TRUYỆN MA CÓ THẬT: LỜI NGUYỀN TẦNG 3 VÀ BẢN HỢP ĐỒNG TRẮNG (p2)

truyen-ma-co-that

Truyện ma có thật LỜI NGUYỀN TẦNG 3 VÀ BẢN HỢP ĐỒNG TRẮNG nối tiếp theo phần 1 TRUYỆN MA CÓ THẬT: BẢN TIN LÚC 0 GIỜ VÀ QUY TẮC CỦA NGƯỜI GÁC ĐÊM để có thể hiểu rõ mạch truyện vui lòng xem p1 trước. Xin cảm ơn

Chương 1: Sự Tỉnh Lặng Đáng Sợ Và Bao Thư Vàng Mã – truyện ma có thật

Tôi bừng tỉnh trên chiếc giường đơn chật hẹp tại căn phòng trọ Quận 9. Ánh nắng chiều muộn lọt qua khe cửa sổ, tạo thành một vệt sáng đỏ quạch như máu khô trải dài trên nền gạch men ố vàng. Toàn thân tôi đau nhức như vừa bị một chiếc xe tải nghiền nát, từng thớ cơ biểu tình dữ dội sau một đêm căng thẳng tột độ.

Tôi vội vã nhìn xuống đôi bàn tay mình. Những vết mực đen sì từ đêm qua vẫn còn bám chặt vào kẽ móng tay, dù tôi đã chà rửa bằng xà phòng đến đỏ cả da. Tấm danh thiếp mang tên “Huỳnh Văn Sáu – Biên tập viên chính” nằm im lìm trên bàn, ngay cạnh chiếc laptop Dell vẫn còn đang mở bản thảo đồ án Java. Mọi thứ không phải là mơ. Sự thật là tôi đã đối đầu với một thực thể từ quá khứ, và bản hợp đồng tôi ký bằng máu vẫn còn hiệu lực.

Tiếng chuông điện thoại trong túi quần tôi bỗng rung lên. Một số lạ gọi đến. Tôi run rẩy bắt máy, đầu dây bên kia chỉ có tiếng gió rít và một giọng nói khàn đặc quen thuộc: “Minh à… tối nay nhớ đến đúng giờ nhé. Nhuận bút đêm qua chú đã để dưới khe cửa phòng cháu rồi đấy.”

Tôi nhìn xuống khe cửa. Một bao thư màu nâu nhạt nằm đó từ bao giờ. Tôi mở ra, bên trong là những tờ tiền polyme mới cứng, nhưng kỳ lạ thay, chúng không có mùi tiền mới mà lại nồng nặc mùi giấy cũ và mực in ẩm mốc.

Khi tôi vừa chớp mắt, những tờ tiền ấy bỗng biến đổi, hóa thành giấy tiền vàng mã rách nát ngay trước mặt tôi. Tôi biết, nếu tôi không quay lại để hóa giải bản hợp đồng đó, cái giá phải trả sẽ không chỉ là tiền bạc, mà là linh hồn của chính mình. Bản cáo phó mang tên tôi lúc 3 giờ sáng chính là lời cảnh báo cuối cùng.

Chương 2: Quay Lại Hang Cọp – Quy Tắc Đã Chết

22:00. Tôi đứng trước cổng tòa soạn Báo Thời Đại. Con hẻm nhỏ ở Quận 5 hôm nay dường như dài hơn bình thường. Sương mù bao phủ dày đặc, dù Sài Gòn đang giữa mùa khô. Chú Sáu vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế bố sờn cũ, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào tôi như thể nhìn xuyên qua lớp da thịt.

“Cháu đã trở lại. Tốt lắm,” chú Sáu nói, giọng chú nghe như tiếng lá khô bị vò nát dưới gót giày. “Nhưng đêm nay, quy tắc cũ đã chết rồi. Tòa soạn đang đói, Minh ạ. Nó cần một bản tin đặc biệt để lên khuôn vào sáng mai. Cháu không còn là người gác cổng nữa, cháu là ‘người trong bản tin’.”

Chú không đưa tôi tờ giấy nào cả. Chú chỉ tay về phía cầu thang tối om dẫn lên tầng 3—nơi mà đêm qua chú đã dặn tôi tuyệt đối không được bước chân tới. Ánh đèn tuýp ở sảnh chính bỗng vụt tắt hoàn toàn, chỉ còn lại sự im lặng đặc quánh.

“Lên đó, vào phòng Tổng biên tập ở tầng 3. Tìm bản thảo gốc có dấu vân tay máu của cháu. Nếu cháu đốt được nó trước khi kim đồng hồ chỉ 4 giờ sáng, cháu sẽ được tự do. Nếu không… tên cháu sẽ vĩnh viễn nằm trên trang nhất của bản tin cáo phó, và cháu sẽ phải ở lại đây để gác cổng cho kẻ tiếp theo.”

Tôi bước vào sảnh chính. Cảm giác lạnh lẽo lập tức bủa vây, một cái lạnh không phải do máy lạnh mà là cái lạnh từ sâu trong lòng đất tỏa ra. Không còn tiếng máy đánh chữ, không còn tiếng chuông điện thoại reo 4 tiếng. Chỉ có một sự tĩnh lặng đáng sợ, cái loại tĩnh lặng mà bạn có thể nghe thấy cả tiếng máu đang đập thình thịch trong màng nhĩ mình.

Chương 3: Mê Cung Giấy Và Những Linh Hồn Không Mặt

Tôi bắt đầu leo lên cầu thang gỗ. Tầng 1 và tầng 2 chìm trong bóng tối đặc quánh. Ánh đèn pin từ điện thoại chỉ có thể soi rõ một khoảng nhỏ trước mặt, nhưng kỳ lạ là ánh sáng dường như bị bóng tối ở đây “nuốt” lấy, chỉ le lói được vài cm. Khi bước qua hành lang tầng 2, tôi chợt thấy cửa phòng biên tập mở toang.

Bên trong, hàng chục bóng người mờ ảo đang ngồi miệt mài bên những chiếc bàn gỗ. Họ mặc những bộ sơ mi cũ kỹ của thập niên 90, nhưng điều kinh hoàng là họ không có khuôn mặt. Nơi lẽ ra là mắt, mũi, miệng thì giờ chỉ là một mảng da trắng bệch, phẳng lì. Tiếng bút bi cào lên giấy nghe sột sột đều đặn như tiếng hàng ngàn con mọt đang gặm nhấm gỗ.

Tôi nín thở, bước thật khẽ, nhưng mỗi bước chân của tôi trên sàn gỗ mục đều phát ra tiếng kẽo kẹt vang vọng. Những thực thể không mặt đó đồng loạt dừng bút. Họ quay đầu về phía tôi theo một nhịp điệu máy móc. Dù không có mắt, tôi vẫn cảm nhận được một sự căm hờn và thèm khát tột độ đang hướng về phía mình—những kẻ đã chết muốn lôi kéo người sống vào vòng xoáy của họ.

“Minh… giúp tôi… bài viết này chưa xong…” một giọng nói thều thào, không rõ nam hay nữ, vang lên từ phía sau lưng tôi.

Tôi không dám trả lời, cắm đầu chạy lên cầu thang tầng 3. Tầng này là kho lưu trữ báo chí khổng lồ. Những chồng báo cao ngất ngưởng, xếp san sát nhau tạo thành một mê cung thực thụ với những lối đi hẹp chỉ vừa một người lách qua. Mùi giấy mục và mực in nồng nặc khiến đầu óc tôi quay cuồng, tạo nên những ảo giác về những con chữ đang bò lổn ngổn trên tường như những đàn kiến đen.

Ở đây, quy luật không gian dường như bị bẻ cong hoàn toàn. Tôi đi mãi, đi mãi nhưng dường như cứ quay lại đúng vị trí của dãy kệ số 1996. Trên kệ, tôi thấy một tờ báo cũ bị xé rách một nửa, dính đầy những vệt đen như mực. Tiêu đề hiện lên khiến tôi chết lặng: “Vụ hỏa hoạn bí ẩn tại tòa soạn: Biên tập viên chính Huỳnh Văn Sáu qua đời ngay trên ghế làm việc khi đang cố cứu bản thảo cuối cùng.”

Dưới bài báo là tấm ảnh chụp hiện trường. Người đàn ông trong ảnh, dù đã bị cháy sém, nhưng vẫn mang bộ quần áo giống hệt chú Sáu đang ngồi ngoài cổng. Tôi bàng hoàng nhận ra, mình đang bước đi giữa những bóng ma của một lịch sử đen tối, và tầng 3 này chính là “nhà tù” của tất cả bọn họ.

Chương 4: Cuộc Đối Đầu Tại Phòng Tổng Biên Tập

Phòng Tổng biên tập nằm ở cuối hành lang tầng 3, đằng sau một cánh cửa gỗ sồi nặng nề được chạm khắc những hoa văn cổ quái. Tôi lấy hết can đảm đẩy cửa bước vào. Bên trong, mùi trầm hương quyện với mùi mực in đậm đặc đến mức tôi cảm thấy như mình đang hít vào phổi những hạt bụi kim loại li ti.

Người đàn ông không đầu ngồi đó, đôi bàn tay gầy guộc của hắn đang cầm một cây bút máy bằng vàng. Mỗi khi hắn viết, tiếng ngòi bút cào lên mặt giấy nghe như tiếng móng tay nghiến vào bảng đen. Hắn không có đầu, nhưng từ cổ hắn tỏa ra một luồng áp lực vô hình khiến đầu gối tôi muốn sụm xuống.

“Cậu đến trễ… bản in thử đã lên khuôn rồi,” giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu tôi, lạnh lẽo và vô cảm.

Hắn đẩy bản hợp đồng về phía tôi. Lúc này, căn phòng bỗng nhiên biến đổi. Những bức tường không còn là gỗ mà hóa thành những màn hình khổng lồ, hiển thị những viễn cảnh cuộc đời tôi.

Tôi thấy mình của 5 năm tới: một lập trình viên hốc hác, ngồi trong một văn phòng chật hẹp, bị sếp mắng nhiếc, nợ nần chồng chất, và cô độc giữa thành phố này. Tòa soạn đang cho tôi thấy nỗi sợ hãi lớn nhất của mình – sự thất bại.

“Ký vào đây,” hắn tiếp tục dụ dỗ. “Ở lại đây, cậu sẽ là biên tập viên chính. Cậu sẽ điều khiển tin tức, điều khiển sự thật. Cậu sẽ có quyền lực mà một kẻ viết code quèn không bao giờ có được.”

Bàn tay tôi run rẩy chạm vào cây bút lông chim. Một phần trong tôi – phần yếu đuối và mệt mỏi vì nghèo khó – muốn buông xuôi. Nhưng ngay khi ngòi bút vừa chạm vào mặt giấy, tôi chợt thấy một giọt nước mắt rơi xuống trang báo cũ trên bàn. Đó không phải nước mắt của tôi. Đó là nước mắt của chú Sáu trong tấm ảnh gia đình bị bỏ quên.

Tôi nhận ra, tất cả những linh hồn ở đây đều đã từng bị dụ dỗ như thế. Họ không “bất tử”, họ chỉ bị đóng băng trong nỗi đau của chính mình để làm thức ăn cho tòa soạn.

“Tôi không ký!” Tôi hét lên, âm thanh vang dội trong căn phòng hẹp. “Sự thật của tôi có thể nghèo khó, nhưng nó là của tôi. Còn ông, ông chỉ là một bóng ma của những tờ giấy lộn!”

Chương 5: Trận Chiến Giữa Biển Mực Và Ngọn Lửa

Ngay khi tôi từ chối, Thực thể không đầu đứng phắt dậy. Hắn không còn vẻ lịch lãm của một quý ông nữa. Toàn bộ cơ thể hắn phồng to ra, lớp vest đen rách toạc để lộ bên dưới là hàng ngàn trang giấy báo cũ bám chặt vào khung xương khô khốc.

Hắn vung tay, và từ những kệ sách, hàng vạn tờ báo bay ra như những lưỡi dao sắc lẹm, chém vào không khí quanh tôi. Tôi vội vã lùi lại, trốn sau một chiếc tủ sắt đựng tài liệu. Tiếng giấy đập vào kim loại nghe chát chúa: Rầm! Rầm! Rầm!

Tôi biết mình chỉ có một cơ hội. Tôi rút chiếc bật lửa Zippo ra. Ngón tay tôi run đến mức phải bật ba lần lửa mới lên.

“Mày muốn tin tức đúng không? Tao cho mày một tin nóng đây!”

Tôi châm lửa vào một chồng báo lưu trữ ngay cạnh cửa. Ngọn lửa bùng lên dữ dội. Nhưng thực thể kia không hề sợ hãi. Hắn ra lệnh cho thứ mực đen đang chảy dưới sàn nhà bò lên, bao phủ lấy ngọn lửa để dập tắt nó. Mực và lửa giao tranh, tạo ra những tiếng xèo xèo và mùi khét lẹt của hóa chất.

Tôi nhận ra mực in chính là máu của hắn. Tôi điên cuồng chạy quanh phòng, châm lửa vào mọi thứ có thể cháy. Đ rèm cửa, những xấp bản thảo cũ, cả chiếc ghế da của Tổng biên tập. Căn phòng nhanh chóng biến thành một lò lửa khổng lồ.

Thực thể không đầu rống lên một tiếng kinh hoàng. Hắn cố gắng gom những tờ báo lại để bảo vệ bản hợp đồng, nhưng tôi đã nhanh hơn. Tôi lao tới, chịu đựng sức nóng hầm hập, chộp lấy tờ giấy có dấu vân tay của mình và ném thẳng vào tâm ngọn lửa xanh nhất.

Ngay khoảnh khắc tờ giấy hóa thành tro bụi, một xung lực cực mạnh đánh văng tôi ra cửa. Tôi thấy thực thể kia bắt đầu rã ra. Những trang báo tạo nên cơ thể hắn bắt đầu cháy xém và bay lơ lửng như những con bướm lửa. Hắn cố vươn bàn tay xương xẩu về phía tôi lần cuối, nhưng rồi tan biến hoàn toàn vào đám khói đen.

Tôi bò ra hành lang, lúc này đã ngập tràn khói. Tòa nhà dường như đang than khóc. Tiếng gỗ nứt, tiếng kính vỡ, và tiếng gào thét của những linh hồn đang được giải thoát khỏi xiềng xích mực in.

Lên đến cầu thang, tôi thấy chú Sáu đang đứng đó. Nhưng chú không còn là người bảo vệ già nua nữa. Chú hiện lên trong bộ quân phục cũ, trẻ trung và rắn rỏi. Chú nhìn tôi, mỉm cười một nụ cười thanh thản nhất mà tôi từng thấy.

“Chạy đi cháu trai. Cảm ơn cháu đã đốt bản tin cuối cùng này cho chú.”

Chương 6: Lối Thoát Và Sự Tỉnh Lặng Của Bình Minh (Kết)

Tôi lao mình qua cửa sổ tầng 2, rơi xuống đống rác bên dưới. Cảm giác đau đớn truyền từ mắt cá chân lên đến đỉnh đầu, nhưng tôi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Tôi bò ra xa tòa nhà, nhìn nó sụp đổ trong một tiếng nổ lớn. Ngọn lửa rực sáng cả một góc trời Quận 5, thiêu rụi hoàn toàn những bí mật đen tối của 30 năm qua.

Khi những chiếc xe cứu hỏa đầu tiên đến nơi, tôi đã lẩn vào bóng tối của con hẻm khác. Tôi đi bộ suốt đêm về phòng trọ, đôi chân trần rớm máu nhưng lòng không còn sợ hãi.

Về đến phòng, tôi đứng trước gương. Những vết mực trên tay tôi đã biến mất hoàn toàn, như thể chúng chưa từng tồn tại. Tôi mở bao thư tiền lương của chú Sáu ra. Bên trong giờ đây chỉ là tro xám. Chỉ có tấm danh thiếp của chú Sáu là vẫn còn nguyên vẹn, nhưng dòng chữ trên đó đã thay đổi: “Huỳnh Văn Sáu – Đã nghỉ hưu.”

Sáng hôm sau, tôi ngồi vào bàn, mở laptop. Tôi xóa sạch các file liên quan đến tòa soạn, xóa cả những dòng code của đêm hôm đó. Tôi nhận ra rằng, cuộc sống của một sinh viên nghèo, chạy deadline mỗi đêm tuy vất vả nhưng nó có giá trị vì đó là sự nỗ lực thực sự của chính tôi.

Từ đó, mỗi khi đi ngang qua những tòa nhà cũ bị bỏ hoang, tôi không còn nhìn vào đó với sự tò mò nữa. Tôi biết mỗi nơi đều có câu chuyện của nó, và có những câu chuyện tốt nhất nên được để cho ngọn lửa mang đi.

Thỉnh thoảng, trong giấc mơ, tôi vẫn thấy mình ngồi tại quầy trực đó, nhưng không phải để gác đêm cho quỷ dữ, mà là để viết tiếp những chương cuộc đời mình bằng chính đôi tay sạch sẽ này.

Đón xem những tập truyện mới hay hơn tại web: Truyện Ma Sinh Viên

Xem tập 1 tại: TRUYỆN MA CÓ THẬT: BẢN TIN LÚC 0 GIỜ VÀ QUY TẮC CỦA NGƯỜI GÁC ĐÊM (p1)

Link fanpage của nhóm: Truyện ma sinh viên

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang