Chuyện Tâm Linh Có Thật Rùng Rợn: Cây Đa Cổng Trường (Tập 10)

Trong khuôn viên của bất kỳ trường đại học lâu đời nào, hoặc ngay tại những ngã ba, ngã tư dẫn vào khu vực Làng Đại học, chúng ta đều dễ dàng bắt gặp hình ảnh những gốc cổ thụ xum xuê. Đó có thể là một cây xà cừ già cỗi, một cây bàng lá đỏ, hay phổ biến nhất là những cây đa rễ rủ rườm rà Chuyện Tâm Linh Có Thật Rùng Rợn: Cây Đa Cổng Trường (Tập 10).

Dưới gốc cây thường được đặt một bát nhang nhỏ, vài ly nước và những vết tàn nhang đen nhẻm vương vãi. Đối với đa phần sinh viên lướt qua vào ban ngày, đó chỉ là một cái cây che bóng mát. Nhưng khi màn đêm buông xuống, những gốc cây này lại là trung tâm khởi nguồn của vô số những chuyện tâm linh có thật đầy kinh hãi.

Người xưa có câu: “Thần cây đa, ma cây gạo, cú cáo cây đề”. Những loại cây cổ thụ sống qua hàng trăm năm, hấp thụ cả linh khí của trời đất lẫn những oán khí của con người, luôn được xem là ranh giới giao thoa giữa cõi âm và cõi dương. Trong tập 10 của series nhật ký rùng rợn, tôi sẽ kể cho các bạn nghe một chuyện tâm linh có thật xảy ra ngay trước cổng trường đại học.

Một trải nghiệm rợn tóc gáy của một chàng sinh viên IT đi học về muộn, đã vô tình chạm trán với một thực thể không thuộc về thế giới loài người. Hãy chuẩn bị một tinh thần thép, bởi vì chuyện tâm linh có thật này sẽ khiến bạn không bao giờ dám ngước nhìn lên những tán cây cổ thụ vào ban đêm nữa.

Mục lục

  1. Đêm chạy deadline dự án website và sự mệt mỏi tột độ
  2. Cây đa cổ thụ trước cổng trường và bát nhang lạnh lẽo
  3. Tiếng xào xạc bất thường và mùi hương hoa lài trong gió
  4. Bóng dáng người phụ nữ áo trắng đứng quay lưng lại
  5. Chạm mặt ác linh: Đôi mắt không tròng và nụ cười rợn gáy
  6. Cuộc tháo chạy bạt mạng trong sương đêm buốt giá
  7. Sự thật bi thương từ lời kể của bà cụ bán xôi
  8. Lý giải phong thủy: Vì sao cổ thụ lại thu hút vong linh?
  9. Lời khuyên xương máu khi đi ngang cây cổ thụ ban đêm
  10. Kết luận: Sự tôn trọng dành cho cõi âm

1. Đêm chạy deadline dự án website và sự mệt mỏi tột độ

Khánh là một sinh viên năm ba chuyên ngành Công nghệ Thông tin. Thời điểm đó, cậu đang nhận một dự án freelance (làm thêm tự do) là xây dựng và tối ưu hóa SEO cho một hệ thống website bán hàng.

Khối lượng công việc đồ sộ, từ việc tinh chỉnh cấu trúc giao diện (UI/UX) cho đến việc fix các lỗi kỹ thuật để website tăng thứ hạng, khiến Khánh phải thường xuyên vác laptop ra quán cà phê làm việc đến tận khuya. Ở phòng trọ quá chật chội và ồn ào, chỉ có không gian yên tĩnh ngoài quán mới giúp cậu tập trung gõ những dòng code phức tạp.

Hôm đó là một buổi tối giữa tuần của tháng 11, Sài Gòn đón những đợt gió lạnh đầu mùa. Khánh ngồi lỳ tại một quán cà phê mở cửa 24/7 nằm cách cổng trường đại học khoảng hai cây số. Đồng hồ điểm 2 giờ 15 phút sáng, sau khi hoàn tất việc submit sitemap và kiểm tra lỗi trên Google Search Console, cậu vươn vai ngáp dài, gập laptop lại và nhét vào balo. Sự mệt mỏi rã rời bóp nghẹt hệ thần kinh. Mắt Khánh cay xè, đầu óc mơ hồ.

Đường phố lúc này vắng tanh không một bóng người. Ánh đèn vàng vọt từ những trụ đèn cao áp hắt xuống mặt đường nhựa ướt sương, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch, cô liêu.

Đây chính là khoảng thời gian mà năng lượng dương yếu nhất, và cũng là thời điểm hoàn hảo để thai nghén ra một chuyện tâm linh có thật kinh hoàng. Khánh không hề biết rằng, chặng đường đi bộ hai cây số về lại phòng trọ đêm nay sẽ thay đổi hoàn toàn nhân sinh quan của cậu, đưa cậu bước chân vào một chuyện tâm linh có thật ám ảnh suốt cả cuộc đời.

bối cảnh đường về khuya trong chuyện tâm linh có thật

2. Cây đa cổ thụ trước cổng trường và bát nhang lạnh lẽo

Để về được khu trọ của mình, Khánh bắt buộc phải đi ngang qua cổng chính của trường đại học. Ngay sát bốt gác bảo vệ ở cổng phụ, có một cây đa cổ thụ khổng lồ. Gốc cây to đến mức ba người ôm không xuể, rễ cây trồi lên mặt đất cuồn cuộn như những con trăn khổng lồ đang trườn mình. Tán lá xum xuê của nó che khuất cả một mảng trời, tạo thành một vùng tối đen kịt, đặc quánh.

Ở ngay hốc cây lớn nhất, người dân xung quanh có đặt một bệ thờ nhỏ bằng xi măng, bên trên lúc nào cũng có một bát nhang, vài đĩa hoa quả héo và những chân nhang đỏ rực rơi lả tả.

Ban ngày, chỗ gốc đa này là nơi mấy cô bán trà đá, bán xôi tụ tập rất đông đúc. Nhưng về đêm, sự tĩnh lặng của nó lại tỏa ra một thứ áp lực vô hình bức người. Khánh vốn là dân học khối kỹ thuật, tư duy logic và vô thần, cậu chưa bao giờ tin vào những chuyện tâm linh có thật mà bọn bạn trong lớp hay rỉ tai nhau. Cậu cho rằng bát nhang kia chỉ là do người dân mê tín lập ra để cầu may buôn bán.

Tuy nhiên, những ai đã từng trải nghiệm một chuyện tâm linh có thật đều biết rằng, ma quỷ không cần bạn phải tin thì chúng mới tồn tại. Khi Khánh bước những bước chân nặng nhọc đến cách gốc đa khoảng năm mươi mét, nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm mạnh. Cái lạnh không phải kiểu gió lùa thông thường, mà là một thứ hàn khí buốt giá ngấm thẳng qua lớp áo khoác, đâm kim vào từng lỗ chân lông. Cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng này chính là tín hiệu báo động đỏ cho một chuyện tâm linh có thật sắp sửa hiện hình.

3. Tiếng xào xạc bất thường và mùi hương hoa lài trong gió

Khánh kéo cao cổ áo, rảo bước nhanh hơn. Đột nhiên, từ trên ngọn cây đa khổng lồ phát ra những tiếng động xào xạc dữ dội: Rào… rào… xào xạc…

Trời lúc đó hoàn toàn đứng gió, không hề có một gợn không khí nào thổi qua. Vậy tại sao cành lá của cây đa lại đung đưa mạnh mẽ như thể có ai đó đang đu mình trên đó? Khánh ngước mắt lên nhìn vào khoảng tối tăm của tán lá. Chỉ một màu đen thăm thẳm. Cậu tự nhủ chắc là do mấy con mèo hoang hoặc bầy dơi đi ăn đêm cãi nhau, rồi cắm cúi bước tiếp. Sự chủ quan luôn là điểm yếu chí mạng khiến nạn nhân bị lôi kéo sâu hơn vào những chuyện tâm linh có thật.

Khi bước đến cách gốc đa chừng mười mét, một mùi hương kỳ lạ bất chợt xộc thẳng vào mũi Khánh. Đó là một mùi hương pha trộn rất quái dị: mùi hăng hắc của chân nhang cháy dở, mùi ẩm mốc của đất bùn, và nồng nặc nhất là mùi của loài hoa lài (hoa nhài) chín rũ. Trong phong thủy và những chuyện tâm linh có thật, mùi hoa lài xuất hiện giữa đêm khuya vắng vẻ thường là dấu hiệu của việc có người cõi âm đang đi lướt qua.

Mùi hương này vương vất, đặc quánh trong không khí khiến Khánh cảm thấy hơi buồn nôn, đầu óc choáng váng như bị thôi miên. Cảnh vật xung quanh bắt đầu trở nên méo mó, mờ ảo như bị bao phủ bởi một lớp sương mù của cõi chết. Một chuyện tâm linh có thật đang bày binh bố trận để chờ đợi con mồi.

4. Bóng dáng người phụ nữ áo trắng đứng quay lưng lại

Đúng lúc Khánh đang cố gắng xua đi sự chóng mặt, ánh mắt cậu vô tình va phải một hình ảnh khiến trái tim cậu như ngừng đập. Ngay sát hốc cây đa, chỗ đặt chiếc miếu nhỏ, có một bóng người đang đứng bất động.

Đó là một người phụ nữ. Cô ta mặc một chiếc váy dài màu trắng toát, loại vải mỏng tang rủ xuống tận gót chân, bay phấp phới dù trời không có gió. Mái tóc đen dài, xõa xượi che kín toàn bộ bờ vai. Người phụ nữ đó đứng quay lưng lại phía Khánh, hơi cúi đầu xuống như đang nhìn chằm chằm vào bát nhang lạnh ngắt.

Giữa lúc 2 giờ sáng, đường phố vắng tanh, việc một người phụ nữ mặc đồ trắng đứng thẫn thờ dưới gốc cây đa cổ thụ là một điều trái ngược hoàn toàn với mọi logic khoa học. Máu trong huyết quản của Khánh đông cứng lại.

Chân cậu nặng như đeo chì, không thể bước tiếp cũng chẳng thể lùi lại. Trải nghiệm kinh hoàng của một chuyện tâm linh có thật chính thức ép sát vào tâm trí cậu.

Có một quy tắc sống còn mà những người già hay nhắc nhở trong các chuyện tâm linh có thật: Nếu đi đêm gặp người đứng quay lưng lại, tuyệt đối không được gọi tên hay tiến lại gần để hỏi thăm. Sự tò mò sẽ đánh thức ác linh.

Thế nhưng, trong trạng thái thần kinh căng thẳng do code suốt nhiều giờ liền, não bộ của Khánh xử lý tình huống cực kỳ chậm chạp. Cậu đứng chôn chân tại chỗ, cách cái bóng trắng đó chỉ đúng năm bước chân, hơi thở đứt quãng vì sợ hãi.

hiện thân kinh hoàng trong chuyện tâm linh có thật dưới gốc đa

5. Bóng người phụ nữ mặc áo dài trắng dưới gốc cây cổ thụ

Sự tò mò của con người đôi khi lại là một lời nguyền rủa. Bất chấp nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt trái tim, Nam lấy chiếc đèn pin siêu sáng của phòng bảo vệ, run rẩy mở cửa bốt gác bước ra ngoài. Cậu muốn soi đèn để chứng minh cho bản thân thấy rằng dưới gốc cây đa đó không có gì cả.

Nam bước từng bước chậm chạp trên vỉa hè lát gạch. Tiếng hát ru bỗng nhiên tắt phụp. Tiếng võng kẽo kẹt cũng ngừng hẳn. Sự im lặng chết chóc bao trùm. Khi cách gốc cây đa khoảng chừng năm mét, Nam đưa tay bật đèn pin, rọi một luồng sáng chói lòa thẳng vào gốc rễ sần sùi của cây cổ thụ.

Máu trong người Nam như đông cứng lại. Chân cậu khụy xuống, đầu gối bủn rủn.

Ngay dưới gốc cây, bên cạnh cái miếu thờ nhỏ bé, đang có một người đứng quay lưng lại phía Nam. Đó là một người phụ nữ mặc bộ áo dài màu trắng toát, loại áo dài lụa kiểu cũ. Mái tóc đen dài, rũ rượi xõa xuống tận thắt lưng.

Người phụ nữ đó hoàn toàn không có chân chạm đất, gấu áo dài trắng lơ lửng, bay phấp phới trong không trung dù không có gió. Ánh sáng từ chiếc đèn pin dường như không thể xuyên thấu qua khối năng lượng u ám của thực thể đó, nó chỉ làm nổi bật lên vẻ ma mị và bức bối của một chuyện tâm linh có thật đang hiện hữu bằng xương bằng thịt.

Nam muốn la hét, muốn quay lưng bỏ chạy vào lại bốt gác, nhưng cơ thể cậu hoàn toàn bị tê liệt. Sự kìm kẹp của tà khí từ chuyện tâm linh có thật này đã khóa chặt hệ thần kinh vận động của cậu. Nam chỉ có thể đứng trân trân, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào bóng người áo trắng đó trong sự tuyệt vọng tột cùng.

6. Sự tò mò chết người: Bước qua lằn ranh của cõi chết

Đột nhiên, người phụ nữ áo trắng đó bắt đầu chuyển động. Khớp cổ của thực thể đó vặn một góc 180 độ một cách phi tự nhiên, phát ra những tiếng kêu răng rắc… răng rắc… giống hệt tiếng cành cây khô bị bẻ gãy.

Khuôn mặt của “thứ đó” quay lại đối diện với Nam. Một cảnh tượng gây chấn động tột độ khiến mạch máu não của Nam tưởng chừng như nổ tung: Người phụ nữ đó hoàn toàn không có ngũ quan! Khuôn mặt cô ta phẳng lì, trắng bệch, không có mắt, không có mũi, không có miệng. Ở vị trí đáng lẽ là đôi mắt, chỉ có hai hốc lõm sâu hoắm rỉ ra thứ chất lỏng màu đen ngòm. Đây là đặc trưng tàn khốc nhất thường xuất hiện trong những chuyện tâm linh có thật về những vong linh chết oan do mất xác hoặc hủy hoại dung nhan.

Từ khuôn mặt không miệng đó, tiếng cười the thé cất lên: “Hí… hí… con tao đâu… trả con cho tao…”

Cùng lúc đó, nhiệt độ giảm xuống một cách cực đoan. Không gian xung quanh tối sầm lại. Bóng người áo trắng bắt đầu lướt trên mặt đất với tốc độ kinh hoàng, trườn về phía Nam như một con rắn. Hàng vạn mũi kim vô hình châm chích vào da thịt cậu.

Nam biết mình đã vượt qua ranh giới cấm kỵ. Việc rọi đèn pin vào mặt một vong hồn đang lẩn khuất dưới gốc cây cổ thụ được xem là hành động thách thức và mạo phạm nặng nề nhất trong giới tâm linh. Lời nguyền của chuyện tâm linh có thật này đã chính thức giáng xuống đầu cậu sinh viên trẻ tuổi.

7. Cú siết cổ lạnh lẽo và sự can thiệp của người gác gian già

Thực thể áo trắng đã áp sát Nam chỉ trong chớp mắt. Một luồng hàn khí nồng nặc mùi tử thi xộc thẳng vào mũi cậu. Từ trong bộ áo dài trắng, hai bàn tay nhợt nhạt, xương xẩu vươn ra, với những chiếc móng tay dài nhọn hoắt đen sì. Đôi bàn tay của cõi âm đó túm chặt lấy cổ họng Nam, nhấc bổng cơ thể cao 1m75 của cậu lên khỏi mặt đất một cách dễ dàng.

Nam giãy giụa trong không trung, hai tay điên cuồng cào cấu vào đôi tay vô hình đang siết chặt cổ mình, nhưng cậu chỉ chạm vào luồng không khí lạnh ngắt. Dưỡng khí bị cắt đứt hoàn toàn. Cậu cảm thấy lồng ngực mình đang vỡ tung, đôi mắt trợn ngược, tầm nhìn mờ dần. Mọi âm thanh xung quanh biến mất, chỉ còn lại tiếng cười the thé man rợ bên tai. Cái chết trong một chuyện tâm linh có thật chưa bao giờ hiện thực đến thế.

Ngay khi ý thức của Nam sắp chìm vào cõi vĩnh hằng, một tiếng quát lớn, trầm đục vang lên như sấm sét xé toạc màn đêm:

“Yêu nghiệt! Buông tay ra ngay!”

Một tia sáng đỏ rực xé gió bay vút tới, đập thẳng vào bóng trắng. Kèm theo đó là một mùi hăng hắc của chu sa và bùa ngải bốc cháy. Bóng người áo trắng thét lên một tiếng thảm thiết, buông lỏng đôi tay. Nam rơi tự do xuống nền gạch, ho sặc sụa, vội vã hít lấy hít để nguồn không khí quý giá.

Phía sau cậu, bác bảo vệ già (tổ trưởng tổ bảo vệ, người thường xuyên trực ca ngày) đang đứng đó, tay cầm một nắm nhang đang cháy đỏ rực và một lá bùa vàng. Bác già nét mặt nghiêm nghị, trừng mắt nhìn về phía gốc đa. Bóng trắng lờ mờ lùi dần, lùi dần rồi tan biến hẳn vào thân cây sần sùi. Không gian tĩnh lặng và nhiệt độ ấm áp dần quay trở lại, chấm dứt chuỗi chuyện tâm linh có thật kinh hoàng suýt đoạt mạng người.

biện pháp phong ấn chuyện tâm linh có thật dưới gốc cổ thụ

. Lời giải đáp xót xa cho một chuyện tâm linh có thật

Sáng hôm sau, Nam tỉnh dậy trong trạm y tế của trường. Cổ họng đau rát, và trên cổ cậu in hằn năm dấu ngón tay màu đen tím bầm dập – bằng chứng không thể chối cãi cho chuyện tâm linh có thật diễn ra đêm qua. Bác bảo vệ già mang vào cho cậu một ly trà gừng nóng, thở dài ngồi xuống cạnh giường bệnh.

“Đã bảo rồi mà không nghe. Đêm khuya thanh vắng, thấy chuyện lạ dưới gốc cây cổ thụ thì ngậm miệng, nhắm mắt mà làm lơ đi. Cậu rọi đèn pin thẳng vào mặt người ta như thế, nó bắt hồn là đúng rồi!” Bác già trách móc nhưng trong giọng nói có phần xót xa.

Sau khi Nam dần bình tĩnh, bác già mới kể lại ngọn nguồn lịch sử của cây đa đó. Thực ra, chuyện tâm linh có thật này đã tồn tại từ trước khi ngôi trường được xây dựng. Khu vực cổng phụ đó ngày xưa từng là một trạm xá dã chiến thời chiến tranh. Có một người phụ nữ bụng mang dạ chửa, bị lạc mất chồng trong bom đạn, đã chạy đến gốc cây đa này để sinh con. Không may, cả hai mẹ con đều qua đời vì mất máu và kiệt sức trước khi có người phát hiện.

Vì chết oan uổng mang theo nỗi đau đớn tột cùng và tình mẫu tử chia lìa, linh hồn người phụ nữ không thể siêu thoát. Cô ta vẫn lẩn khuất dưới gốc đa, đêm đêm mắc võng ru con, và cực kỳ căm phẫn những ai dám xâm phạm vào lãnh địa của mình. Bác già tiết lộ, nhà trường đã rước nhiều thầy cao tay về lập miếu để trấn yểm, nhưng oán khí quá nặng chỉ có thể xoa dịu chứ không thể trục xuất.

Việc Nam không thắp nhang theo lệ, lại dùng đèn pin rọi vào đã chọc giận vong linh. Sự thấu hiểu này đã biến một chuyện tâm linh có thật đáng sợ thành một bi kịch lịch sử đầy đau thương. Sau sự cố đó, Nam xin nghỉ việc ngay lập tức, chuyển sang làm phục vụ quán cà phê ban ngày và không bao giờ dám đi lại gần khu vực cổng phụ đó nữa.

9. Lý giải phong thủy: Vì sao cây cổ thụ thường có vong linh trú ngụ?

Câu chuyện của Nam chỉ là một trong vô số những chuyện tâm linh có thật liên quan đến cây cổ thụ tại Việt Nam. Từ góc độ phong thủy và nghiên cứu tâm linh học, hiện tượng này có thể được lý giải một cách rất rõ ràng.

Cây xanh, đặc biệt là những loài cây có tuổi thọ hàng trăm năm như đa, đề, si, gạo… được xem là những thực thể sống có “tính âm” cực kỳ vượng. Rễ cây cắm sâu vào lòng đất để hút âm khí, tán lá xum xuê che khuất hoàn toàn ánh sáng mặt trời (dương khí). Môi trường râm mát, độ ẩm cao quanh năm biến những gốc cây này thành những chiếc “tụ điện âm”. Các vong linh trôi dạt, không có nơi thờ cúng thường bị thu hút và tìm đến nương náu dưới những tán cây này để không bị ánh mặt trời thiêu đốt.

Hơn thế nữa, theo quan niệm dân gian, thần mộc (linh hồn của cây lâu năm) có khả năng che chở cho các vong hồn yếu ớt. Do đó, những hiện tượng như nghe tiếng khóc, thấy bóng người, hay đồ đạc bị dịch chuyển dưới gốc cây cổ thụ không phải là điều hiếm gặp.

Việc hiểu rõ bản chất của những chuyện tâm linh có thật này giúp chúng ta có một cái nhìn tôn trọng hơn đối với tự nhiên, thay vì chỉ đơn thuần là sự khiếp sợ mù quáng. Khoa học có thể phủ nhận, nhưng những hiện tượng siêu hình xoay quanh cây cối vẫn là một bài toán chưa có lời giải đáp trọn vẹn.

10. Nguyên tắc sống còn khi đi ngang qua cây cổ thụ ban đêm

Việc đụng độ thực thể tâm linh dưới gốc đa trăm tuổi của cậu sinh viên tên Nam là một bài học đắt giá. Dưới đây là những nguyên tắc sống còn mà bất cứ ai cũng cần khắc cốt ghi tâm để tránh việc vô tình trở thành nạn nhân trong một chuyện tâm linh có thật tiếp theo:

  1. “Đi không nhìn, đi không nói”: Nếu bạn bắt buộc phải đi ngang qua những gốc cây cổ thụ vắng vẻ vào ban đêm, đặc biệt là qua 12 giờ khuya, hãy cúi mặt đi thẳng, đi nhanh. Tuyệt đối không nhìn chằm chằm lên các cành cây, không huýt sáo, không gọi tên thật của nhau. Sự chú ý của bạn có thể đánh thức những thứ không nên thức.
  2. Không dùng ánh sáng rọi trực tiếp: Giống như lỗi lầm của Nam, việc dùng đèn pin hay đèn pha xe máy rọi thẳng vào những gốc cây có miếu thờ hoặc bát nhang là hành động mạo phạm nghiêm trọng, dẫn đến hậu quả bị “bắt bóng” hay “bắt hồn” trong vô số các chuyện tâm linh có thật.
  3. Tuyệt đối không giải quyết nỗi buồn bừa bãi: Hành vi xả rác hay đi vệ sinh bậy bạ dưới các gốc đa, gốc đề không chỉ mất vệ sinh mà còn bị xem là hành vi nhục mạ cõi âm. Những trường hợp bị ốm liệt giường, nổi mẩn đỏ không rõ nguyên nhân sau khi vi phạm điều này xuất hiện nhan nhản trong các chuyện tâm linh có thật ở vùng nông thôn.
  4. Tôn trọng tín ngưỡng địa phương: “Có thờ có thiêng, có kiêng có lành”. Nếu bạn thấy dưới gốc cây có bát nhang hay miếu nhỏ, hãy thầm cúi đầu hoặc giữ sự trang nghiêm khi đi qua. Thái độ tôn trọng chính là tấm bùa hộ mệnh vững chắc nhất bảo vệ bạn khỏi mọi thế lực tà ác.

Thế giới quanh ta luôn tồn tại sự song hành giữa ánh sáng và bóng tối, giữa cõi thực và cõi vô hình. Cảm ơn các bạn đã theo dõi tập 10, khép lại những câu chuyện kinh dị quanh khu vực cổng trường đại học. Nếu bạn chưa từng chạy xe trong đêm tối mù mịt, hãy đọc lại 9 Chuyện Tâm Linh Có Thật Ám Ảnh: Vị Khách Trên Đèo (Tập 9)

Hãy đồng hành cùng tôi trong Tập 11 của series, nơi chúng ta sẽ rời khỏi trường học để khám phá một cơn ác mộng khác: “Mua nhầm đồ cũ có dớp”. Chúc các bạn luôn được bình an và được bảo vệ trên mọi nẻo đường!

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang