
Truyện ma có thật Sài Gòn vào những ngày cuối tháng Ba thường mang theo cái không khí oi nồng, bức bối ngay cả khi màn đêm đã buông xuống từ lâu. Những con hẻm nhỏ ở Quận 5 bắt đầu chìm vào sự tĩnh lặng kỳ lạ, chỉ còn tiếng động cơ xe máy thưa thớt ngoài đường lớn và tiếng xì xào của những hàng quán ăn đêm muộn.
Tôi tên là Minh, một sinh viên năm ba ngành Công nghệ thông tin đang chật vật với tiền nhà và tiền đồ án. Giữa lúc túng quẫn nhất, tôi vô tình tìm thấy một mẩu tin tuyển dụng dán trên cột điện, ngay trước cổng trường đại học: “Tuyển nhân viên trực tổng đài đêm cho tòa soạn Báo Thời Đại. Lương: 15.000.000đ/tháng. Thời gian: 22:00 – 06:00. Yêu cầu: Trung thực, không tò mò.”
Mức lương đó đối với một sinh viên như tôi là cả một gia tài. Tôi không mất quá nhiều thời gian để quyết định gọi vào số điện thoại phía dưới. Và chỉ sau một cuộc phỏng vấn chóng vánh đến mức kỳ quặc với một người đàn ông trung niên có đôi mắt đục ngầu, tôi đã chính thức nhận việc.
Cánh cửa bước vào bóng tối
Tòa soạn Báo Thời Đại nằm sâu trong một con hẻm cụt. Đó là một tòa nhà ba tầng được xây dựng từ thời Pháp thuộc, với lớp sơn vàng đã bong tróc từng mảng lớn như những vết sẹo chưa lành trên da thịt. Những ô cửa sổ gỗ màu xanh thẫm, đóng kín mít, khiến ngôi nhà trông giống như một thực thể đang ngủ say nhưng vẫn không ngừng quan sát xung quanh.
Đúng 21:45, tôi có mặt tại cổng chính. Anh bảo vệ già, người mà mọi người gọi là chú Sáu, đang ngồi trên chiếc ghế bố sờn cũ, tay cầm điếu thuốc lá cháy dở. Thấy tôi, chú không chào, chỉ hất hàm bảo tôi vào trong.
“Cháu là Minh đúng không? Lại đây chú dặn vài câu trước khi giao ca.”
Chú Sáu dẫn tôi vào sảnh chính. Không gian bên trong lạnh lẽo hơn hẳn cái nóng ngoài kia. Mùi giấy cũ, mực in và một chút mùi ẩm mốc đặc trưng của những công trình lâu đời xộc thẳng vào mũi. Ánh đèn tuýp trên trần nhà chớp tắt liên tục, phát ra tiếng kêu “tè… tè…” khó chịu.
Chú Sáu rút từ trong túi áo ra một tờ giấy trắng khổ A4, được gấp làm tư, mép giấy đã sờn rách và có vài vết ố vàng.
“Đây là quy tắc. Đừng hỏi tại sao, chỉ cần làm đúng. Nếu cháu muốn sống sót nhận lương tháng đầu tiên, tuyệt đối không được làm sai dù chỉ một chữ.”
Tôi cầm tờ giấy, định cười vì cho rằng đây là một trò đùa của những người gác đêm già để hù dọa lính mới. Nhưng nhìn vào đôi bàn tay run rẩy và ánh mắt đầy vẻ lo sợ của chú Sáu, nụ cười của tôi vụt tắt. Chú quay lưng đi thẳng ra phía cổng, không quên khóa trái cửa xích bên ngoài, bỏ lại tôi một mình trong tòa nhà mênh mông.
Tôi mở tờ giấy ra. Những dòng chữ viết tay bằng mực đỏ hiện lên sắc lạnh:
DANH SÁCH QUY TẮC DÀNH CHO NGƯỜI GÁC ĐÊM
- QUY TẮC SỐ 1: Từ 22:00 đến 00:00, bạn có thể tự do sinh hoạt tại quầy trực. Tuy nhiên, nếu chuông điện thoại bàn reo đúng 4 tiếng rồi tắt, tuyệt đối không được nhấc máy gọi lại. Đó là những cuộc gọi từ “người không còn thuê bao”.
- QUY TẮC SỐ 2: Nếu nghe tiếng máy đánh chữ vang lên từ phòng biên tập bỏ hoang ở tầng 2, hãy pha một ly cà phê nóng, cho thật nhiều đường, mang lên đặt vào chiếc bàn gỗ ở góc phòng. Không được nhìn vào chiếc ghế xoay phía sau bàn. Khi ra ngoài, phải đi lùi và đóng cửa nhẹ tay.
- QUY TẮC SỐ 3: Lúc 03:00 sáng, một người phụ nữ mặc áo dài trắng sẽ đến sảnh để gửi tin buồn. Đừng nhìn thẳng vào mặt cô ấy. Hãy đưa cho cô ấy một tờ giấy trắng và một cây viết hết mực. Khi cô ấy đi khỏi, đừng cầm tờ giấy đó lên trước khi trời sáng.
- QUY TẮC SỐ 4: Nếu thấy bóng người phản chiếu trên màn hình máy tính đang tiến lại gần bạn, đừng quay đầu lại. Hãy mở một tab trình duyệt, gõ dòng chữ: “Bản tin hôm nay đã hết” và tắt màn hình ngay lập tức.
- QUY TẮC SỐ 5: Tuyệt đối không được lên tầng 3 sau 01:00 sáng. Dù có nghe thấy tiếng kêu cứu của bất kỳ ai, kể cả giọng của người thân, đó cũng không phải là họ.
Tôi đọc xong, sống lưng lạnh toát. Tôi ngồi xuống chiếc ghế da tại quầy lễ tân, cố gắng trấn an bản thân bằng cách mở laptop ra để tiếp tục làm bài tập Java còn dở dang. “Chắc chỉ là trò dọa dẫm thôi,” tôi tự nhủ. Nhưng cái tĩnh lặng của tòa soạn này không giống với sự yên tĩnh thông thường. Nó đặc quánh lại, cảm giác như những bức tường đang thu hẹp dần.
Tiếng chuông lúc nửa đêm – TRUYỆN MA CÓ THẬT
23:15. Không gian vẫn yên ắng cho đến khi…
“Reng… Reng… Reng… Reng…”
Tiếng chuông điện thoại bàn cổ điển vang lên đột ngột, xé toạc không gian tĩnh mịch. Tôi giật mình, suýt chút nữa làm rơi chiếc laptop. Tôi nhìn xuống máy điện thoại bàn. Đèn báo hiệu nhấp nháy màu đỏ rực.
Một tiếng. Hai tiếng. Ba tiếng. Đến tiếng thứ tư, chuông bỗng dừng lại đột ngột như thể có ai đó vừa cắt đứt dây cáp.
Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi nhớ đến Quy tắc số 1. Một cảm giác tò mò tội lỗi trỗi dậy. Tôi nhìn vào dãy số hiển thị trên màn hình nhỏ của điện thoại. Không có số. Chỉ là một dãy các ký tự lạ lùng, trông giống như tọa độ hoặc một dãy số thứ tự cũ kỹ.
Cơn tò mò của một kẻ học IT khiến tôi muốn bấm nút gọi lại để xem đó là ai. Ngón tay tôi đã chạm vào phím bấm, nhưng hình ảnh ánh mắt ám ảnh của chú Sáu hiện lên khiến tôi rụt tay lại. Ngay sau đó, tôi nghe thấy một tiếng thở dài thườn thượt phát ra từ chính cái loa của máy điện thoại, dù tôi chưa hề nhấc máy.
Tôi vội vã lùi ghế lại, mồ hôi hột chảy dài trên thái dương.
Cà phê và chiếc ghế xoay
Đúng 00:00. Đồng hồ quả lắc ở sảnh đánh 12 tiếng trầm đục.
Ngay khi tiếng chuông cuối cùng kết thúc, từ phía tầng 2 truyền xuống tiếng “Cạch… cạch… tạch…”. Đó là tiếng kim loại va đập vào nhau, tiếng máy đánh chữ cơ học kiểu cũ. Âm thanh ấy vang lên đều đặn, nhanh và dồn dập như thể người đánh máy đang ở trong một cơn hối hả cực độ.
Tôi run rẩy đi vào gian bếp nhỏ cạnh cầu thang. Tôi pha một ly cà phê đen đặc theo đúng hướng dẫn, đổ vào đó gần nửa hũ đường. Hơi nóng từ ly cà phê bốc lên, mang theo mùi thơm nồng nàn nhưng lúc này nó chỉ khiến tôi thấy buồn nôn.
Tôi cầm ly cà phê, từng bước leo lên cầu thang gỗ lên tầng 2. Tiếng gỗ kẽo kẹt dưới chân vang vọng trong hành lang tối om. Tầng 2 không có đèn, chỉ có ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những ô cửa sổ đầy bụi.
Phòng biên tập nằm ở cuối hành lang. Cánh cửa gỗ lim hé mở một khoảng nhỏ. Tiếng máy đánh chữ bên trong ngày một lớn hơn. Tôi đẩy cửa bước vào. Căn phòng ngập trong bóng tối, chỉ có duy nhất một chiếc đèn bàn chụp xanh chiếu xuống chiếc bàn gỗ ở góc phòng.
Tôi không dám ngẩng đầu lên. Tầm mắt tôi chỉ dán chặt vào đôi giày của mình. Tôi tiến lại gần, đặt ly cà phê lên góc bàn. Ngay lúc đó, tiếng đánh máy bỗng dừng lại. Một luồng khí lạnh căm căm bao trùm lấy tôi.
Tôi cảm nhận được có một cái bóng đang ngồi trên chiếc ghế xoay ngay phía trước. Cái bóng ấy đang hơi rướn người về phía ly cà phê. Tiếng hít hà của một người đã lâu không được ngửi mùi hương sinh khí vang lên khẽ khàng.
“Cà phê… thiếu đường rồi…”
Một giọng nói khàn đặc, giống như tiếng giấy khô bị vò nát, vang lên ngay trước mặt tôi. Tôi suýt chút nữa là hét lên nhưng kịp nhớ đến Quy tắc số 2. Tôi lập tức đi lùi, từng bước một, giữ cho mắt luôn nhìn xuống sàn nhà.
Khi tôi vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa, một bàn tay xanh xao, với những móng tay đen nhẻm thò ra từ bóng tối, nhẹ nhàng kéo cánh cửa gỗ đóng lại. “Rầm!”.
Tôi đứng tựa lưng vào bức tường hành lang, thở hổn hển. Lúc này tôi mới nhận ra, trên chiếc áo phông của mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nhưng đó chưa phải là điều đáng sợ nhất. Khi tôi nhìn xuống sàn hành lang, tôi thấy những vệt nước đen sì như mực in đang chảy ra từ khe cửa phòng biên tập, chúng tạo thành những con chữ ngoằn ngoèo trên sàn gỗ: “Tại sao không nhìn tôi?”.
Bản tin lúc 3 giờ sáng
Tôi chạy xuống sảnh, ngồi dính chặt vào chiếc ghế ở quầy lễ tân. Lúc này là 01:30. Tôi không dám ngủ, cũng không dám làm gì khác ngoài việc nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ.
Thời gian trôi qua chậm chạp như cực hình. Cứ mỗi phút trôi qua, tòa nhà lại phát ra những âm thanh kỳ lạ. Tiếng bước chân đi lại trên tầng 3, tiếng trẻ con cười đùa trong những hốc tường, và cả tiếng lật giấy sàn sạt dù không có gió.
Đúng 03:00. Một luồng gió lạnh từ đâu thổi vào, khiến tấm rèm cửa sảnh chính bay phấp phới. Một người phụ nữ xuất hiện từ phía cửa xích đã khóa chặt. Cô ấy đi xuyên qua lớp cửa sắt như thể nó không tồn tại.
Cô ấy mặc một bộ áo dài trắng cổ điển, tay cầm một chiếc ví cầm tay nhỏ. Chiếc nón lá che khuất nửa khuôn mặt, nhưng tôi vẫn có thể thấy được phần cằm trắng bệch đến rợn người. Cô ấy tiến lại gần quầy, mỗi bước đi không hề phát ra tiếng động.
Theo bản năng, tôi cúi gầm mặt xuống. Tôi rút một tờ giấy trắng từ trong ngăn kéo và một cây bút bi đã hết mực từ lâu mà chú Sáu đã để sẵn đó.
Cô ấy cầm lấy cây bút. Tôi nghe thấy tiếng ngòi bút khô khốc cào mạnh lên mặt giấy. “Sột… sột… rẹt…”. Tiếng động ấy chói tai đến mức khiến tôi muốn bịt tai lại. Cô ấy viết rất lâu, hơi thở lạnh lẽo của cô ấy phả vào đỉnh đầu tôi, khiến tóc gáy tôi dựng đứng.
Sau khi viết xong, người phụ nữ đặt cây bút xuống. Cô ấy đứng đó một lúc lâu. Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của cô ấy đang nhìn xoáy vào đỉnh đầu mình.
“Cậu là người mới à?” Cô ấy hỏi, giọng nói không có chút âm sắc nào của người sống.
Tôi không trả lời, chỉ nắm chặt hai tay dưới gầm bàn. Sau một hồi im lặng đáng sợ, cô ấy quay người và biến mất vào màn đêm như một làn khói.
Tôi ngồi bất động cho đến khi nghe thấy tiếng chim lợn kêu từ xa. Tò mò, tôi liếc nhìn tờ giấy mà người phụ nữ đã viết. Dù cây viết không có mực, nhưng mặt giấy bị cào nát, hằn lên những dòng chữ sâu hoắm. Tôi đưa tờ giấy xuống dưới ánh đèn tuýp đang chớp tắt.
Mắt tôi mở to vì kinh hoàng. Tờ giấy không phải là một tin buồn thông thường. Đó là một bản tin cáo phó hoàn chỉnh, với ảnh chân dung được vẽ bằng những nét cào xé. Người trong ảnh… có khuôn mặt giống hệt tôi.
Dòng chữ phía dưới viết: “Cáo phó: Huỳnh Tuấn Phi. Sinh viên năm 3. Qua đời ngày 11 tháng 5 năm 2026 tại tòa soạn Báo Thời Đại do vi phạm quy tắc số 4.”
Tôi rùng mình. Quy tắc số 4? Tôi nhìn vào màn hình laptop đang mở của mình.
Trên màn hình, trong bóng loáng của tấm kính cường lực phản chiếu lại không gian phía sau lưng tôi, tôi thấy một bóng đen cao lớn, không có mặt, đang đứng ngay sát sau chiếc ghế của mình. Đôi bàn tay dài ngoằng của nó đang từ từ vươn ra, định chạm vào cổ tôi.
Tôi nhớ lại Quy tắc số 4. Tay tôi run rẩy chạm vào bàn phím. Tôi mở một tab mới trên trình duyệt. Với tất cả sức lực còn lại, tôi gõ thật nhanh: “Bản tin hôm nay đã hết”.
Ngay khi tôi nhấn phím Enter và sập màn hình laptop lại, bóng đen phía sau biến mất trong một tiếng rít chói tai. Không gian trở lại vẻ tĩnh mịch ban đầu, nhưng tim tôi vẫn đập như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.
Trời bắt đầu hửng sáng. Ánh nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa cũng là lúc chú Sáu xuất hiện để giao ca. Chú nhìn thấy tôi ngồi đờ đẫn, khuôn mặt không còn giọt máu. Chú thở dài, đưa cho tôi một bao thư tiền lương của ngày đầu tiên.
“Cháu làm tốt lắm, Minh. Nhưng đó chỉ mới là đêm đầu tiên thôi. Tòa soạn này không chỉ có những người đã khuất… nó còn có những thứ đáng sợ hơn nhiều.”
Tôi cầm bao thư, chân bước loạng choạng ra khỏi tòa nhà. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ quay lại. Nhưng khi về đến nhà và mở bao thư ra, bên trong không chỉ có tiền, mà còn có một tờ giấy nhắn nhỏ: “Hợp đồng đã ký bằng máu lúc 0 giờ, không thể hủy bỏ. Hẹn gặp lại vào đêm nay.”
Đón xem nhiều tập truyện khác hay hơn tại web: Truyện Ma Sinh Viên
Đón xem tập 2 tại đây
Theo dỏi fanpage của nhóm: Truyện ma sinh viên
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ
