Ký Túc Xá Tang — Series Truyện Ma Sinh Viên Kinh Hoàng (Phần 1)

Giữa hàng ngàn câu chuyện truyền miệng chốn giảng đường, có những nơi bị thời gian lãng quên nhưng lại được bóng tối ghi nhớ. Có một khu nhà lưu trú sinh viên nằm sâu trong góc khuất của trường đại học, nơi quanh năm thiếu vắng ánh sáng mặt trời, tường rêu phong phủ kín và luôn phảng phất một thứ mùi ẩm mốc lạnh lẽo.

Những sinh viên từng sống ở đó truyền tai nhau một cái tên đầy ám ảnh: Ký túc xá tang. Không ai biết chính xác cái tên ký túc xá tang này bắt nguồn từ đâu, chỉ biết rằng những ai xui xẻo bị xếp vào ở khu nhà này đều mang trong mình một nỗi bất an tột độ.

Chào mừng các bạn đến với phần đầu tiên của chuỗi series kinh hoàng mang tên Ký túc xá tang. Đây không phải là một câu chuyện hư cấu để câu view, mà là một trải nghiệm tâm linh có thật, tàn khốc và nghẹt thở đến từng giây phút. Nếu bạn đang đọc những dòng này vào lúc nửa đêm, hãy chắc chắn rằng gầm giường của bạn không có khoảng trống nào, và cánh cửa phòng đã được khóa chặt. Bởi vì ngay sau đây, cánh cửa bước vào ký túc xá tang sẽ chính thức mở ra.

Mục lục

  1. Bầu không khí ngột ngạt tại căn phòng 404 trong ký túc xá tang
  2. Áp lực đồ án và những dòng code loạn nhịp giữa đêm khuya
  3. Hiện tượng lạ lùng đầu tiên: Nhiệt độ giảm sâu và tiếng cào cấu
  4. Bí mật đen tối bị chôn vùi dưới nền móng của ký túc xá tang
  5. Cảm giác bị theo dõi và bóng đen in trên màn hình laptop
  6. Chiếc bút bi rơi xuống gầm giường và quyết định sai lầm
  7. Nụ cười dưới gầm giường và bàn tay lạnh buốt của cõi âm

1. Bầu không khí ngột ngạt tại căn phòng 404 trong ký túc xá tang

Phát là một sinh viên năm 3 ngành Công nghệ Thông tin. Như bao cậu sinh viên tỉnh lẻ khác lên thành phố trọ học, Phát chọn ở lại ký túc xá để tiết kiệm chi phí.

Đầu học kỳ này, do khu nhà cũ đang sửa chữa, Phát và ba người bạn cùng phòng bị ban quản lý chuyển tạm sang khu D – một tòa nhà biệt lập nằm rúc sâu phía sau lưng nhà thể thi đấu. Ngay từ ngày đầu tiên dọn đến, Phát đã cảm nhận được sự u ám nặng nề của nơi được mệnh danh là ký túc xá tang này.

Căn phòng của cậu mang số 404, một con số mà dân IT như Phát thường đùa nhau là “Not Found” – lỗi không tìm thấy trang. Nhưng trong văn hóa Á Đông, số 4 phát âm giống chữ “Tử”, là một con số đại hung.

Căn phòng 404 của ký túc xá tang có thiết kế vô cùng kỳ dị. Trần nhà thấp tè, cửa sổ bằng gỗ bị kẹt cứng chỉ có thể hé ra một khe nhỏ xíu, ánh sáng bên ngoài dường như bị một thế lực vô hình nào đó nuốt chửng trước khi kịp chiếu vào phòng. Không gian ở đây luôn ở trong trạng thái tranh tối tranh sáng, ngột ngạt và mang một trường năng lượng cực kỳ tiêu cực.

Những sinh viên khóa trên thường rỉ tai nhau rằng, khu D thực chất là một ký túc xá tang thứ thiệt. Rất nhiều năm trước, nơi đây từng xảy ra những vụ tai nạn thương tâm không rõ nguyên nhân, khiến tòa nhà phải đóng cửa một thời gian dài trước khi được sơn sửa lại để đón lứa sinh viên mới.

Dẫu biết những lời đồn đại về ký túc xá tang là đáng sợ, nhưng vì túi tiền eo hẹp, Phát đành nhắm mắt đưa chân, tự nhủ rằng mình là dân học kỹ thuật, chỉ tin vào khoa học và những dòng lệnh logic chứ làm gì có ma quỷ trên đời.

Nếu bạn thích những câu chuyện rùng rợn trong ký túc xá, hãy xem thêm truyện ma ký túc xá phòng 413 phần 1.

Khung cảnh hành lang u ám và xập xệ của tòa nhà cũ ký túc xá tang

2. Áp lực đồ án và những dòng code loạn nhịp giữa đêm khuya

Thời điểm xảy ra câu chuyện là vào giữa tháng 11, Sài Gòn đang bước vào những ngày mưa dầm dề rả rích. Trời lạnh buốt. Ba người bạn cùng phòng của Phát đã rủ nhau về quê ăn cưới một người bạn học cũ, để lại Phát một mình bám trụ lại căn phòng 404 của ký túc xá tang. Cậu đang phải gánh trên vai một áp lực khổng lồ: hoàn thiện đồ án cuối kỳ là một hệ thống website thương mại điện tử chuyên nghiệp.

Với một sinh viên năm 3, việc code một hệ thống phân quyền phức tạp bao gồm giao diện người mua (Customer), trang quản lý của người bán (Seller) và bảng điều khiển tổng của quản trị viên (Admin) là một thử thách vắt kiệt sức lực. Đêm hôm đó, đồng hồ đã điểm 1 giờ 30 phút sáng. Phát vẫn đang cắm mặt vào màn hình laptop rực sáng, cố gắng fix một cái bug (lỗi) quái ác ở phần hiển thị doanh thu trên màn hình Admin.

Không gian trong ký túc xá tang lúc này tĩnh lặng như một nấm mồ. Tiếng mưa rơi lộp độp ngoài mái tôn càng làm tăng thêm sự vắng vẻ, cô liêu.

Tiếng gõ phím lạch cạch của Phát vang lên khô khốc, dội vào bốn bức tường ẩm mốc rồi dội ngược lại, tạo thành những âm thanh ồ ồ nghe rất chói tai. Sự mệt mỏi bắt đầu xâm chiếm lấy hệ thần kinh của cậu. Mắt Phát mỏi nhừ, đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Cậu với tay lấy lon bò húc đã uống cạn từ lâu, lắc lắc vài cái rồi chép miệng thất vọng.

Và đúng lúc đó, những điều kỳ quái đặc trưng của một ký túc xá tang bắt đầu bủa vây lấy cậu sinh viên IT cô độc.

Nếu bạn thích những câu chuyện rùng rợn trong môi trường sinh viên, hãy xem thêm ký túc xá tầng 0 chương 1 phòng B404 với nhiều tình tiết ám ảnh.

Ngoài ra, truyện ma ký túc xá phòng 413 phần 1 cũng là một trong những câu chuyện kinh dị được nhiều người tìm đọc.

Bạn cũng có thể khám phá thêm truyện ma hồ đá làng đại học quốc gia với bối cảnh đầy ám ảnh.

3. Hiện tượng lạ lùng đầu tiên: Nhiệt độ giảm sâu và tiếng cào cấu

Đột nhiên, luồng gió lạnh từ khe hở của chiếc cửa sổ gỗ thổi xộc vào phòng mang theo mùi đất rữa và mùi ngai ngái của rêu phong. Nhiệt độ trong phòng 404 của ký túc xá tang dường như giảm xuống đột ngột. Phát rùng mình, vội vàng kéo chiếc áo khoác nỉ lên tận cổ.

Dù đã mặc áo ấm, cậu vẫn cảm thấy một cái lạnh thấu xương ngấm từ dưới nền gạch men xỉn màu lên tận đỉnh đầu. Theo các chuyên gia tâm linh học, sự giảm sút nhiệt độ cục bộ trong một không gian kín chính là dấu hiệu đầu tiên cho thấy năng lượng của ký túc xá tang đang bị kích hoạt bởi một thực thể phi tự nhiên.

Phát nhíu mày, định đứng lên đóng hẳn khe cửa sổ lại thì bất chợt, từ dưới gầm chiếc giường tầng bằng sắt rỉ sét nơi cậu đang ngồi, một âm thanh lạ vang lên:

Soạt… sột soạt…

Âm thanh đó giống hệt như tiếng móng tay của ai đó đang cào nhẹ vào vạt giường bằng gỗ ép. Ban đầu, Phát nghĩ đó là tiếng chuột nhắt chạy rong trong ký túc xá tang. Khu này cũ kỹ rồi, có chuột cũng là chuyện bình thường. Cậu lấy chân dậm dậm mạnh xuống nền nhà để dọa con chuột chạy đi, rồi tiếp tục cắm mặt vào đoạn code PHP đang dở dang.

Tuy nhiên, sự việc không dừng lại ở đó. Màn hình laptop của Phát đột nhiên chớp nháy liên tục. Phần mềm VS Code đang mở bỗng nhiên bị đơ cứng. Con trỏ chuột tự động giật lùi, xóa sạch đi đoạn code mà cậu vừa cất công gõ suốt hai tiếng đồng hồ. Thay vào đó, trên màn hình đen ngòm của trình soạn thảo, những ký tự vô nghĩa bắt đầu tự động xuất hiện với tốc độ chóng mặt:

h e l p ... h e l p ... i m ... c o l d ...

Phát trợn tròn mắt. Cậu vội vàng rút giắc cắm bàn phím rời ra, nghĩ rằng bàn phím bị chập mạch do độ ẩm trong ký túc xá tang quá cao. Nhưng không, dù đã rút bàn phím, những dòng chữ đó vẫn tiếp tục chạy trên màn hình. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra ướt đẫm trán Phát.

Dân IT luôn có tư duy logic, cậu cố gắng ép mình tin rằng máy tính bị nhiễm virus hoặc đang bị hacker tấn công qua mạng Wi-Fi công cộng. Cậu nhấn đè nút nguồn để ép máy tính tắt hẳn. Màn hình phụt tắt. Căn phòng 404 chìm vào bóng tối mờ ảo, chỉ còn chút ánh sáng vàng vọt hắt vào từ ngọn đèn cao áp ngoài sân.

Ngay khoảnh khắc màn hình tắt lịm, thông qua lớp kính phản chiếu của màn hình laptop đen bóng, Phát nhìn thấy một bóng đen mờ ảo đang đứng lù lù ngay sau lưng mình. Bóng đen đó cao lêu nghêu, phần đầu chạm gần tới trần nhà của ký túc xá tang, và nó đang từ từ cúi gập người xuống, sát vào gáy của cậu.

4. Bí mật đen tối bị chôn vùi dưới nền móng của ký túc xá tang

Trái tim Phát đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Cậu vùng đứng dậy, quay ngoắt người lại, tay chụp lấy chiếc ghế nhựa làm vũ khí phòng thân. Nhưng phía sau cậu không có ai cả. Hành lang bên ngoài tĩnh lặng. Cửa phòng vẫn chốt chặt bằng chiếc ổ khóa gạt từ bên trong. Chỉ có bầu không khí đặc quánh, lạnh lẽo đến rợn tóc gáy đang bóp nghẹt lấy buồng phổi của cậu.

Lúc này, ký ức về những câu chuyện rùng rợn của ký túc xá tang chợt ùa về trong tâm trí Phát. Cậu nhớ lại lời kể của ông chú bảo vệ già vào ngày đầu tiên dọn đến đây. Chú ấy đã từng cảnh báo bọn cậu rằng: “Ở phòng 404 thì tối ngủ nhớ để đèn, và tuyệt đối đừng bao giờ nhìn xuống gầm giường vào lúc 3 giờ sáng”.

Theo truyền thuyết truyền miệng của lứa sinh viên khóa trước, căn phòng 404 của ký túc xá tang từng là nơi ở của một nam sinh viên ưu tú. Nhưng vì vướng vào vòng xoáy cờ bạc cá độ bóng đá, nợ nần chồng chất không lối thoát, nam sinh viên đó đã chọn cách tự kết liễu đời mình.

Đáng sợ nhất là, cậu ta không treo cổ cũng không uống thuốc độc, mà cậu ta đã tự nhét mình vào khoảng trống chật hẹp, tối tăm dưới gầm chiếc giường tầng số 3 – chính là chiếc giường mà Phát đang nằm. Khi người ta phát hiện ra, thi thể đã bốc mùi, đôi mắt vẫn trợn trừng đỏ ngầu hướng ra ngoài như đang ôm một nỗi oán hận khôn nguôi.

Từ đó về sau, dù đã được mời thầy về làm lễ cúng bái và niêm phong một thời gian, nhưng oán khí tích tụ tại căn phòng này vẫn không hề tan biến.

Cái tên ký túc xá tang cũng từ vụ việc đẫm máu đó mà lan truyền rộng rãi. Những sinh viên khóa sau vô tình được xếp vào phòng này đều thường xuyên bị bóng đè, nghe tiếng khóc thút thít, hoặc thấy đồ đạc tự động xê dịch. Và đêm nay, khi Phát chỉ có một mình, năng lượng âm u của ký túc xá tang đã thực sự nhắm vào cậu.

Màn hình laptop hiển thị những dòng mã code kỳ lạ giữa bóng tối ký túc xá tang

5. Cảm giác bị theo dõi và bóng đen in trên màn hình laptop

Đứng giữa căn phòng tranh tối tranh sáng, Phát cố gắng hít thở thật sâu để lấy lại bình tĩnh. “Chỉ là ảo giác do thiếu ngủ thôi mày ạ, đồ án ngập đầu nên hoa mắt thôi”, Phát tự lẩm bẩm trong miệng để trấn an bản thân. Cậu bật công tắc đèn tuýp. Căn phòng sáng rực lên, xua đi phần nào bóng tối u ám của ký túc xá tang.

Phát với tay cầm bình nước lọc định uống một ngụm cho đỡ khô cổ, nhưng bình nước đã cạn sạch. Sự khát nước cộng thêm tâm lý căng thẳng khiến cậu quyết định cầm bình nhựa, mở chốt cửa bước ra ngoài hành lang để đi đến khu vực máy lọc nước nóng lạnh đặt ở cuối dãy.

Hành lang của ký túc xá tang vào lúc 2 giờ sáng dài hun hút, sâu thẳm như một cái hang động không có lối thoát. Những bóng đèn huỳnh quang trên trần nhà có lẽ do đã quá cũ nên cứ chớp tắt liên hồi, phát ra những tiếng kêu rè rè đầy ám ảnh. Tiếng dép xốp của Phát lê lết trên nền gạch tạo ra những âm thanh vang vọng, dội vào vách tường lạnh lẽo.

Khi đang đứng đợi nước chảy đầy bình, Phát vô tình liếc mắt nhìn về phía phòng tắm tập thể nằm đối diện. Trong bóng tối, cậu lờ mờ nhận thấy có một ánh sáng xanh nhạt hắt ra từ buồng tắm trong cùng. Kèm theo đó là tiếng nước chảy róc rách: Rào… rào… “Giờ này mà còn ai đi tắm sao?”, Phát thắc mắc. Tòa nhà này hiện tại có rất ít sinh viên ở lại, huống hồ lại là một đêm mưa bão lạnh buốt xương. Sự tò mò thôi thúc Phát bước nhẹ về phía buồng tắm.

Càng đến gần, không khí càng giảm xuống rõ rệt, lạnh như đứng trước cửa hầm chứa đá. Khi Phát đứng sát bên ngoài cánh cửa buồng tắm đang đóng hờ, tiếng nước đột ngột tắt phụp. Không có tiếng vặn vòi, không có tiếng sột soạt của quần áo. Chỉ có một sự im lặng chết chóc.

Đột nhiên, một tiếng cười the thé, sắc lẹm vang lên ngay sát bên tai Phát: “Hí… hí… hí…”. Âm thanh đó mỏng dính, không mang chút sinh khí nào của con người. Phát giật bắn mình, đánh rơi cả bình nước xuống sàn nhà. Cậu co cẳng chạy thục mạng về lại căn phòng 404, lao vào trong và chốt chặt cửa lại. Cậu đã thực sự cảm nhận được hơi thở tử thần của ký túc xá tang đang bủa vây lấy mình.

6. Chiếc bút bi rơi xuống gầm giường và quyết định sai lầm

Phát ngồi phịch xuống mép giường, hai tay ôm lấy đầu đang đau như búa bổ. Cậu không dám ngủ, cũng không dám mở máy tính lên code tiếp. Cậu chỉ muốn trời nhanh sáng để có thể dọn đồ chạy trốn khỏi cái ký túc xá tang quỷ quái này.

Thời gian trôi qua một cách chậm chạp và nặng nề. Đồng hồ điểm đúng 3 giờ 00 phút sáng.

Vì quá căng thẳng, Phát vô thức cầm chiếc bút bi trên bàn quay đi quay lại trên những ngón tay. Do tay run lẩy bẩy vì lạnh và sợ hãi, chiếc bút tuột khỏi tay cậu, rơi xuống nền gạch và lăn vòng vòng… cạch cạch cạch… rồi dừng lại tọt vào sâu tít bên trong gầm giường.

Phát chửi thề một tiếng. Đó là chiếc bút may mắn của cậu, chiếc bút đã đi theo cậu qua hàng chục kỳ thi cam go từ thời cấp ba lên đại học. Trong một khoảnh khắc đánh mất đi sự phòng bị, tâm lý tiếc của đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Cậu nghĩ đơn giản: “Phòng bật đèn sáng trưng thế này thì sợ quái gì. Lấy cái bút rồi lên giường đắp chăn thức tới sáng luôn”.

Đó là một quyết định sai lầm chí mạng. Một nguyên tắc sống còn khi ở ký túc xá tang đã bị phá vỡ: Tuyệt đối không được nhìn xuống gầm giường lúc 3 giờ sáng. Phát bật đèn flash của chiếc điện thoại smartphone, từ từ quỳ gối xuống nền gạch men lạnh buốt. Cậu chống một tay xuống sàn, hạ thấp trọng tâm, từ từ cúi đầu nhìn vào cái khoảng trống đen ngòm, chật hẹp dưới gầm chiếc giường tầng số 3.

7. Nụ cười dưới gầm giường và bàn tay lạnh buốt của cõi âm

Ánh sáng từ đèn flash điện thoại quét một luồng sáng chói lóa vào bóng tối dưới gầm giường. Bụi bặm bay lơ lửng trong không khí đục ngầu của ký túc xá tang. Chiếc bút bi may mắn của Phát đang nằm lăn lóc ở sát vách tường. Cậu vươn cánh tay dài ra, cố gắng với lấy chiếc bút.

Soạt…

Lại là âm thanh cào cấu đó. Nó vang lên rất gần, ngay góc khuất nhất của gầm giường mà ánh đèn flash chưa rọi tới. Phát khựng lại, tim đập loạn nhịp. Cậu từ từ lia dải ánh sáng của điện thoại về phía góc tối đó.

Máu trong huyết quản của Phát như đông cứng hoàn toàn. Hệ thần kinh của cậu bị đánh sập chỉ trong một phần mười giây.

Nằm cuộn tròn ở góc trong cùng của gầm giường, không phải là đống rác hay giẻ rách, mà là một khuôn mặt người. Khuôn mặt đó trương phình, tím tái và chi chít những mạch máu đen ngòm nứt nẻ. Đôi mắt của nó không có lòng đen, chỉ là một màu trắng dã, trợn trừng rỉ ra thứ chất lỏng màu đỏ thẫm. Điều kinh hoàng nhất là khuôn mặt đó đang nở một nụ cười rộng đến mang tai, để lộ hàm răng lởm chởm đen xì.

Thực thể của ký túc xá tang đang nằm sát rạt trên mặt đất, cách mặt Phát chỉ chưa đầy nửa mét. Nó đã nằm đó, dưới gầm giường của cậu, quan sát cậu từ suốt đêm đến giờ.

Phát há hốc mồm định thét lên một tiếng thất thanh, nhưng cổ họng cậu cứng đờ, không thể phát ra dù chỉ là một tiếng nấc. Cậu muốn rút tay lại, muốn bò ngược trở ra và bỏ chạy. Nhưng cơ thể cậu hoàn toàn tê liệt bởi nỗi sợ hãi tột cùng, một loại áp lực tâm linh kinh hoàng chỉ có ở ký túc xá tang đã ép chặt cậu xuống sàn nhà.

Nụ cười ma quái của khuôn mặt đó càng lúc càng rộng ra. Từ trong bóng tối dưới gầm giường, một cánh tay nhợt nhạt, xương xẩu với những chiếc móng dài đen cáu bẩn đột ngột lao ra với tốc độ kinh hoàng. Cánh tay đó lạnh toát như băng đá, vươn dài một cách phi lý và tóm chặt lấy cổ tay của Phát.

Một lực kéo khủng khiếp từ thế giới bên kia giật mạnh cánh tay cậu. Chiếc điện thoại rơi lạch cạch xuống sàn, ánh đèn flash vụt tắt. Xung quanh chỉ còn lại bóng tối đặc quánh và tiếng cười the thé, man rợ vang vọng khắp căn phòng 404 của ký túc xá tang.

“Hí… hí… xuống đây… code chung với tao…”

Phát bị kéo trượt một đoạn dài trên nền gạch, nửa thân trên của cậu bị lôi tuột vào bóng tối sâu thẳm của gầm giường. Tiếng thét tuyệt vọng của cậu xé toạc màn đêm mưa bão, nhưng trong khu D của ký túc xá tang cô lập này, không một ai có thể nghe thấy.

(Còn tiếp…)

LỜI TÁC GIẢ: > Đêm nay, trước khi bạn nhắm mắt ngủ, hãy tự hỏi: Liệu chiếc gầm giường của bạn có thực sự trống không? Khoảng không gian chật hẹp bên dưới lưng bạn liệu có đang chứa đựng một bí mật nào giống như ở Ký Túc Xá Tang hay không?

Đừng vội rời mắt, số phận của Phát sẽ đi về đâu khi bị thực thể tà ác đó kéo vào bóng tối? Bạn cùng phòng của cậu trở về sẽ chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng nào? Tất cả sẽ được giải đáp trong Phần 2: Vết Cào Trên Tường Và Lễ Trừ Tà Đẫm Máu.

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang