Chuyện Tâm Linh Có Thật Ám Ảnh: Vị Khách Trên Đèo (Tập 9)

Tuổi trẻ và những chuyến đi “phượt” bằng xe máy dường như là một phần không thể thiếu trong ký ức của bất kỳ sinh viên nào. Cảm giác kẹp ga chạy dọc theo những cung đường đèo uốn lượn, đón những cơn gió lạnh buốt của vùng cao rít qua khe mũ bảo hiểm luôn mang lại một sự tự do đến tột độ.

Tuy nhiên, đằng sau sự phấn khích và khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ ban ngày, những ngọn đèo vắng bóng người vào ban đêm lại là một thế giới hoàn toàn khác. Đó là nơi bóng tối nuốt chửng mọi ánh sáng, và cũng là bối cảnh hoàn hảo cho vô số những chuyện tâm linh có thật rùng rợn được giới phượt thủ truyền tai nhau từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Trong tập 9 của series nhật ký rùng rợn, chúng ta sẽ tạm gác lại những không gian ngột ngạt của phòng trọ hay thư viện trường, để cùng xách ba lô lên và hòa mình vào một cung đường đèo đầy sương mù. ‘Câu chuyện mà tôi sắp kể dưới đây là một chuyện tâm linh có thật 100% xảy ra với chính tôi và nhóm bạn đại học trong một chuyến phượt Đà Lạt.

Trải nghiệm về một vị khách không mời đứng vẫy xe xin đi nhờ giữa đèo vắng đã trở thành một chuyện tâm linh có thật ám ảnh tôi đến mức, tôi đã vĩnh viễn từ bỏ đam mê chạy xe máy đường dài vào ban đêm. Hãy cắm tai nghe, bật một chút nhạc không lời tĩnh lặng, và cùng tôi vặn tay ga bước vào bóng tối.

Mục lục

  1. Chuyến đi xả stress sau mùa đồ án và sự cố vỡ kế hoạch
  2. Sương mù đặc quánh và cái lạnh thấu xương trên đèo lúc nửa đêm
  3. Tách đoàn: Nỗi cô đơn tột cùng giữa không gian tĩnh mịch
  4. Cô gái mặc áo khoác trắng đứng vẫy xe bên vệ đường
  5. Cảm giác lạnh lẽo sau lưng và sức nặng bất thường của chiếc xe
  6. Điểm mù trên gương chiếu hậu và hơi thở từ cõi âm
  7. Khúc cua tử thần và ánh đèn pha cứu rỗi sinh mạng
  8. Bí mật về ngôi miếu nhỏ ven đường và thân phận vị khách
  9. Tại sao các cung đường đèo luôn là điểm nóng của tâm linh?
  10. Nguyên tắc sống còn khi chạy xe đường đèo ban đêm

1. Chuyến đi xả stress sau mùa đồ án và sự cố vỡ kế hoạch

Hồi đó, tôi và nhóm bạn thân đang học năm cuối ngành phát triển web. Vừa trải qua những tháng ngày cày cuốc sấp mặt để hoàn thiện một dự án thiết kế hệ thống lớn, cả đám quyết định tự thưởng cho mình một chuyến phượt Đà Lạt bằng xe máy để xả hơi. Kế hoạch ban đầu rất hoàn hảo: xuất phát từ Sài Gòn lúc 5 giờ sáng, tà tà chạy và sẽ có mặt ở trung tâm thành phố Đà Lạt vào khoảng 3 giờ chiều để kịp đón hoàng hôn. Những ai từng đi phượt đều biết, chạy đèo vào ban ngày không chỉ an toàn mà còn có thể ngắm cảnh rất đẹp.

Thế nhưng, thực tế luôn biết cách trêu đùa con người, và dường như số phận đã sắp đặt sẵn một chuyện tâm linh có thật đang chờ đợi chúng tôi ở phía trước. Xe của một người trong đoàn bị thủng xăm liên tục, sau đó lại hỏng hệ thống điện phải tấp vào một tiệm sửa xe ven quốc lộ ở Đồng Nai mất hơn 4 tiếng đồng hồ. Khi chúng tôi đến được chân đèo Bảo Lộc, trời đã chập choạng tối. Đồng hồ chỉ 6 rưỡi tối, nhưng vì là tháng 12 cuối năm, bóng tối ập xuống rất nhanh.

Chạy đèo ban đêm là một điều tối kỵ đối với những “tấm chiếu mới” chưa có nhiều kinh nghiệm. Tuy nhiên, vì đã lỡ đặt phòng homestay trên Đà Lạt và không muốn bơ vơ giữa thị trấn lạ, trưởng đoàn quyết định bấm bụng chạy tiếp. Sự chủ quan bồng bột của tuổi trẻ đã đẩy chúng tôi vào một tình thế cực kỳ nguy hiểm, mở toang cánh cửa cho một chuyện tâm linh có thật kinh hoàng sắp sửa ập đến.

2. Sương mù đặc quánh và cái lạnh thấu xương trên đèo lúc nửa đêm

Đèo Bảo Lộc nổi tiếng với những khúc cua cùi chỏ gắt và một bên là vách núi, một bên là vực sâu. Ban đêm, lượng xe tải, xe khách chạy Bắc – Nam qua đây rất nhiều, khiến việc chạy xe máy trở nên vô cùng áp lực.

Khi chúng tôi bắt đầu leo những con dốc đầu tiên, sương mù từ dưới thung lũng bắt đầu dâng lên cuồn cuộn. Chỉ trong vòng mười lăm phút, tầm nhìn giảm xuống chỉ còn chưa đầy năm mét. Ánh đèn pha của những chiếc xe máy (dù đã dán nilon vàng phá sương) cũng trở nên bất lực trước lớp sương mù đặc quánh như sữa.

Nhiệt độ giảm sâu đột ngột. Cơn gió rừng rít qua những tán cây xào xạc tạo nên những âm thanh u sầu, ai oán. Khung cảnh lúc này giống hệt như bối cảnh của một bộ phim kinh dị dọn đường cho một chuyện tâm linh có thật.

Trong nhóm 4 xe, tôi được phân công chạy “chốt đoàn” (xe đi cuối cùng để đảm bảo không ai bị rớt lại). Xe tôi là một chiếc côn tay dung tích 150cc, hệ thống máy móc được bảo dưỡng rất kỹ. Tuy nhiên, khi lọt thỏm giữa bóng đêm và sương mù, tiếng động cơ xe dường như cũng bị nuốt chửng.

Người ta thường nói, khi đi đường rừng núi ban đêm, dương khí của con người sẽ bị lấn át bởi âm khí của đại ngàn. Nếu bạn có tâm lý không vững, bạn rất dễ gặp phải những hiện tượng mà dân phượt gọi là “ma dắt”. Và đêm nay, tôi đã trở thành nhân vật chính bất đắc dĩ trong một chuyện tâm linh có thật mà tôi không bao giờ muốn trải qua thêm một lần nào nữa.

3. Tách đoàn: Nỗi cô đơn tột cùng giữa không gian tĩnh mịch

Xe chúng tôi di chuyển với tốc độ rùa bò, khoảng 30km/h, bám sát vạch kẻ đường mờ nhạt. Bất ngờ, một chiếc xe khách giường nằm từ phía sau lao tới, bóp còi hơi inh ỏi và lấn làn ép chúng tôi phải dạt sát vào lề đường để nhường chỗ. Cú ép xe đó khiến đoàn chúng tôi bị đứt đoạn. Khi chiếc xe khách vượt qua, kéo theo một cuộn sương mù mù mịt, tôi bị tụt lại phía sau một khoảng khá xa.

Tôi vặn ga định bám theo ánh đèn hậu màu đỏ của xe bạn mình, nhưng sương mù dày đặc đã che khuất tất cả. Trước mắt tôi giờ đây chỉ là một màn sương trắng đục và màn đêm đen kịt. Phía sau lưng cũng không có ánh đèn của bất kỳ chiếc xe nào khác. Không gian tĩnh mịch đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng lốp xe của mình ma sát với mặt đường ướt nhẹp.

Cảm giác cô đơn tột độ xen lẫn sự hoảng sợ bắt đầu bóp nghẹt lồng ngực tôi. Giữa con đèo hoang vắng dài hàng chục kilomet, một mình một xe, điện thoại thì hoàn toàn mất sóng không thể liên lạc được với nhóm bạn. Tôi tự nhủ mình phải bình tĩnh, cứ chạy từ từ bám lề phải rồi sẽ gặp lại mọi người ở đỉnh đèo. Nhưng tôi không biết rằng, việc bị tách đoàn và phải đi một mình chính là “mồi ngon” thu hút những thực thể siêu nhiên, dẫn dắt tôi bước thẳng vào tâm điểm của một chuyện tâm linh có thật đầy ma mị.

4. Cô gái mặc áo khoác trắng đứng vẫy xe bên vệ đường

Tôi chạy thêm được khoảng hai khúc cua nữa. Đồng hồ trên mặt đồng hồ điện tử báo 9 giờ 15 phút tối. Đột nhiên, ánh đèn pha của xe tôi quét trúng một hình bóng đang đứng lẻ loi bên lề đường, ngay sát hộ lan tôn lượn sóng.

Tim tôi hẫng đi một nhịp. Đó là một cô gái.

Cô gái mặc một chiếc áo khoác gió màu trắng, trùm kín đầu, vóc dáng khá nhỏ nhắn. Cô đứng chôn chân bên lề đường, tay phải vươn ra vẫy vẫy liên tục theo động tác xin đi nhờ xe.

Giữa con đèo hoang vu, không có nhà dân, không có xe hỏng xung quanh, sự xuất hiện của một cô gái trẻ lúc nửa đêm là một điều hoàn toàn phi logic. Ngay lập tức, những giai thoại về chuyện tâm linh có thật trên đèo chớp qua trong đầu tôi. Người xưa dặn, đi đường khuya gặp người vẫy xe tuyệt đối không được dừng lại, đặc biệt là phụ nữ hoặc trẻ em.

Tôi bóp chặt tay côn, quyết định phớt lờ và vặn ga định chạy lướt qua. Nhưng ngay khoảnh khắc chiếc xe của tôi tiến lại gần cách cô gái đó khoảng ba mét, hệ thống điện của chiếc xe bỗng nhiên chập chờn. Ánh đèn pha nhấp nháy liên tục rồi mờ hẳn đi, động cơ xe tự động lịm dần, kêu hụp… hụp… rồi chết máy hoàn toàn.

Chiếc xe trượt đi theo quán tính và dừng lại ngay sát vị trí cô gái đang đứng. Không gian im ắng đến rợn người. Tôi hoảng loạn, liên tục bấm nút đề nhưng chiếc xe hoàn toàn vô vọng, không có một chút tín hiệu nào. Cùng lúc đó, cô gái bước tới, giọng nói lanh lảnh, mỏng dính cất lên phá vỡ sự tĩnh lặng:

“Anh ơi… cho em đi nhờ một đoạn lên miếu Ba Cô với… xe em bị hỏng ở tít dưới kia, em sợ quá…”

Giọng nói ấy nghe rất chân thực, mang theo một chút run rẩy của cái lạnh. Nhìn cô gái bằng xương bằng thịt, có vẻ đang run lên vì sương mù, bản năng thương người của một thanh niên đã lấn át đi nỗi sợ hãi về những chuyện tâm linh có thật. Tôi chậc lưỡi nghĩ: “Chắc người ta đi phượt bị hỏng xe thật, mình là đàn ông mà bỏ mặc con gái giữa đèo vắng thế này thì hèn quá”. Đó là quyết định sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi, một quyết định kéo tôi chìm sâu vào một chuyện tâm linh có thật không lối thoát.

“Lên xe đi, nhưng xe anh đang khó nổ máy,” tôi đáp. Thật kỳ lạ, vừa dứt lời, tôi chạm tay vào nút đề, chiếc xe bỗng gầm lên giòn giã như chưa hề có sự cố gì xảy ra.

khoảnh khắc bắt đầu chuyện tâm linh có thật trên đường đèo

5. Cảm giác lạnh lẽo sau lưng và sức nặng bất thường của chiếc xe

Cô gái bước lên ngồi phía sau xe. Ngay khi cô ấy vừa an tọa, chiếc xe của tôi lập tức chùng xuống một cách cực kỳ bất thường. Một cô gái trông có vẻ chỉ nặng tầm 45kg, nhưng khi ngồi lên, phuộc sau của xe tôi lún sâu xuống kịch kim, đầu xe nhẹ bẫng bốc lên giống như tôi đang chở một khối chì nặng cả trăm ký. Việc thay đổi trọng lượng đột ngột này là một đặc trưng kinh điển thường được nhắc đến trong mọi chuyện tâm linh có thật về ma đi nhờ xe.

Tôi nghiến răng nhả côn, chiếc xe ì ạch lê từng mét trên mặt đường dốc. Từ phía sau lưng, một luồng khí lạnh ngắt, lạnh hơn cả sương mù của vùng đèo núi, bắt đầu phả liên tục vào gáy tôi. Cái lạnh đó xuyên qua lớp áo khoác gió dày cộm, ngấm thẳng vào tận xương tủy. Tôi cố gắng bắt chuyện để bớt căng thẳng:

“Em đi phượt với bạn à? Sao lại để xe hỏng dưới đó?”

Cô gái không trả lời thẳng vào câu hỏi, chỉ đáp lại bằng một giọng điệu đều đều, không có một chút cảm xúc: “Anh cứ chạy thẳng đi… sắp đến nhà em rồi…”

Tôi nhíu mày. Gần đỉnh đèo làm gì có nhà dân nào? Chỉ có rừng thông và vách núi rợn ngợp. Lúc này, bầu không khí xung quanh dường như bị hút cạn oxy. Tôi có cảm giác như mình không còn đang chạy trên mặt đường nhựa nữa, mà đang trôi lơ lửng trong một chiều không gian khác. Sự hiện diện của vị khách phía sau mang đến một áp lực vô hình, đè bẹp mọi giác quan của tôi, buộc tôi phải đối mặt với một chuyện tâm linh có thật vượt ngoài tầm hiểu biết của con người.

6. Điểm mù trên gương chiếu hậu và hơi thở từ cõi âm

Chiếc xe tiếp tục bò lên dốc. Để kiểm tra tình hình phía sau xem có xe tải nào đang lên không, tôi vô thức liếc mắt nhìn vào chiếc gương chiếu hậu bên trái. Những gì phản chiếu trong gương khiến nhịp tim tôi dường như ngừng đập hoàn toàn.

Trên tấm gương chiếu hậu mờ sương, ánh sáng đỏ hắt lên từ đèn hậu phía sau chỉ soi rọi khoảng không trống rỗng. Không có ai ngồi phía sau tôi cả!

Tuy nhiên, sức nặng ngàn cân trên yên xe vẫn còn đó. Hơi lạnh buốt giá vẫn đang mơn trớn sau gáy tôi. Và rõ ràng nhất, là tiếng thở đều đặn, rít lên từng hồi kè kè ngay sát vành tai tôi. Ma quỷ không có bóng, và cũng không phản chiếu trong gương. Quy luật bất di bất dịch của các chuyện tâm linh có thật lại một lần nữa hiển hiện.

Tay tôi cứng đờ, không thể kiểm soát được tay ga. Toàn thân tôi nổi gai ốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm bất chấp nhiệt độ ngoài trời đang là 15 độ C. Tôi muốn phanh xe lại, muốn vứt xe mà chạy, nhưng cơ thể tôi hoàn toàn bị tê liệt. Một thứ sức mạnh tà ác từ chuyện tâm linh có thật đang khóa chặt cử động của tôi.

Đột nhiên, hai cánh tay lạnh như tảng băng của cô gái từ phía sau vươn ra, vòng qua eo tôi ôm chặt cứng. Cái ôm đó không mang lại hơi ấm, mà giống như hai gọng kìm sắt đang siết chặt lấy lục phủ ngũ tạng của tôi. Giọng nói the thé vang lên ngay sát màng nhĩ:

“Lạnh quá… anh đi cùng em nhé…”

7. Khúc cua tử thần và ánh đèn pha cứu rỗi sinh mạng

Chiếc xe đang tiến đến một khúc cua cùi chỏ cực kỳ nguy hiểm. Một bên là vách núi dựng đứng, bên kia là vực sâu hun hút không thấy đáy. Bình thường, biển báo phản quang và hộ lan rào chắn sẽ báo hiệu cho người lái ôm cua. Nhưng trong trạng thái tinh thần hoảng loạn và bị thế lực tâm linh che mắt, những gì tôi nhìn thấy trước mắt hoàn toàn bị bẻ cong.

Trong tâm trí tôi lúc đó, con đường không hề uốn cong. Ánh đèn xe rọi ra phía trước cho thấy một con đường thẳng tắp, bằng phẳng dẫn vào một lối đi ngập tràn ánh sáng dịu nhẹ.

“Đi thẳng đi anh… nhà em ở đó…” Giọng nói ma mị tiếp tục thôi miên tôi.

Tôi mở to mắt, mất hoàn toàn nhận thức, định vặn ga lao thẳng vào hướng mà cô gái chỉ. Chỉ cần chiếc xe lao tới một giây nữa thôi, tôi sẽ lao thẳng xuống vực sâu hàng trăm mét và kết thúc cuộc đời mình trong một chuyện tâm linh có thật bi thảm nhất. Ma đưa lối, quỷ dẫn đường là đây.

Đúng khoảnh khắc bánh trước của xe tôi vừa chệch khỏi vạch kẻ đường, chuẩn bị lao vào vực thẳm, một tiếng còi hơi sấm sét vang lên: BIMMMMM!

Đó là tiếng còi của một chiếc xe tải chở rau từ Đà Lạt đang lao xuống đèo. Ánh đèn pha công suất cực mạnh của chiếc xe tải quét ngang qua mặt tôi, chọc thủng lớp sương mù và đánh tan ảo ảnh thị giác. Luồng ánh sáng chói lòa đã phá vỡ sự kìm kẹp của cõi âm.

Trong tích tắc, tôi giật mình bừng tỉnh, nhận ra trước mắt mình là vực sâu tăm tối chứ không có con đường thẳng nào cả. Bằng một phản xạ sinh tồn bản năng, tôi đạp cứng phanh chân, bóp chặt phanh tay và đánh lái ngoặt sang trái. Chiếc xe trượt bánh, lết một vệt dài trên mặt đường ướt sũng và đổ rầm xuống mép rào chắn bằng tôn.

Tôi ngã văng ra khỏi xe, lăn vài vòng trên mặt đường nhựa nhám. Toàn thân đau nhức, trầy xước, nhưng tôi vẫn còn sống. Chiếc xe tải lao vút qua, để lại tôi nằm đó giữa đèo vắng.

Khi tôi lồm cồm bò dậy, hoảng hốt nhìn xung quanh, cô gái mặc áo khoác trắng đã hoàn toàn biến mất. Không có ai cả. Yên xe phía sau trống rỗng, trọng lượng nhẹ bẫng. Không khí trở lại mức độ lạnh bình thường của thời tiết chứ không còn cái buốt giá cắt da cắt thịt nữa. Vị khách không mời trong chuyện tâm linh có thật ấy đã bốc hơi vào sương mù hệt như cách cô ta xuất hiện.

sự thật rợn người về chuyện tâm linh có thật ở khúc cua tử thần

8. Bí mật về ngôi miếu nhỏ ven đường và thân phận vị khách

Tôi run rẩy dựng chiếc xe lên. May mắn là xe chỉ bị xước dàn áo và vẫn nổ máy được. Vừa nổ máy định chạy đi, ánh đèn xe quét qua bụi rậm ngay sát vị trí tôi vừa suýt lao xuống vực. Đập vào mắt tôi là một ngôi miếu nhỏ xíu bằng xi măng, nhang đèn đã lạnh ngắt, rêu xanh phủ kín.

Trên ngôi miếu dán một bức ảnh đã ố vàng. Dù ánh sáng lờ mờ, tôi vẫn nhận ra khuôn mặt trong bức ảnh đó. Đó chính là cô gái mặc áo khoác trắng vừa đi nhờ xe tôi cách đây ít phút!

Máu trong người tôi như sôi lên rồi lại đông cứng lại. Sự sợ hãi lên đến đỉnh điểm khiến tôi vặn ga lút cán, bỏ mặc mọi nguyên tắc an toàn, chạy bạt mạng trong sương mù để thoát khỏi khúc cua tử thần đó. Tôi chạy không dám ngoái đầu lại, trong đầu liên tục cầu nguyện cho đến khi thấy ánh đèn lấp lánh của trạm dừng chân trên đỉnh đèo, nơi nhóm bạn tôi đang lo lắng đứng đợi.

Khi thấy bộ dạng thê thảm, mặt cắt không còn hột máu của tôi, cả nhóm xúm lại hỏi han. Tôi lắp bắp kể lại toàn bộ chuyện tâm linh có thật vừa xảy ra. Chủ quán nước trên đỉnh đèo nghe thấy vậy, chép miệng thở dài:

“Chú em cao số lắm mới thoát được đấy. Chỗ khúc cua cùi chỏ đó năm nào cũng có người chết. Cô gái chú gặp từng là một sinh viên đi phượt bị tai nạn rớt vực ở đó mấy năm trước, mặc đúng cái áo khoác trắng. Vong chết đường chết chợ oan ức không siêu thoát được, cứ đêm sương mù là hiện ra vẫy xe để tìm ‘người thế mạng’. Rất nhiều tài xế bị ảo giác lao thẳng xuống vực ở khúc cua đó rồi.”

Lời giải thích của bà chủ quán nước như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi, xác nhận sự tồn tại tàn khốc của một chuyện tâm linh có thật mà tôi đã may mắn thoát chết trong gang tấc.

9. Tại sao các cung đường đèo luôn là điểm nóng của tâm linh?

Trải nghiệm cận kề cái chết này đã thay đổi hoàn toàn nhân sinh quan của tôi. Sau chuyến đi đó, tôi vĩnh viễn chia tay với những chuyến phượt đêm. Khi tìm hiểu sâu hơn, tôi nhận ra có lý do khoa học và cả phong thủy giải thích tại sao những ngọn đèo vắng lại là nơi sản sinh ra nhiều chuyện tâm linh có thật đến vậy.

  • Về mặt địa hình và phong thủy: Đèo núi thường là những nơi hội tụ âm khí mạnh, ít ánh sáng mặt trời, nhiều cây cối rậm rạp. Những khúc cua nguy hiểm là nơi thường xuyên xảy ra tai nạn chết người. Theo quan niệm dân gian, những người chết đột ngột do tai nạn giao thông (chết đường chết chợ) linh hồn thường bơ vơ, bị giam giữ tại chính nơi họ mất. Oán khí của họ tích tụ, tạo ra một trường năng lượng tiêu cực, từ đó tạo ra ảo giác đánh lừa người đi đường để “kéo người thế mạng”. Đây là nguồn gốc của vô số chuyện tâm linh có thật trên các cung đường hiểm trở.
  • Về mặt khoa học và tâm lý: Việc chạy xe ban đêm trên đèo đòi hỏi sự tập trung cao độ trong điều kiện thiếu sáng, sương mù dày đặc và nhiệt độ thấp. Não bộ con người rất dễ rơi vào trạng thái mệt mỏi, thiếu oxy, dẫn đến hiện tượng “ảo giác trắng” (Whiteout) hoặc ảo giác thính giác/thị giác. Sự kết hợp giữa tâm lý sợ hãi, mệt mỏi và những lời đồn đại tạo ra những ảo ảnh cực kỳ chân thực.

Dù bạn chọn tin vào cách giải thích nào, thì việc đối mặt với một chuyện tâm linh có thật hay một hiện tượng ảo giác đánh lừa não bộ trên bờ vực thẳm đều có thể dẫn đến một kết cục bi thảm mất mạng.

10. Nguyên tắc sống còn khi chạy xe đường đèo ban đêm

Nếu bạn là một người đam mê xê dịch, một phượt thủ yêu thích khám phá những cung đường mới, xin hãy coi chuyện tâm linh có thật của tôi như một bài học xương máu. Để bảo vệ an toàn tính mạng cho chính mình và đồng đội, hãy ghi nhớ những nguyên tắc bất di bất dịch sau đây:

  1. Hạn chế tối đa việc chạy đèo ban đêm: Trừ những trường hợp bất khả kháng, hãy tính toán lịch trình để vượt đèo vào ban ngày. Ban đêm, ngoài sương mù và giới hạn tầm nhìn, các cung đèo còn là “sân chơi” của xe tải hạng nặng và… những thế lực vô hình.
  2. Không bao giờ được tách đoàn: Đi phượt là đi tập thể. Nếu xe có sự cố, cả đoàn phải dừng lại chờ đợi. Việc đi một mình giữa đèo vắng không chỉ nguy hiểm về mặt an ninh (cướp giật, hỏng xe không ai hỗ trợ) mà còn khiến bạn dễ trở thành mục tiêu bị “dẫn dụ” trong các chuyện tâm linh có thật. Dương khí của một tập thể đông người luôn đủ sức xua tan những năng lượng xấu.
  3. Tuyệt đối không dừng xe chở người lạ lúc nửa đêm: Dù bạn có lòng thương người đến đâu, khi đi đường rừng núi vắng vẻ, gặp người đứng vẫy xe lẻ loi (đặc biệt là phụ nữ, trẻ em hoặc người mặc đồ trắng), hãy vững tay ga chạy thẳng. Đó có thể là dàn cảnh cướp bóc, hoặc rùng rợn hơn, là những nhân vật chính trong một chuyện tâm linh có thật đang tìm người thế mạng.
  4. Luôn giữ cái đầu lạnh và dán nilon vàng phá sương: Trang bị ánh sáng tốt là điều bắt buộc. Khi cảm thấy đầu óc lơ mơ, có dấu hiệu buồn ngủ hay nghe thấy tiếng gọi văng vẳng bên tai, hãy lập tức tấp vào lề (chỗ có ánh đèn hoặc đông người), uống bò húc, rửa mặt bằng nước lạnh. Đừng cố chạy tiếp khi thần kinh đã bị suy yếu.

Thế giới tự nhiên rộng lớn luôn chứa đựng những bí ẩn mà con người quá nhỏ bé để thấu hiểu. Cảm ơn các bạn đã nín thở cùng tôi trải qua chuyện tâm linh có thật ám ảnh nhất trên cung đèo tử thần.

Nếu bạn nghĩ rằng chỉ có đèo dốc mới đáng sợ, hãy thử quay về trường học và đọc lại 8 Chuyện Tâm Linh Có Thật Rùng Rợn: Tiếng Chổi Thư Viện (Tập 8) (nhớ chèn URL Tập 8 vào đây) để xem những cuốn sách cũ có giấu thứ ma thuật đen tối nào không nhé!

Hãy cùng đón chờ Tập 10 trong series của chúng ta: Cây đa trước cổng trường và người phụ nữ áo trắng. Sự thật nào đang ẩn giấu dưới gốc cây trăm tuổi ấy? Hẹn gặp lại các bạn vào bài viết tiếp theo!

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang