Giảng Đường Số 13 Chương 5: Tiết Sau Học Tại B404

Giới thiệu Giảng Đường Số 13 Chương 5

Giảng Đường Số 13 Chương 5 tiếp nối ngay sau khi Lam, Tùng, Dương và Nhi thoát khỏi căn phòng học không tồn tại ở khu A. Tưởng rằng cánh cửa số 13 đã biến mất sau bức tường giữa phòng 12 và 14, nhưng một email mới lại xuất hiện trên điện thoại Lam.

Tiết sau học tại B404.

Trong Giảng Đường Số 13 Chương 5, nhóm podcast nhận ra giảng đường số 13 không còn chỉ là một truyền thuyết ở khu A. Nó đã tìm được đường sang “lớp bên kia”, nơi cái tên Minh, phòng B404 và ký túc xá tầng 0 đang chờ được điểm danh.

giang-duong-so-13-chuong-5-tiet-sau-hoc-tai

Lịch học mới trong Giảng Đường Số 13 Chương 5

Lam nhìn màn hình điện thoại đến mức mắt cay xè.

Lớp: Giảng Đường Số 13
Phòng: B404
Trạng thái: Chờ điểm danh

Không ai nói gì trong vài giây đầu tiên.

Hành lang tầng hai khu A vẫn tối và lạnh. Bức tường giữa phòng 12 và 14 đã trở lại như cũ, phẳng lì, trắng nhợt, không còn dấu vết cánh cửa số 13. Nếu có người đi ngang lúc này, họ chắc chỉ thấy bốn sinh viên đứng giữa hành lang, mặt tái mét như vừa chạy khỏi một cơn ác mộng.

Nhưng Lam biết đó không phải mơ.

Trên vai áo cô vẫn còn vệt phấn trắng.

Trong tay Dương vẫn có mảnh nhựa vỡ từ chiếc micro.

Máy ghi âm của Tùng vẫn lưu lại toàn bộ tiếng điểm danh.

Và điện thoại của cả bốn người đều vừa nhận cùng một thông báo.

Nhi run giọng:

“B404 là đâu?”

Không ai trả lời ngay.

Tùng mở điện thoại, gõ nhanh vào thanh tìm kiếm. B404 không xuất hiện trong danh sách phòng học. Không có phòng B404 ở khu A. Không có trong lịch học. Không có trong sơ đồ giảng đường.

Dương lấy sổ ra, lật lại trang ghi chú lúc nãy.

“B040 là phòng ký túc xá. Nhưng email ghi B404.”

Lam nhìn dòng chữ trên điện thoại.

“Có thể nó đổi mã.”

Tùng ngẩng lên.

“Hoặc nó đổi lớp thành phòng.”

Câu đó khiến cả bốn cùng im.

Trong giảng đường số 13, “lớp” không còn là lớp học. “Chuyển lớp” không còn là đổi lịch. Và “phòng” cũng có thể không còn là một căn phòng bình thường.

Nhi bỗng nói rất nhỏ:

“Em từng mơ thấy số 404.”

Lam quay sang.

“Em nhớ ra từ khi nào?”

Nhi ôm chặt quyển sổ trước ngực.

“Vừa nãy. Lúc thấy chữ B404.”

Cô bé mở sổ. Những trang trước đầy hình vẽ cánh cửa số 13, hành lang khu A, bàn giáo viên và micro. Nhưng ở một trang gần cuối, có một nét vẽ rất mờ bằng bút chì.

Một hành lang ký túc xá.

Một cánh cửa.

Trên cửa ghi: B404.

Dưới hình vẽ, Nhi viết một dòng gần như bị tẩy xóa:

Đừng trả lời nếu không ở đúng phòng.


Cái tên Minh xuất hiện lần nữa

Tùng chụp lại trang sổ của Nhi rồi lưu vào thư mục riêng.

Tên thư mục vẫn là GD13_RAW.

Nhưng lần này, khi cậu mở laptop để sao lưu, thư mục tự đổi tên.

GD13_B404

Tùng chửi khẽ.

“Không ổn.”

Dương cúi xuống màn hình.

Trong thư mục vừa đổi tên, ngoài file ghi âm cũ, xuất hiện thêm một file văn bản mới.

Tên file: DIEM_DANH_TIET_SAU.txt

Tùng không bấm mở ngay. Cậu nhìn Lam.

“Lần này mở không?”

Lam nhìn Nhi.

Cô bé lắc đầu rất nhẹ, nhưng không phản đối.

Dương nói:

“Mở trên máy phụ. Quay lại màn hình. Không copy nội dung ra ngoài.”

Tùng gật đầu, mở file.

Bên trong chỉ có vài dòng:

Danh sách tiết sau:
Lam — người xác nhận
Tùng — người ghi nhận
Dương — người làm chứng
Nguyễn Hoài Nhi — chưa ghi danh
Trần Minh — chờ chuyển lớp

Bên dưới là một dòng khác:

Địa điểm điểm danh: B404
Thời gian: 04:04

Lam nhìn đồng hồ điện thoại.

03:28.

Họ còn ba mươi sáu phút.

Nhi bật khóc rất khẽ.

“Em không muốn đi.”

Lam nắm tay cô bé.

“Không ai bắt em đi.”

Nhưng khi câu đó vừa dứt, điện thoại Nhi sáng lên.

Một thông báo lịch học hiện ra:

Vắng mặt không phép sẽ được chuyển sang danh sách bổ sung.

Nhi chết lặng.

Tùng lập tức cầm điện thoại Nhi, tắt thông báo, bật chế độ máy bay.

Không có tác dụng.

Dòng chữ vẫn nằm đó.

Dương nói nhỏ:

“Nó không cần mạng.”

Lam nhớ lại giảng đường số 13. Nhớ cái micro vẫn phát tiếng dù laptop bị tháo pin. Nhớ cánh cửa xuất hiện trong kính trước khi hiện ra ngoài đời thật.

Thứ này không đi qua mạng.

Nó đi qua danh sách.

Qua tên người.

Qua hành động xác nhận.

Và bây giờ, nó đã có tên của họ.


Đường sang ký túc xá B

Bốn người rời khu A lúc 03:35.

Sân trường gần sáng lạnh hơn ban đêm. Gió thổi qua hàng cây, làm bóng lá đổ dài trên lối đi như những vệt mực bị kéo lê. Ký túc xá khu B nằm ở phía bên kia sân, tách khỏi dãy giảng đường bằng một con đường nội bộ hẹp.

Ban ngày, nơi đó đông sinh viên, xe máy, tiếng nói chuyện và mùi đồ ăn khuya.

Nhưng lúc này, khu B im lặng đến bất thường.

Tầng một vẫn sáng vài bóng đèn trắng. Các tầng trên tối hơn. Riêng dãy hành lang tầng bốn có một ô sáng vàng yếu, chập chờn như tín hiệu sắp tắt.

Tùng dừng lại trước cổng.

“Chúng ta có vào được không?”

Dương nhìn bảng nội quy ký túc xá.

“Giờ này chắc chắn không.”

Lam nhìn điện thoại.

03:48.

Lịch học còn mười sáu phút.

Đúng lúc đó, cổng phụ bên cạnh tự hé ra.

Không ai đứng gác.

Không ai mở khóa.

Chỉ có tiếng kim loại cọ vào nhau rất khẽ.

Cạch.

Nhi lùi lại một bước.

“Nó đang cho mình vào.”

Lam nhìn khe cửa mở.

Cô biết đáng lẽ họ nên quay đầu.

Nhưng nếu không vào, lịch học vẫn bắt đầu. Nếu không có mặt, ai đó sẽ bị chuyển sang danh sách bổ sung. Nếu im lặng quá lâu, giảng đường số 13 sẽ tự điền thay họ.

Và tệ nhất là: Minh có thể thật sự đang ở trong đó.

Lam bước vào trước.

Tùng đi sau, máy ghi âm bật sẵn trong túi áo. Dương cầm sổ và bút. Nhi đi giữa, tay nắm chặt quai túi đến trắng bệch.

Ngay khi cả bốn bước qua cổng, điện thoại Lam rung lên.

Một tin nhắn từ số lạ đuôi 040.

“Đừng đi thang máy.”


Phòng B404 không có trên sơ đồ

Cầu thang bộ khu B tối và có mùi ẩm.

Trên tường, các biển chỉ tầng ghi rất rõ:

Tầng 1
Tầng 2
Tầng 3
Tầng 4

Không có tầng 0.

Không có tầng nào bị khóa.

Không có dấu hiệu cháy hay sửa chữa.

Nhưng khi lên đến chiếu nghỉ giữa tầng ba và tầng bốn, Nhi đột nhiên dừng lại.

“Em nghe thấy tiếng micro.”

Tùng lập tức rút máy ghi âm ra.

Không gian quanh họ im lặng.

Rồi từ loa nhỏ trong máy ghi âm, dù Tùng chưa bấm phát lại, một giọng nữ vang lên:

“Ổn định chỗ ngồi.”

Lam lạnh sống lưng.

Dương nhìn lên cầu thang.

“Từ tầng bốn.”

Họ tiếp tục đi.

Khi lên tới tầng bốn, hành lang hiện ra trước mắt. Hai bên là các phòng ký túc xá đóng kín. Một số cửa có dép để ngoài. Một số cửa dán giấy ghi tên sinh viên. Mọi thứ đều bình thường đến mức khiến người ta khó chịu.

Tùng soi đèn pin.

B401.

B402.

B403.

Sau đó là một khoảng tường trống.

Rồi B405.

Không có B404.

Nhi thì thào:

“Giống phòng 13.”

Lam nhìn khoảng tường giữa B403 và B405.

Không có cửa.

Nhưng trên màn hình điện thoại, lịch học tự cập nhật.

Bạn đã đến đúng địa điểm.

Thời gian điểm danh: 04:04
Còn lại: 03 phút

Dương bước lại gần bức tường.

“Không được quay đầu, đúng không?”

Nhi lắc đầu.

“Đó là cách của khu A. Em không biết ở đây có giống vậy không.”

Tùng nhìn cửa sổ cuối hành lang.

Kính đen phản chiếu bốn người.

Lam.

Tùng.

Dương.

Nhi.

Và phía sau họ, trong kính, có thêm một cánh cửa.

Trên cửa ghi B404.

[CHÈN ẢNH 2: Hành lang ký túc xá B phản chiếu cửa B404 trong kính cuối dãy]
Alt: giang-duong-so-13-chuong-5-cua-b404-trong-kinh


Kết thúc Giảng Đường Số 13 Chương 5

Lam không quay đầu ngay.

Cô đã học được một điều: những nơi không tồn tại thường thích xuất hiện trước trong phản chiếu.

Tùng nhìn vào kính, giọng khàn đi:

“Nó ở sau lưng mình rồi đúng không?”

Không ai trả lời.

Nhưng phía sau họ, một tiếng mở khóa vang lên.

Cạch.

Nhi bật khóc.

Dương siết chặt cây bút trong tay như thể nó có thể dùng làm vũ khí.

Lam từ từ quay lại.

Bức tường giữa B403 và B405 đã biến mất.

Ở đó là một cánh cửa ký túc xá cũ, sơn bong tróc, bảng số hơi lệch.

B404.

Dưới bảng số có dán một tờ giấy trắng.

PHIẾU ĐIỂM DANH TIẾT SAU

Lam bước gần hơn.

Trên giấy có năm dòng tên.

Lam — có mặt tại cửa
Tùng — có mặt tại cửa
Dương — có mặt tại cửa
Nguyễn Hoài Nhi — có mặt tại cửa
Trần Minh — có mặt trong phòng

Tùng tái mặt.

“Minh ở trong đó.”

Ngay lúc đó, từ bên trong phòng B404 vang ra tiếng gõ rất nhẹ.

Không phải gõ cửa.

Mà giống ai đó đang gõ lên mặt bàn.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Rồi một giọng nam yếu ớt cất lên:

“Đừng mở nếu người trong phòng gọi đủ tên.”

Lam nín thở.

Từ chiếc máy ghi âm của Tùng, giọng nữ điểm danh vang lên cùng lúc:

“Lam.”

Cả bốn đứng chết lặng.

Giọng nữ tiếp tục:

“Tùng.”

Máy ghi âm rè mạnh.

“Dương.”

Nhi bịt miệng.

“Nguyễn Hoài Nhi.”

Một khoảng im kéo dài.

Rồi từ bên trong phòng B404, có một giọng khác, giống hệt giọng Lam, khẽ trả lời:

“Có mặt.”

Lam lạnh toát.

Cô không hề nói.

Cửa B404 mở hé.

Bên trong tối đen.

Và trong bóng tối, có ai đó đang ngồi ở chiếc bàn đầu tiên, cúi đầu trước một tờ giấy ghi tên cô.

Hết Giảng Đường Số 13 Chương 5.

Đọc tiếp vũ trụ truyện ma sinh viên: Giảng Đường Số 13 Chương 4Attachment.tiff

Xem thêm về khái niệm truyền thuyết đô thị: Urban legendAttachment.tiff

Liên hệ vấn đề bản quyền: Contact info

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang