu! Đất này bị nguyền rủa rồi! Chạy đi!!!”.

Ba chàng trai chứng kiến pháp sư bỏ chạy thì hồn vía lên mây. Họ vội vã xốc nách Phát đang lờ đờ vì sốc, kéo lê cậu bạn ra khỏi cánh cửa định mệnh. Bầu không khí hỗn loạn, kinh hoàng bao trùm khắp khu D của ký túc xá tang.

Nếu bạn thích những câu chuyện rùng rợn trong ký túc xá, hãy xem thêm truyện ma ký túc xá phòng 413 phần 1.

8. Lời nguyền chuyển hướng: Sự biến đổi rùng rợn của người bạn cùng phòng

Họ chạy bạt mạng xuống tầng trệt, băng qua khoảng sân rộng tĩnh mịch và chỉ dừng lại khi ra đến ngoài cổng trường, nơi có ánh đèn đường sáng rực và xe cộ qua lại lác đác. Cả bốn người ngồi sụp xuống vỉa hè, thở dốc, mồ hôi lạnh ướt đẫm áo. Phát lúc này đã nôn khan, dấu tay đen trên cổ cậu dường như nhạt màu đi một chút sau khi thoát khỏi trường năng lượng của ký túc xá tang.

Khang ôm ngực thở dốc, lắp bắp: “Mẹ kiếp… may mà thoát chết… Sáng mai tao sẽ báo ban quản lý xin chuyển đi ngay lập tức, tao không thèm lấy cọc luôn…”. Phát chỉ gật đầu yếu ớt, ánh mắt vẫn còn nỗi kinh hoàng thường trực.

Mọi người quay sang nhìn Tuấn – người dũng cảm nhất nãy giờ đã dùng thước lấy cuốn sổ tay ra. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến mạch máu của Khang và Phát như muốn vỡ tung.

Tuấn đang đứng quay mặt vào bức tường rào của nhà trường. Dưới ánh đèn cao áp màu vàng vọt, hình bóng của cậu đổ dài trên mặt đường. Nhưng điều kỳ lạ là, bả vai của Tuấn đang giật giật từng nhịp đứt quãng. Cậu ta không hề thở dốc vì mệt như những người khác.

Hai tay của Tuấn đang cào mạnh vào bức tường xi măng thô ráp. Móng tay của cậu tứa máu, để lại những vệt dài màu đỏ thẫm trên tường… giống hệt như những vệt máu khô dưới gầm giường phòng 404 ở ký túc xá tang.

Khang run rẩy gọi: “Tuấn… mày làm gì vậy?”.

Tuấn từ từ quay đầu lại. Khuôn mặt cậu ta trắng bệch, không còn một giọt máu. Đôi mắt cậu ta lờ đờ, tròng trắng nổi đầy gân máu đỏ rực. Và trên môi Tuấn, một nụ cười quái dị, rộng ngoác đến tận mang tai từ từ nở ra. Từ trong cổ họng của Tuấn, phát ra một thứ âm thanh the thé, sền sệt, hoàn toàn không phải giọng của cậu:

“Nó… chạy thoát rồi… thì mày… phải… đền mạng cho tao…”

Ác linh của ký túc xá tang không hề bị đánh bại. Nó chỉ đơn giản là đã tìm thấy một vật chủ mới khỏe mạnh hơn để tiếp tục gieo rắc nỗi kinh hoàng. Lời nguyền chưa bao giờ dừng lại.

(Còn tiếp…)


LỜI TÁC GIẢ: > Khi tà linh đã thoát khỏi sự trói buộc, cái giá phải trả sẽ là sinh mạng của ai? Tuấn đã bị đoạt hồn, và sự an toàn của những người còn lại hiện đang ngàn cân treo sợi tóc. Họ sẽ làm gì để cứu bạn mình khi pháp sư cao tay cũng đã phải bỏ chạy?

Đừng bỏ lỡ cái kết đẫm máu và những giải đáp cuối cùng về nguồn gốc thực sự của khu nhà này trong Phần 3 (Hồi kết): Sinh Lộ Mỏng Manh.

Hãy lưu lại bài viết và quay trở lại vào đúng 21h00 ngày [Ngày thứ 14] để đồng hành cùng chúng tôi trong cuộc chiến sinh tử cuối cùng tại Ký Túc Xá Tang.

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang