
CHƯƠNG 1: THỨ ÁNH SÁNG XANH LÚC NỬA ĐÊM – TRUYỆN MA CÓ THẬT
Sài Gòn vào mùa mưa, không khí lúc nào cũng đặc quánh sự ẩm ướt và mùi khói bụi chưa kịp tan. Minh uể oải tựa lưng vào chiếc ghế xoay đã bong tróc lớp da giả, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ dán chặt vào màn hình máy tính. Những dòng code Java chạy dài dằng dặc như những con kiến đen đang bò lổm ngổm trong đầu anh. Là một sinh viên năm ba ngành Công nghệ thông tin, những đêm thức trắng đã trở thành một phần máu thịt của Minh.
Căn phòng trọ rộng chưa đầy 12 mét vuông nằm sâu trong con hẻm nhỏ ở quận 9, nơi mà ánh mặt trời hiếm khi rọi tới. Xung quanh vắng lặng đến mức Minh có thể nghe rõ tiếng những giọt nước mưa rỉ ra từ đường ống cũ kỹ, gõ nhịp tí tách… tí tách xuống nền gạch men ố vàng.
Đồng hồ điện tử trên góc màn hình nhảy sang số 02:00.
Ting!
Một âm thanh thông báo vang lên từ chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn gỗ. Minh quờ tay lấy máy, nheo mắt vì luồng ánh sáng xanh gắt gao đột ngột dội vào võng mạc. Một thông báo từ ứng dụng mua sắm trực tuyến mà anh thường xuyên sử dụng hiện lên trên màn hình khóa:
“Đơn hàng của bạn đang được giao. Tài xế: Vô Danh đang ở rất gần bạn.”
Minh cau mày. Anh mở ứng dụng lên, lục lại lịch sử mua hàng. Chẳng có gì cả. Lần cuối cùng anh đặt hàng là một tuần trước, và nó đã được giao thành công từ lâu. Nghĩ là lỗi hệ thống, anh định tắt màn hình để làm việc tiếp, nhưng một linh cảm kỳ lạ khiến anh nhấn vào phần chi tiết vận đơn.
Dòng thông tin hiện ra khiến Minh lạnh sống lưng:
- Sản phẩm: Kiện hàng ký gửi (Bảo mật cao).
- Người gửi: Người cũ.
- Địa chỉ người gửi: Nghĩa trang Bình Hưng Hòa.
- Thanh toán: 0đ (Đã thanh toán bằng mạng sống).
“Trò đùa quái gì thế này?” – Minh lẩm bẩm, bàn tay bắt đầu run nhẹ.
Anh định nhấn vào nút “Hủy đơn hàng”, nhưng nút đó đã bị mờ đi. Thay vào đó, bản đồ theo dõi tài xế hiện ra một chấm đỏ rực. Chấm đỏ đó không di chuyển trên đường lớn, mà nó đang đi xuyên qua những bức tường, xuyên qua những dãy nhà, tiến thẳng về phía con hẻm của anh.
100m… 50m… 20m…
Tiếng thông báo điện thoại vang lên dồn dập: Ting! Ting! Ting! liên tục như một nhịp tim đang rơi vào trạng thái hoảng loạn.
Đúng lúc đó, từ đầu hẻm, một tiếng động cơ xe máy cũ kỹ vang lên. Tiếng máy nổ khàn đặc, lọc cọc như thể những linh kiện bên trong đã rỉ sét từ hàng chục năm trước. Tiếng động ấy dừng lại ngay trước cửa dãy trọ của Minh. Một không gian im lặng đến nghẹt thở bao trùm lấy vạn vật. Ngay cả tiếng mưa cũng dường như ngưng bặt.
Rầm!
Một vật gì đó rất nặng được ném mạnh xuống ngay trước cửa phòng Minh. Sức nặng của nó khiến cánh cửa gỗ rung lên bần bật.
Minh nín thở, mồ hôi hột chảy dài trên thái dương. Qua khe cửa nhỏ xíu phía dưới chân, anh thấy một bóng đen đổ dài vào trong phòng. Đó là bóng của một thứ gì đó cao lớn, gầy guộc và vặn vẹo. Một mùi hương kỳ lạ bắt đầu len lỏi qua khe cửa – mùi của vải liệm mục nát trộn lẫn với mùi nhang tàn lạnh lẽo.
Anh đánh liều nhìn qua lỗ nhòm trên cửa. Hành lang vắng tanh, ánh đèn neon vàng vọt chớp tắt liên hồi. Không có ai ở đó cả. Nhưng dưới sàn nhà, một chiếc hộp carton móp méo, quấn đầy băng keo đen xì đang nằm im lìm, rỉ ra một thứ chất lỏng màu đen sẫm, đặc quánh như máu đông.
Trên mặt hộp, nhãn dán vận đơn hiện rõ tên anh bằng một nét mực đỏ tươi, vẫn còn đang chảy: “Người nhận: Huỳnh Tuấn Phi – Tầng địa ngục thứ 9.”
Minh đưa tay lên nắm lấy chốt cửa, lòng bàn tay anh lạnh ngắt. Anh không biết rằng, một khi đã mở cánh cửa này, đơn hàng 0 đồng đó sẽ lấy đi của anh nhiều hơn những gì anh có thể tưởng tượng.
Chào bạn, tiếp nối không khí u ám của chương trước, đây là Chương 2 với những diễn biến kịch tính và đáng sợ hơn khi kiện hàng bí ẩn chính thức được mở ra.
ĐƠN HÀNG 0 ĐỒNG
CHƯƠNG 2: KIỆN HÀNG KÝ ỨC MỤC NÁT
Cánh cửa gỗ rên rỉ một tiếng két khô khốc khi Minh kéo chốt. Hơi lạnh từ hành lang ùa vào, mang theo mùi ẩm mốc nồng nặc khiến anh phải lấy tay che mũi. Chiếc hộp carton nằm đó, im lìm như một cái bẫy đang chờ mồi. Chất lỏng màu đen dưới đáy hộp đã bắt đầu thấm vào nền gạch, tạo thành một vệt dài như một cánh tay đang cố vươn vào bên trong phòng Minh.
Minh ngó nghiêng dọc hành lang một lần nữa. Vẫn không một bóng người. Những phòng trọ xung quanh cửa đóng then cài, dường như tất cả hàng xóm của anh đã rơi vào một giấc ngủ sâu bất thường. Anh run rẩy nhấc chiếc hộp lên. Nó nặng và lạnh như một tảng băng.
Vừa bước vào phòng, cánh cửa tự động sập mạnh lại. Rầm!
Minh giật mình đánh rơi chiếc hộp xuống bàn làm việc. Anh vội vã kiểm tra ổ khóa, nhưng kỳ lạ thay, chốt cửa đã bị kẹt cứng như thể có ai đó đang giữ chặt từ bên ngoài. Trong không gian chật hẹp, tiếng tim đập của Minh vang lên thình thịch, át cả tiếng quạt trần đang quay lờ đờ phía trên.
Anh lấy con dao rọc giấy, lưỡi dao bằng thép sáng loáng dưới ánh đèn tuýp. Khi lưỡi dao vừa chạm vào lớp băng keo đen, một tiếng rít khẽ vang lên như tiếng một người đang rên rỉ vì đau đớn. Minh khựng lại, da gà nổi khắp cánh tay. Anh cắn răng, dồn lực rạch một đường dài.
Lớp giấy carton mở ra. Bên trong không có mút xốp hay túi chống sốc. Nó chứa đầy những sợi tóc đen dài, quấn quýt lấy nhau như những con giun đất sau cơn mưa. Minh rùng mình, dùng con dao gạt mớ tóc sang một bên. Dưới đáy hộp là một đống đồ vật cũ kỹ mà anh ngỡ đã vĩnh viễn mất đi.
Đó là một con lật đật bị gãy mất một bên mắt mà anh đã làm mất hồi 5 tuổi. Đó là chiếc kính cận đầu tiên anh đeo năm lớp 6, gọng kính vẫn còn dính những vệt đất đỏ. Và ở trung tâm, là một chiếc điện thoại nắp gập đời cũ, loại mà người ta thường dùng từ cách đây hai thập kỷ.
“Cái này… là của bố mình mà?” – Minh bàng hoàng. Bố anh đã mất trong một vụ tai nạn giao thông cách đây mười năm, và chiếc điện thoại này lẽ ra đã được chôn cất cùng ông.
Đột nhiên, màn hình chiếc điện thoại nắp gập vốn đã vỡ nát bỗng rực sáng. Một luồng ánh sáng đỏ thẫm tỏa ra, nhuộm kín cả căn phòng. Chiếc điện thoại tự động rung lên, nhưng không phải tiếng chuông bình thường. Nó là tiếng khóc nức nở của một người đàn ông, âm thanh nghẹn ngào như phát ra từ dưới lòng đất sâu.
Trên màn hình hiện lên một dòng chữ: “BẮT ĐẦU BUỔI LIVESTREAM TỪ CÕI ÂM”.
Minh không thể rời mắt khỏi màn hình. Một video hiện lên. Góc quay từ phía sau một người đang ngồi làm việc. Minh nhận ra chiếc áo phông màu xám mình đang mặc. Anh nhận ra cái bớt nhỏ sau gáy mình qua màn hình điện thoại.
Trong video, một bàn tay xám xịt, gầy guộc như bộ xương khô từ từ trồi lên từ dưới gầm giường của Minh. Những móng tay dài, đen kịt khẽ khàng vuốt dọc theo bắp chân anh ngoài đời thực.
Minh chết lặng. Anh cảm nhận được một luồng hơi lạnh buốt giá đang mơn trớn cổ chân mình. Theo bản năng, anh cúi xuống nhìn.
Dưới gầm giường tối tăm, một đôi mắt trắng dã, không có con ngươi đang trừng trừng nhìn anh. Một khuôn mặt biến dạng vì thối rữa từ từ nhô ra, miệng mấp máy không thành tiếng nhưng Minh có thể nghe rõ mồn một trong đầu:
“Con trai… nhận hàng giúp bố…”
Chiếc điện thoại trên bàn đột ngột nhảy thông báo mới, che lấp cả đoạn video:
“Đơn hàng: Mạng đền mạng. Trạng thái: Đang lấy hàng từ người nhận.”
Minh muốn hét lên nhưng cổ họng anh khô khốc, không một âm thanh nào thoát ra được. Đúng lúc đó, chiếc quạt trần phía trên đầu anh đột nhiên quay nhanh bất thường, tạo ra tiếng rít xé gió, và sợi tóc đen dài từ trong chiếc hộp bắt đầu bay lơ lửng, quấn lấy cổ anh như một sợi dây thòng lọng.
Chào bạn, đây là Chương 3 – chương kết thúc cho chuỗi sự kiện kinh hoàng của “Đơn hàng 0đ”. Chương này sẽ đẩy kịch tính lên đỉnh điểm và hé lộ sự thật tàn khốc đằng sau món quà từ cõi âm.
ĐƠN HÀNG 0 ĐỒNG
CHƯƠNG 3: ĐÁNH GIÁ BẰNG MẠNG SỐNG
Sợi tóc đen từ trong hộp siết chặt lấy cổ Minh. Anh vùng vẫy, đôi tay quờ quạng trên mặt bàn, hất tung tập tài liệu đồ án nhưng không thể nào chạm vào được sợi dây thòng lọng vô hình ấy. Gương mặt Minh tím tái, mạch máu trên thái dương nổi lên cuồn cuộn.
Dưới gầm giường, cái xác thối rữa – thứ mang hình hài của bố anh – bắt đầu bò ra hoàn toàn. Nó không đi bằng hai chân mà trườn bò như một loài bò sát, những khớp xương kêu răng rắc khô khốc theo mỗi nhịp di chuyển.
“Bố… không phải…” – Minh cố gắng thốt ra trong hơi thở đứt quãng.
Cái xác dừng lại ngay dưới chân anh. Nó ngước khuôn mặt không còn lớp da người lên, đôi mắt trắng dã nhìn thẳng vào Minh. Giọng nói nó không phát ra từ miệng, mà vang lên như tiếng gió rít qua khe cửa:
“Mười năm trước… bố đã chọn nhầm đơn hàng… mười năm sau… con lại đi vào vết xe đổ đó. Chúng nó không cho đi cái gì miễn phí đâu, Minh à…”
Chiếc điện thoại nắp gập trên bàn bỗng phát ra tiếng cười lanh lảnh của trẻ con. Màn hình liên tục nhảy những dòng thông báo đỏ rực:
“Đơn hàng đang được đóng gói. Vật phẩm: Linh hồn Huỳnh Tuấn Phi. Trạng thái: Sẵn sàng vận chuyển.”
Đột nhiên, toàn bộ đèn trong dãy trọ phụt tắt. Căn phòng chìm vào bóng tối sâu thẳm, chỉ còn lại ánh sáng đỏ lòm quái đản phát ra từ màn hình điện thoại và đôi mắt trắng của cái xác dưới chân.
Minh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Một cảm giác tê dại lan tỏa từ bàn chân lên đến đỉnh đầu. Anh nhìn xuống và kinh hoàng nhận thấy thân xác mình vẫn đang ngồi trên ghế, cổ bị quấn chặt bởi đống tóc đen, nhưng “phần hồn” của anh đang bị một lực hút cực mạnh kéo vào bên trong chiếc hộp carton móp méo kia.
Bên trong chiếc hộp không còn là những đồ vật cũ nữa. Nó là một hố đen thăm thẳm, nơi hàng ngàn cánh tay gầy guộc đang vươn lên, chờ đợi để cấu xé “món hàng” mới nhất.
“KHÔNG!” – Minh gào lên.
Anh dùng chút tàn lực cuối cùng, với tay lấy chiếc điện thoại nắp gập. Trên màn hình lúc này hiện lên một mục: “Đánh giá đơn hàng để hoàn tất.”
Có 5 ngôi sao xám xịt hiện ra. Minh hiểu rằng đây là cơ hội cuối cùng. Anh không chọn 5 sao, cũng không chọn 1 sao. Anh dùng hết sức bình sinh, ném mạnh chiếc điện thoại vào bức tường đối diện.
Xoảng!
Chiếc điện thoại vỡ tan tành. Ánh sáng đỏ vụt tắt. Sợi tóc quấn quanh cổ Minh lập tức nới lỏng rồi tan biến thành một làn khói đen hôi thối. Cái xác dưới sàn nhà cũng lùi dần vào bóng tối gầm giường rồi biến mất như chưa từng tồn tại.
Minh ngã gục xuống sàn, hớp từng ngụm không khí quý giá. Mồ hôi và nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt tái nhợt. Anh nằm đó, lặng đi trong bóng đêm cho đến khi ánh bình minh lờ mờ hiện ra qua khe cửa sổ.
Sáng hôm sau, Minh thu dọn đồ đạc, quyết định chuyển khỏi dãy trọ ngay lập tức. Khi anh bước ra cửa, chiếc hộp carton hôm qua đã biến mất không dấu vết, mặt sàn gạch cũng sạch bóng, không còn chút dấu tích nào của chất lỏng màu đen.
Anh cầm điện thoại của mình lên định gọi xe. Vừa mở màn hình, một thông báo mới hiện lên từ ứng dụng mua sắm:
“Khách hàng Huỳnh Tuấn Phi đã hủy đơn hàng thành công. Lưu ý: Phí hủy đơn hàng sẽ được trừ vào ‘Kiếp sau’ của bạn.”
Minh rùng mình, anh vội vã ném luôn chiếc điện thoại vào thùng rác đầu hẻm và chạy thẳng, không bao giờ dám ngoảnh đầu nhìn lại căn phòng trọ cũ kỹ ấy nữa.
Nhưng anh không biết rằng, trên màn hình chiếc điện thoại trong thùng rác, một dòng chữ nhỏ xíu vẫn đang nhấp nháy:
“Shipper: Vô Danh đang ở cách bạn 0m. Hắn đang đi ngay sau lưng bạn…”
CHƯƠNG 4: VÒNG LẶP KHÔNG THỂ HỦY
Một tuần sau khi rời khỏi dãy trọ ám quế, Minh chuyển về quê ở Bến Tre. Anh hy vọng không khí trong lành của những vườn dừa và sự ấm áp của gia đình sẽ giúp anh gột rửa được nỗi ám ảnh kinh hoàng đó. Anh từ bỏ hoàn toàn việc dùng điện thoại thông minh, chỉ dùng một chiếc máy “đập đá” cũ để liên lạc với mẹ.
Mọi thứ dường như đã ổn định. Những cơn ác mộng về sợi tóc đen và cái xác thối rữa thưa thớt dần. Minh bắt đầu tin rằng mình đã thực sự hủy được đơn hàng định mệnh kia.
Cho đến một buổi chiều chạng vạng, khi mẹ Minh đi chợ về, bà xách trên tay một gói quà quấn băng keo đen xì.
“Minh ơi, có ai gửi quà cho con này. Người ta để ngay trước cổng, bà hàng xóm thấy nên nhặt vào hộ mình.”
Tim Minh như rụng rời. Anh nhìn trân trân vào kiện hàng. Vẫn là lớp giấy carton móp méo đó, vẫn là mùi hương nhang tàn lạnh lẽo len lỏi trong không gian. Nhưng lần này, nhãn vận đơn không còn ghi địa chỉ phòng trọ ở Sài Gòn nữa. Nó ghi rõ: “Người nhận: Kẻ đang chạy trốn – Tầng địa ngục thứ 9.”
“Mẹ… mẹ đừng chạm vào nó!” – Minh hét lên, lao tới giật lấy kiện hàng từ tay mẹ rồi ném nó xuống ao cá sau nhà.
Tiếng tỏm vang lên, mặt nước gợn sóng rồi im lìm trở lại. Minh thở dốc, mồ hôi đầm đìa. Anh tự nhủ: Dưới nước, nó sẽ không làm gì được mình.
Tối hôm đó, Minh nằm trằn trọc không ngủ được. Bỗng nhiên, từ dưới gầm giường gỗ ở quê, anh nghe thấy tiếng nước chảy róc rách. Một thứ chất lỏng màu đen, tanh nồng mùi bùn đất ao hồ bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm tấm chiếu cói.
Ting!
Chiếc điện thoại “đập đá” của Minh – chiếc máy vốn không có kết nối internet – đột nhiên sáng rực màn hình. Một tin nhắn văn bản hiện lên với định dạng kỳ lạ:
“Phí hủy đơn hàng: Mạng sống của người thân. Trạng thái: Đang thu hồi.”
Minh kinh hoàng vùng dậy, lao sang phòng mẹ. Nhưng khi vừa chạm tay vào nắm cửa, anh khựng lại. Qua khe cửa, anh thấy mẹ mình đang đứng lặng lẽ giữa phòng, quay lưng về phía anh. Bà đang cầm một chiếc điện thoại nắp gập – chính là chiếc máy mà Minh đã đập nát ở Sài Gòn.
Bà quay đầu lại. Nhưng đó không còn là gương mặt hiền hậu của mẹ anh nữa. Làn da bà xám xịt, đôi mắt trắng dã, và từ trong miệng bà, những sợi tóc đen dài bắt đầu tuôn ra như một dòng thác.
Bà mỉm cười, một nụ cười vặn vẹo: “Con trai… đơn hàng này giao tận tay người thân… không được trả lại đâu.”
Minh lùi lại, vấp phải chiếc hộp carton lúc nãy anh vừa ném xuống ao. Nó đã quay trở lại, nằm ngay ngắn giữa lối đi, khô ráo và nguyên vẹn. Trên mặt hộp, mục “Đánh giá của khách hàng” tự động hiện ra một dòng chữ đỏ tươi: “Khách hàng không hài lòng. Shipper sẽ ở lại cho đến khi nhận được mạng sống cuối cùng.”
Lúc này, từ chiếc điện thoại trên tay “người mẹ”, tiếng chuông thông báo Shopee quen thuộc vang lên, nhưng nó kéo dài, rè rè như tiếng rên rỉ từ chín tầng địa ngục: “Ting… ting… bạn… có… một… linh… hồn… cần… giao… nộp…”
Minh quỵ xuống. Anh nhận ra rằng đơn hàng 0đ không phải là một món hàng, mà là một lời nguyền. Một khi đã nhấn vào, địa chỉ giao hàng sẽ là bất cứ nơi đâu anh đặt chân đến. Và người giao hàng… chính là những người mà anh yêu thương nhất.
Ngoài hiên nhà, tiếng xe máy lọc cọc lại vang lên. Một bóng đen cao lớn đứng dưới gốc dừa, trên vai vác một kiện hàng mới, lặng lẽ chờ đợi Minh ra ký nhận.
HẾT.
ĐÓN XEM NHỮNG TẬP TRUYỆN MỚI HAY HƠN TẠI: TRUYỆN MA SINH VIÊN
Fanpage của nhóm: Truyện ma sinh viên
