Chuyến Xe Đêm 30/4: Bóng Ma Áo Bà Ba Xám Dưới Tán Sầu Riêng Và Lời Nguyền Ngã Ba Đường

Tóm tắt: Kì nghỉ lễ 30/4 và 1/5 luôn là khoảng thời gian sinh viên, người lao động xa quê háo hức trở về nhà. Thế nhưng, đi kèm với niềm vui đó là nỗi ám ảnh mang tên kẹt xe. Để né tránh dòng người đông đúc, nhiều người chọn cách di chuyển bằng xe máy xuyên đêm.

Câu chuyện truyện ma có thật dưới đây được kể lại bởi một nam sinh viên IT tên Phi, về chuyến xe bão táp từ Sài Gòn về Chợ Lách (Bến Tre) trong đêm 29/4. Một trải nghiệm gặp ma trên đường về quê kinh hoàng mà có lẽ cả đời này cậu không bao giờ dám lặp lại. Truyện ma có thật.

truyen-ma-co-that-gap-ma-tren-duong-ve-que

1. Chiều 29/4 Ngột Ngạt: Ám Ảnh Kẹt Xe Và Quyết Định Sai Lầm

Truyện ma có thật

Chiều ngày 29/4, cái nắng của Sài Gòn như đổ lửa trút xuống mặt đường nhựa khét lẹt. Khu Làng Đại học Thủ Đức vốn dĩ đã nhộn nhịp, nay lại càng thêm hỗn loạn bởi dòng người tấp nập kéo nhau ra bến xe, hoặc chằng buộc đồ đạc lỉnh kỉnh sau yên xe máy để bắt đầu hành trình về quê nghỉ lễ.

Tôi là Phi, sinh viên năm 3 khoa phần mềm của trường Đại học Công nghệ Thông tin (UIT). Lịch học và đống deadline đồ án chuyên ngành vắt kiệt sức lực của tôi suốt mấy tuần qua. Mãi đến tận 4 giờ chiều ngày 29/4, tôi mới submit (nộp) xong bài báo cáo cuối cùng lên hệ thống của trường. Thở phào nhẹ nhõm, tôi gập vội chiếc laptop nhét vào balo, chằng thêm vài bộ quần áo rồi tức tốc lấy chiếc xe máy phóng ra khỏi ký túc xá.

Kỳ nghỉ lễ 30/4 năm nay kéo dài tận 4 ngày. Tôi đã hứa với bồ là sẽ về sớm để đưa em đi chơi loanh quanh mấy khu du lịch sinh thái ở quê. Quê tôi ở tuốt dưới Chợ Lách, Bến Tre – xứ sở của cây trái miệt vườn. Quãng đường từ Thủ Đức về đến nhà rơi vào khoảng hơn 120 cây số. Bình thường chạy xe máy rát tay thì mất tầm 3 tiếng rưỡi, nhưng vào những dịp lễ Tết thế này, thời gian di chuyển là một ẩn số không thể đoán trước được. Truyện ma có thật

Đúng như dự đoán, chỉ vừa mới lết ra tới Xa lộ Hà Nội, tôi đã chìm nghỉm trong một biển người và xe cộ. Tiếng còi xe tải bóp inh ỏi, khói xả từ những chiếc xe khách đường dài phả thẳng vào mặt đen ngòm. Dòng người nhích từng centimet một trong sự bực dọc, mệt mỏi. Khi tôi lách qua được đại lộ Nguyễn Văn Linh để tiến vào Quốc lộ 1A hướng về miền Tây, trời đã chập choạng tối.

Kẹt xe. Vẫn là kẹt xe kinh hoàng. Đoạn giáp ranh giữa Bình Chánh (TP.HCM) và Bến Lức (Long An) kẹt cứng không lối thoát. Những chiếc xe máy chen chúc nhau trên lề đất đá lởm chởm. Ai nấy đều bơ phờ, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm lưng áo.

Đồng hồ điểm 8 giờ tối, tôi mới lết tới được ngã ba Tân An. Quá mệt mỏi và đuối sức sau những đêm thức trắng code đồ án, cộng thêm việc hít khói bụi suốt 4 tiếng đồng hồ, mắt tôi bắt đầu díp lại. Tôi tấp xe vào một quán cà phê võng ven quốc lộ, gọi một ly đen đá và quyết định đưa ra một lựa chọn mà sau này tôi phải ân hận tột cùng.

“Nghỉ một giấc cho khỏe. Đợi đến tầm 11 giờ khuya đường vắng rồi hẵng chạy tiếp về Bến Tre cho mát. Đi đêm cho thong thả, né kẹt xe.” Tôi thầm nghĩ, lôi điện thoại ra nhắn tin báo cho bồ một tiếng rồi ngả lưng xuống chiếc võng bạt, thiếp đi trong tiếng ồn ào của xe cộ dội lại từ ngoài đường lộ.

Truyện ma có thật

2. Hành Trình Xuyên Đêm: Cầu Rạch Miễu Và Cái Lạnh Xứ Dừa

Truyện ma có thật

Tôi giật mình tỉnh giấc khi nghe tiếng xe tải bóp còi hơi chói tai vang lên ngay sát bên đường. Cầm điện thoại lên xem, màn hình hiển thị 11:45 PM.

Quán cà phê võng lúc này đã vắng hoe, chỉ còn vài bác tài xế xe tải đang ngủ gục trên bàn. Khác hẳn với cái nóng hầm hập lúc chập tối, sương đêm bắt đầu xuống, mang theo một chút hơi lạnh buốt len lỏi qua lớp áo khoác mỏng. Tôi rửa mặt bằng nước lạnh cho tỉnh táo, trả tiền nước rồi xách balo ra xe.

Đường Quốc lộ 1A đoạn qua Tiền Giang lúc rạng sáng vắng vẻ đến rợn người. Lâu lâu mới có một chiếc xe khách giường nằm cao cấp phóng vút qua, xé toạc màn đêm bằng dàn đèn LED chói lòa, để lại phía sau những cuộn gió bụi cuốn mù mịt.

Tôi vặn đều tay ga, chiếc xe máy xé gió lao đi. Cảm giác chạy xe đêm thực sự rất đã. Không kẹt xe, không khói bụi, không tiếng ồn ào. Nhưng đó là khi bạn chạy trên quốc lộ lớn. Truyện ma có thật.

Khoảng 1 giờ sáng, ánh đèn rực rỡ của cầu Rạch Miễu hiện ra trước mắt. Cây cầu dây văng nối liền hai tỉnh Tiền Giang và Bến Tre đứng sừng sững giữa màn đêm. Chạy xe qua đoạn giữa cầu, gió từ sông Tiền thổi lên lồng lộng, lạnh buốt thấu xương. Tôi rùng mình một cái, tự kéo cao cổ áo khoác. Nhìn xuống mặt sông đen ngòm, sâu hun hút dưới ánh đèn vàng vọt, tôi bỗng cảm thấy một sự cô đơn rợn ngợp.

Vừa qua khỏi trạm thu phí cầu Rạch Miễu, tôi chính thức đặt chân lên đất Bến Tre. Từ đây, để về được nhà, tôi phải rẽ khỏi quốc lộ lộ lớn, rẽ vào tuyến đường tỉnh lộ hướng về huyện Chợ Lách.

Nếu ai đã từng đi qua cung đường miệt vườn này vào ban đêm sẽ hiểu được cái cảm giác âm u của nó. Hai bên đường không có đèn đường. Nguồn sáng duy nhất phát ra từ chiếc đèn pha vàng ệch của chiếc xe máy cũ. Cây cối hai bên đường mọc rậm rạp, um tùm. Những vườn chôm chôm, sầu riêng sừng sững, cành lá giao nhau tạo thành một cái vòm đen kịt che khuất cả bầu trời đầy sao.

Chạy dưới những tán cây này, ánh sáng đèn xe bị nuốt chửng. Xung quanh tối đen như mực. Không khí ẩm thấp, sương mù từ các con kênh, mương nước ven đường bốc lên lờ mờ, giăng thành những lớp màn mỏng lơ lửng trên mặt đường nhựa. Tiếng côn trùng kêu rỉ rả hòa cùng tiếng ếch nhái tạo nên một bản nhạc nền u tịch, não nề.

Truyện ma có thật

3. Khúc Cua Vắng Lặng Và Người Phụ Nữ Mặc Áo Bà Ba – Truyện ma có thật

Truyện ma có thật

Chạy thêm khoảng mười lăm cây số, tôi tiến vào địa phận xã Tân Thiềng. Đây là khu vực trồng sầu riêng nổi tiếng của huyện, vườn tược bạt ngàn, thưa thớt nhà dân. Đoạn đường này khá hẹp, mặt đường nhựa lại hay lồi lõm rễ cây.

Lúc này, đồng hồ trên xe hiển thị 1:30 AM. Tôi bắt đầu cảm thấy rợn rợn. Sinh viên học công nghệ thì tin vào khoa học logic, nhưng đi đường đêm một mình ở xứ này, những câu chuyện ma mị người lớn hay kể lúc nhỏ cứ tự động ùn ùn kéo về trong tâm trí.

Đang đều tay ga vượt qua một khúc cua tay áo ôm sát mép kênh, ánh đèn pha của tôi chợt quét trúng một vật thể gì đó màu trắng xám nhạt nhòa lấp ló ở phía trước, cách khoảng 50 mét.

Tôi nheo mắt cố nhìn xuyên qua lớp sương mờ.

Đó là một bóng người. Truyện ma có thật

Chính xác là một người phụ nữ đang đứng ngay sát lề đường đất, nơi tiếp giáp với bờ mương rậm rạp cỏ lau. Giữa đêm hôm khuya khoắt, ở một đoạn đường không có lấy một bóng đèn, sự xuất hiện của cô ta khiến nhịp tim tôi đập lỡ một nhịp.

Khi xe chạy tới gần hơn, tôi nhìn rõ hơn trang phục của người đó. Cô ta mặc một bộ đồ áo bà ba màu xám tro, loại vải thô sờn cũ kỹ. Chiếc nón lá rách bươm đội sụp xuống, che khuất từ phần mũi trở lên, chỉ để lộ phần cằm trắng bệch, nhợt nhạt dưới ánh đèn xe lướt qua.

Cô ta đứng bất động, cứng đơ như một bức tượng bùn. Khi xe tôi còn cách khoảng 10 mét, cô ta từ từ giơ cánh tay trái lên. Bàn tay gầy guộc, những ngón tay khẳng khiu ngoắc ngoắc về phía tôi theo một nhịp độ chậm chạp, đều đặn đến kỳ dị.

“Giờ này mà còn ai đi bắt xe dọc đường? Chắc là dân làm vườn đi thăm rẫy canh trộm sầu riêng thôi…” Tôi tự lẩm bẩm trong miệng để trấn an bản thân.

Nhưng bản năng mách bảo tôi có điều gì đó cực kỳ không ổn. Tư thế đứng, cách vẫy tay, và cái bộ áo bà ba xám tro lùng bùng trong gió sương đó tỏa ra một thứ tà khí rợn người. Tay ga của tôi bất giác vặn mạnh hơn. Tôi lạng đầu xe sang sát dải phân cách giữa đường, cố gắng giữ khoảng cách xa nhất có thể với người phụ nữ đó.

Chiếc xe lao vút qua. Một luồng gió buốt lạnh tạt thẳng vào mặt tôi, mang theo một mùi hăng hắc, ngai ngái lạ lùng.

Tôi không dám ngoái đầu lại nhìn, chỉ đánh mắt liếc nhanh vào chiếc gương chiếu hậu bên phải.

Phản chiếu trong tấm gương nhỏ xíu, dưới ánh đèn hậu màu đỏ yếu ớt, đoạn đường phía sau hoàn toàn trống trơn. Bóng dáng người phụ nữ mặc áo bà ba xám đã biến mất không để lại một dấu vết nào, như thể cô ta vừa bốc hơi vào làn sương mù đêm rằm.

“Chỉ là ảo giác… mắt bị quáng gà do đi sương thôi Phi à…” Tôi tự nhủ, cố gắng hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, tiếp tục lao về phía trước.

Truyện ma có thật

4. Sự Lặp Lại Bất Khả Thi: Vị Khách Trên Yên Sau

Truyện ma có thật

Tôi cắm đầu chạy thêm khoảng 10 phút nữa. Cảnh vật hai bên đường vẫn là những vườn cây ăn trái đen ngòm, thỉnh thoảng mới có một ngôi nhà cấp bốn cửa đóng then cài im ỉm nằm lọt thỏm giữa vườn.

Tâm trí tôi lúc này chỉ nghĩ đến việc chạy thật nhanh về nhà, chui vào chăn ấm nệm êm.

Phía trước là một cây cầu đúc nhỏ bắc qua con rạch nước chảy xiết. Vừa kéo ga bò lên dốc cầu, ánh đèn xe của tôi chiếu thẳng vào cột mốc lộ giới nằm ngay mép thành cầu bên kia.

Tim tôi như ngừng đập, máu trong người đông cứng lại.

Đứng ngay cạnh cột mốc lộ giới đó… lại là người phụ nữ mặc áo bà ba màu xám tro.

Vẫn bộ quần áo lùng thùng đó. Vẫn chiếc nón lá rách sụp che kín mặt. Vẫn tư thế đứng bất động cứng đơ và cánh tay vẫy vẫy chậm chạp, ma quái đó.

Không thể nào! Điều này phi logic hoàn toàn!

Chỗ này cách vị trí lúc nãy tôi gặp cô ta ít nhất cũng phải 7 – 8 cây số đường chim bay. Xung quanh đây không có một phương tiện nào khác, cũng không có lối tắt nào đi xuyên qua bạt ngàn vườn tược để có thể đến được đây trước tôi một cách nhanh chóng như vậy.

Trừ phi… “thứ đó” không phải là con người!

Sự thật kinh hoàng giáng một đòn mạnh vào lý trí của một cậu sinh viên IT. Chân tay tôi bủn rủn, rã rời. Hàm răng tôi đánh bò cạp vào nhau lập cập. Nỗi sợ hãi tột độ biến thành bản năng chạy trốn. Tôi cúi gầm mặt xuống mặt đồng hồ xe, không dám nhìn thẳng về phía trước nữa, tay phải vặn hết nấc ga.

Chiếc xe gầm lên một tiếng xé tai, phuộc xe xóc nảy lạch cạch trên gờ giảm tốc của mặt cầu. Tôi nhắm hờ mắt, cầu nguyện cho chiếc xe lao qua cái bóng trắng xám đó một cách an toàn.

Nhưng lần này, mọi chuyện không dừng lại ở việc chạy lướt qua. Truyện ma có thật

Ngay khoảnh khắc chiếc xe của tôi băng ngang qua vị trí người đàn bà đó đứng, một luồng khí lạnh buốt giá – cái lạnh không giống với sương đêm, mà là cái lạnh của tủ đông xác chết – bất thần ập tới, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể tôi.

Đầu chiếc xe máy bỗng nhiên nhẹ bổng lên, chao đảo chệch hướng, trong khi phần đuôi xe phía sau lại lún phập xuống một cách bất thường. Phuộc nhún đôi phía sau chịu một lực ép đột ngột, kêu lên một tiếng két… két khô khốc.

Cảm giác quá đỗi chân thực. Sự chuyển dịch trọng tâm của xe cho tôi biết một điều khủng khiếp: Đang có một người vừa ngồi lên yên sau xe của tôi.

Tôi cứng đơ toàn thân, hệ thần kinh vận động như tê liệt. Hai tay tôi bám chặt lấy ghi-đông đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, không còn một giọt máu. Tôi không dám quay đầu lại, cũng không dám đạp thắng, vì tôi sợ nếu xe dừng lại, tôi sẽ phải đối mặt với “thứ đó”.

Gió đêm vẫn rít bên tai bần bật, nhưng len lỏi trong tiếng gió, tôi nghe thấy một âm thanh khác.

Một tiếng thở. Tiếng thở khò khè, rọt rẹt như có nước ứ đọng trong cuống phổi, phát ra ngay sát gáy tôi. Hơi thở lạnh lẽo phả vào lớp da trần ở gáy khiến từng nốt gai ốc thi nhau nổi lên sần sùi.

Cùng lúc đó, mùi hương kì lạ ban nãy trở nên đậm đặc đến ngạt thở. Nó không phải mùi hoa cỏ miệt vườn. Đó là mùi bùn sình non tanh tưởi dưới đáy mương rạch, hòa lẫn với mùi nhang trầm đặc quánh, thứ nhang người ta hay đốt ở các ngã ba đường dâng cho cô hồn tháng Bảy.

“Chạy… chậm… chậm… thôi…”

Một giọng nói phụ nữ nhừa nhựa, thều thào, âm điệu kéo dài lê thê vang lên sát rạt vào mang tai phải của tôi. Giọng nói lạnh lẽo, vô hồn, không có một chút sinh khí nào của con người. Truyện ma có thật

Nước mắt tôi trào ra vì quá sợ hãi, làm ướt đẫm hai bên gò má, nhòe cả kính của nón bảo hiểm. Cổ họng tôi nghẹn đắng, muốn la hét kêu cứu nhưng không thể phát ra được dù chỉ là một âm thanh ư ử.

Trong cơn hoảng loạn tột độ, lý trí mách bảo tôi không được nhìn, nhưng đôi mắt tôi lại phản chủ. Tôi đánh liều khẽ liếc tròng mắt nhìn vào chiếc gương chiếu hậu bên phải một lần nữa.

Cảnh tượng phản chiếu trong gương ám ảnh tôi cho đến tận bây giờ.

Dưới ánh sáng lờ mờ của đèn hậu màu đỏ, trên yên xe phía sau tôi, là một nửa khuôn mặt trắng bệch, trương phình, rữa nát như thể đã ngâm dưới nước lâu ngày. Mái tóc đen dài, ướt sũng dính bết vào trán và hai bên má. Chiếc nón lá đã rơi mất. Từ hốc mắt tối đen rỗng tuếch, một dòng nước đục ngầu, hôi tanh đang không ngừng rỉ xuống. Cái đầu đó đang tựa sát vào vai phải của tôi, lắc lư theo nhịp xóc của chiếc xe máy.

“Nam mô a di đà phật… Lạy Chúa tôi… Quan Âm Bồ Tát cứu con…” Tôi bắt đầu lẩm bẩm tụng niệm tất cả những câu kinh, chú mà tôi có thể nhớ được trong sự tuyệt vọng.

Tôi mím chặt môi cắn đến ứa máu để giữ tỉnh táo, mặc kệ mặt đường xóc, mặc kệ ổ gà, tôi kéo ga chạy bán sống bán chết. Chiếc xe chở theo “vị khách không mời” xé màn đêm mà đi. Chiếc xe trở nên nặng nề rệu rã, ga lên không nổi, máy gầm rú nhọc nhằn như đang phải thồ hàng tạ sắt thép phía sau.

Truyện ma có thật

5. Trạm Xăng Đêm Le Lói Và Lời Giải Thích Rợn Người

Truyện ma có thật

Tôi cứ chạy, chạy mãi trong trạng thái tinh thần hoảng loạn và kiệt quệ. Phút chốc, tôi tưởng chừng như mình sẽ bỏ mạng trên đoạn đường miệt vườn tối tăm này.

Nhưng rồi, le lói phía xa xa sau một khúc cua, ánh sáng của đèn đường cao áp hiện ra. Khu dân cư của thị trấn đã ở ngay phía trước. Ngay khi chiếc xe của tôi lao vào khu vực ngã ba lớn có ánh đèn đường sáng rực, và một trạm xăng lớn mở cửa phục vụ 24/24 xuất hiện bên tay phải, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.

Chiếc xe máy đột ngột chao đảo. Phần đuôi xe nảy bật lên. Sự nặng nề khủng khiếp đè nén nãy giờ biến mất hoàn toàn. Cái luồng khí lạnh buốt sau gáy cũng tan biến vào màn đêm, nhường chỗ cho cái hơi ấm nực nội của khí hậu miền Tây.

“Nó” đã xuống xe. Truyện ma có thật

Tôi lập tức đánh lái, cúp đầu xe lao thẳng vào trạm xăng. Tôi bóp cứng hai phanh, chiếc xe thắng gấp đến mức bánh sau chà xát vệt dài xuống mặt đường xi măng kêu két một tiếng chát chúa, mùi cao su khét lẹt bốc lên. Tôi gần như quăng luôn chiếc xe máy đổ kềnh ra đất, lao thân người mềm nhũn vào khu vực phòng kính sáng đèn của thu ngân trạm xăng, thở hồng hộc. Mặt mũi tôi lúc này chắc chắn cắt không còn một giọt máu.

Chú nhân viên trạm xăng, mặc bộ đồng phục xanh, đang nằm dài trên võng xem điện thoại. Nghe tiếng động mạnh, chú giật mình lồm cồm bò dậy, xách cây gậy chạy ra, tưởng có cướp.

Thấy bộ dạng tơi tả, thất thần của tôi, chú cau mày hỏi lớn: “Ê cậu thanh niên kia, làm cái gì mà phá làng phá xóm giờ này? Say xỉn té xe trúng gió hả? Sao mặt mày xanh lè tái mét như tàu lá chuối vậy?”

Tôi run rẩy tựa lưng vào tường, đưa một tay chỉ ngược về phía đoạn đường tối tăm bạt ngàn vườn sầu riêng mà tôi vừa đi qua, giọng tôi lập cập, đứt quãng: “Chú… chú ơi… Có… có ma… Cháu… cháu vừa chở ma…”

Chú nhân viên sững người lại. Chú hạ cây gậy xuống, tiến lại gần nhìn kỹ vào đôi mắt đỏ ngầu, đầy sợ hãi của tôi. Không thấy mùi bia rượu, chú thở dài một cái rõ mạnh, như thể đây không phải là lần đầu tiên chú chứng kiến cảnh tượng này.

Chú quay vào trong, rót cho tôi một cốc nước trà gừng ấm từ bình thủy. Chú đưa cho tôi, rồi chậm rãi châm một điếu thuốc lá, ánh mắt nhìn xa xăm ra màn sương mờ mịt ngoài lộ.

“Uống ngụm nước ấm cho trấn tĩnh lại đi con trai.” Chú rít một hơi thuốc dài, phả khói lên trời. “Mày từ Sài Gòn về nghỉ lễ 30/4 đúng không? Hồi nãy mày chạy qua đoạn vườn sầu riêng giáp ranh xã Tân Thiềng chứ gì?”

Tôi nhấp ngụm nước, gật đầu liên lịa, hai tay vẫn ôm chặt cốc nước ấm để tìm chút hơi nóng.

“Mày còn mạng về tới đây là phước đức ba đời lớn lắm rồi.” Chú chép miệng, giọng trầm buồn. “Cũng tầm này năm ngoái, vào đúng cái đêm 29 rạng sáng 30/4. Kẹt xe ghê lắm, xe đò, xe khách không chạy nổi. Có một cô gái làm công nhân trên khu công nghiệp Tân Tạo, muốn về quê sớm nên ra ngã ba bắt nhờ xe máy của một người đàn ông lạ mặt để về Chợ Lách.”

Chú dừng lại một nhịp, tàn thuốc đỏ rực rụng xuống nền gạch. Truyện ma có thật

“Trời tối, đường thì xấu mà ông kia chạy ẩu, có thể do buồn ngủ. Tới đúng cái khúc cua có mốc lộ giới đó, xe tông trúng cục đá tảng lề đường, mất lái. Cô công nhân ngồi sau bị văng xuống con mương nước sâu hoắm, xiết chảy bên đường. Ông lái xe thì hoảng quá, lên xe bỏ trốn luôn. Bữa đó vắng, không ai hay biết. Mấy ngày sau nổi lên, mùi hôi thối bốc lên từ dưới mương cỏ lau người dân đi vườn mới phát hiện ra vớt xác lên…”

Sống lưng tôi lại một lần nữa lạnh toát. Lời kể của chú trùng khớp hoàn toàn với những gì tôi vừa trải qua. Bóng người áo xám… dòng nước rỉ ra từ khuôn mặt trương phình… mùi bùn sình dưới mương… Tất cả không phải là ảo giác.

“Người ta đồn,” chú nói tiếp, “Vì chết oan uổng, lại chết đường chết chợ giữa đêm khuya nên linh hồn cô ấy không siêu thoát được, cứ thành ‘ma da’ lảng vảng ở cái khúc cua Tân Thiềng đó. Cứ hễ đêm 30/4 kẹt xe, đường vắng, cô ấy lại ngoắc xe những người đi một mình để quá giang về nhà… Ai mà yếu vía, hoảng loạn mà té xe khúc đó là cô ấy bắt hồn theo thế mạng luôn.”

Tôi lặng người, mồ hôi hột lại rịn ra trên trán. Nếu lúc đó tôi bóp thắng gấp, hoặc không vững tay lái mà tông vào lan can cầu, thì có lẽ sáng ngày mai, người ta sẽ lại thấy thêm một cái xác nữa dưới con mương lạnh lẽo kia.

Đêm đó, tôi xin chú nhân viên trải tấm bìa carton nằm ngủ tạm ngay tại góc phòng kính của trạm xăng, dưới ánh đèn sáng rực rỡ. Đợi đến tận 7 giờ sáng hôm sau, khi mặt trời lên chói lóa, sương mù tan hết, xe cộ bà con đi chơi lễ bắt đầu đông đúc, nhộn nhịp, tôi mới dám nổ máy đi nốt chặng đường mười mấy cây số còn lại về nhà.

Từ sau chuyến đi kinh hoàng năm đó, mỗi lần đến dịp nghỉ lễ 30/4 hay Tết Nguyên Đán, dù Quốc lộ có kẹt xe đến mức nào, nắng nóng gay gắt ra sao, tôi cũng cắn răng chịu đựng bò đi vào ban ngày. Tôi vĩnh viễn không bao giờ dám đánh cược tính mạng, đi một mình xuyên đêm qua những cung đường miệt vườn tối tăm, âm u của miền Tây thêm một lần nào nữa.

Truyện ma có thật

(Hết)

Đọc các truyện ma khác tại: Truyện Ma Sinh Viên

Link tiktok: Truyện ma sinh viên

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang