Chuyện Tâm Linh Có Thật Ám Ảnh: Mua Nhầm Đồ Cũ Có Dớp (Tập 11)

Trong nhịp sống hiện đại, xu hướng mua sắm đồ cũ (second-hand, thrift shop) đang trở thành một trào lưu được rất nhiều bạn trẻ, đặc biệt là sinh viên, ưa chuộng. Từ những bộ quần áo vintage mang đậm hơi thở thập niên 90, những món đồ nội thất cổ kính cho đến những thiết bị cơ học xưa cũ, tất cả đều mang một sức hút mãnh liệt nhờ mức giá rẻ và sự độc bản.

Tuy nhiên, đằng sau vẻ đẹp hoài cổ đó, đồ cũ luôn ẩn chứa những rủi ro vô hình mà khoa học khó lòng đo đếm được. Trong thế giới của những chuyện tâm linh có thật, người ta luôn rỉ tai nhau một nguyên tắc bất thành văn: Đồ vật càng lâu đời, càng qua tay nhiều người, thì khả năng nó “tích tụ” năng lượng và oán khí của chủ cũ càng cao. Hiện tượng này dân gian thường gọi nôm na là đồ “có dớp”.

Hôm nay, trong tập 11 của series nhật ký rùng rợn, chúng ta sẽ bước vào một chuyện tâm linh có thật xảy ra với một cậu sinh viên có niềm đam mê mãnh liệt với nhiếp ảnh phim (film photography). Chỉ vì vô tình mua phải một món đồ cổ mang theo lời nguyền đẫm máu từ một khu chợ trời, cậu đã phải trả giá bằng những đêm thức trắng kinh hoàng, chứng kiến những ranh giới cõi âm dương bị xé toạc ngay trong chính căn phòng của mình.

Hãy chuẩn bị một tinh thần thật vững vàng, vì chuyện tâm linh có thật này sẽ khiến bạn phải dè chừng trước mọi món đồ cũ mà bạn đang sở hữu trong nhà.

Mục lục

  1. Thú chơi đồ cổ và những rủi ro ẩn khuất sau lớp bụi thời gian
  2. Món hời tại khu chợ trời: Chiếc máy ảnh cơ huyền thoại
  3. Những âm thanh cơ học sắc lạnh giữa đêm khuya tĩnh mịch
  4. Bóng người xa lạ lẩn khuất qua lăng kính ngắm tối tăm
  5. Sự thật kinh hoàng khi tráng rửa cuộn phim âm bản
  6. Tìm về nguồn gốc: Lịch sử đẫm máu của món đồ “có dớp”
  7. Nghi lễ trả lại vật chủ và sự siêu thoát muộn màng
  8. Giải mã phong thủy: Tại sao đồ vật lại có khả năng “giữ hồn”?
  9. Nguyên tắc sống còn khi mua đồ cũ để tránh rước vong vào nhà

1. Thú chơi đồ cổ và những rủi ro ẩn khuất sau lớp bụi thời gian

Nhân vật chính của chúng ta là Khoa, một sinh viên năm ba chuyên ngành Thiết kế đồ họa. Khác với những người bạn đồng trang lứa thích chạy theo công nghệ kỹ thuật số hào nhoáng, Khoa lại có một niềm đam mê cháy bỏng với nhiếp ảnh phim. Cậu yêu thích cảm giác được tự tay chỉnh từng vòng khẩu độ, xoay vòng lấy nét thủ công và lắng nghe tiếng màn trập cơ học vang lên giòn giã. Đối với Khoa, mỗi bức ảnh phim là một tác phẩm nghệ thuật đòi hỏi sự kiên nhẫn và tính toán tỉ mỉ.

Tuy nhiên, thú chơi máy ảnh phim là một thú chơi tốn kém. Vì tài chính sinh viên eo hẹp, Khoa thường xuyên la cà ở các khu chợ đồ cũ, các hội nhóm thanh lý đồ cổ trên mạng để săn lùng những món hời.

Cậu không hề biết rằng, thói quen này chính là lưỡi dao hai lưỡi. Những món đồ đã nhuốm màu thời gian đôi khi không chỉ mang theo giá trị lịch sử, mà còn mang theo cả những tàn dư cảm xúc, nỗi đau hay thậm chí là linh hồn của những người đã khuất. Bất cứ ai từng là nạn nhân trong một chuyện tâm linh có thật liên quan đến đồ cũ đều hiểu được cảm giác lạnh gáy khi nhận ra món đồ mình đang nâng niu hàng ngày lại thuộc về một người đã chết trong oan khuất.

Sự chủ quan của tuổi trẻ đã khiến Khoa bỏ ngoài tai những lời cảnh báo của người lớn. Cậu luôn cho rằng những chuyện tâm linh có thật về việc đồ vật “bị ám” chỉ là những lời đồn nhảm nhí để hù dọa trẻ con hoặc để các tay buôn đồ cổ ép giá nhau. Và chính sự kiêu ngạo đó đã trực tiếp đẩy cậu vào trung tâm của một chuyện tâm linh có thật ám ảnh nhất trong suốt những năm tháng sinh viên của mình.

bối cảnh khởi nguồn của chuyện tâm linh có thật về đồ cũ

2. Món hời tại khu chợ trời: Chiếc máy ảnh cơ huyền thoại

Vào một buổi sáng Chủ nhật trời mưa lâm thâm, Khoa lặn lội đến một khu chợ trời đồ cổ ở ngoại ô thành phố. Đi dạo quanh những sạp hàng bày la liệt đủ thứ từ đồng hồ quả lắc, chân nến đồng cho đến mâm đĩa than cũ kỹ, ánh mắt Khoa đột nhiên va phải một vật thể nằm khuất trong góc tủ kính của một sạp đồ cũ.

Đó là một chiếc máy ảnh phim Olympus OM-1. Bất kỳ ai chơi ảnh phim đều biết đây là một huyền thoại cơ học của thập niên 70, nổi tiếng với thiết kế nhỏ gọn, khung ngắm khổng lồ và hệ thống đo sáng kim chỉ (match-needle) cực kỳ tinh tế.

Điều khiến Khoa kinh ngạc là chiếc Olympus OM-1 này còn mới một cách khó tin. Lớp da bọc bên ngoài không hề bị bong tróc, phần kim loại mạ chrome vẫn sáng bóng không một vết xước. Đi kèm với nó là một ống kính Zuiko 50mm f/1.8 trong vắt, không hề có dấu hiệu của rễ tre hay nấm mốc.

Khi cầm chiếc máy lên, Khoa cảm nhận được một sự trơn tru hoàn hảo. Cậu thử lên cò bằng cần gạt (film advance lever), tiếng bánh răng khớp vào nhau kêu tạch… tạch nghe cực kỳ sướng tai. Bấm thử nút chụp, màn trập nảy lên đánh xạch một tiếng dứt khoát. Mọi cơ chế thủ công đều hoạt động trơn tru như mới được xuất xưởng hôm qua. Tuy nhiên, khi Khoa cầm chiếc máy trên tay, cậu bất giác cảm thấy phần thân kim loại của nó tỏa ra một luồng khí lạnh ngắt, lạnh hơn rất nhiều so với nhiệt độ môi trường.

Mức giá mà người chủ sạp đưa ra lại càng khiến Khoa không thể tin vào tai mình: chỉ vỏn vẹn 800 ngàn đồng, rẻ hơn đến một phần năm so với giá thị trường. Lòng tham trỗi dậy, Khoa vội vàng rút tiền ra trả mà không hề thắc mắc tại sao một món đồ đẹp như vậy lại có giá rẻ bèo.

Nếu cậu chịu khó để ý đến ánh mắt lấm lét, vội vã muốn đẩy món hàng đi của người bán, có lẽ cậu đã tránh được một chuyện tâm linh có thật sắp sửa giáng xuống đầu mình. Những món đồ quá hoàn hảo nhưng lại có giá rẻ bất thường luôn là mồi câu hoàn hảo cho những chuyện tâm linh có thật chết người.

3. Những âm thanh cơ học sắc lạnh giữa đêm khuya tĩnh mịch

Khoa hân hoan mang chiếc Olympus OM-1 về phòng trọ, nâng niu lau chùi nó cẩn thận và đặt trang trọng trên chiếc bàn học cạnh giường ngủ. Cậu lắp một cuộn phim Kodak ColorPlus 200 vào máy, dự định sáng hôm sau sẽ đi chụp vài kiểu ảnh đường phố. Đêm hôm đó, Khoa chìm vào giấc ngủ với niềm vui sướng tột độ.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khoảng 2 giờ rưỡi sáng, một âm thanh cơ học sắc lạnh vang lên phá vỡ bầu không gian tĩnh mịch của căn phòng:

Xạch!

Khoa giật mình tỉnh giấc. Dân chơi ảnh phim chỉ cần nghe qua là nhận ra ngay đó là tiếng màn trập của chiếc Olympus OM-1 vừa đánh. Cậu ngồi bật dậy, bật đèn pin điện thoại rọi về phía bàn học. Chiếc máy ảnh vẫn nằm im lìm ở đó. “Chắc mình nghe nhầm, hoặc do lò xo màn trập bị kẹt nên tự nhả,” Khoa tự lẩm bẩm trấn an bản thân.

Cậu vừa nằm xuống trùm chăn lại thì một chuỗi âm thanh khác tiếp tục vang lên, rõ ràng và rùng rợn hơn gấp bội:

Tạch… tạch… Xạch!

Có ai đó, hoặc một thế lực vô hình nào đó, vừa gạt cần lên cò phim và bấm chụp thêm một lần nữa. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra ướt đẫm trán Khoa. Căn phòng trọ của cậu ở tầng ba, cửa nẻo đã khóa trái hai lớp, không thể có trộm đột nhập. Không khí trong phòng đột nhiên giảm xuống vài độ, hơi lạnh phả ra từ góc bàn học nơi đặt chiếc máy ảnh. Bất cứ ai từng bị lôi kéo vào một chuyện tâm linh có thật đều nhận ra cảm giác này: sự kìm kẹp của hàn khí và cảm giác có ai đó đang dõi theo mình.

Khoa nín thở, hai mắt mở trừng trừng nhìn chằm chằm vào chiếc máy ảnh trong bóng tối. Cậu không dám bước xuống giường. Việc một thiết bị cơ học hoàn toàn thủ công, không dùng pin (trừ pin đo sáng) lại có thể tự động lên cò và bấm chụp là một điều phi vật lý, khẳng định chắc nịch rằng chuyện tâm linh có thật này đã thực sự hiện diện trong căn phòng của cậu.

vật chứng mang theo lời nguyền trong chuyện tâm linh có thật

4. Bóng người xa lạ lẩn khuất qua lăng kính ngắm tối tăm

Vài ngày tiếp theo, dù bị ám ảnh bởi những âm thanh trong đêm, nhưng niềm đam mê nhiếp ảnh đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Khoa tự nhủ mình phải xách máy ra ngoài chụp ban ngày để xua tan hàn khí. Cậu mang chiếc Olympus OM-1 đi lang thang khắp các con hẻm, khu chung cư cũ của Sài Gòn để “đốt phim”. Máy hoạt động rất tốt, đo sáng chuẩn xác.

Đến chiều muộn, khi trời bắt đầu nhá nhem tối, Khoa dừng lại ở một hành lang chung cư vắng vẻ để chụp nốt tấm ảnh cuối cùng của cuộn phim. Cậu đưa ống ngắm (viewfinder) lên sát mắt, cẩn thận xoay vòng lấy nét tay. Khung ngắm của Olympus OM-1 vốn nổi tiếng là to và sáng, nhưng lúc này, khi Khoa nhìn qua lăng kính quang học, cậu thấy khung cảnh bị mờ đục đi như có một lớp sương mù che phủ.

Đột nhiên, từ góc phải của khung ngắm, một hình bóng mờ ảo từ từ lọt vào khung hình. Đó là bóng của một người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi cũ kỹ, cổ vỡ nát, máu me be bét chảy ròng ròng xuống ngực. Khuôn mặt của người đó trắng bệch, đôi mắt trợn trừng đầy tuyệt vọng đang nhìn chằm chằm vào ống kính… tức là nhìn thẳng vào mắt của Khoa.

Máu trong người Khoa như đông cứng lại. Cậu hoảng hốt hạ máy ảnh xuống nhìn về phía cuối hành lang. Trống trơn. Không có bất kỳ ai đứng ở đó cả. Cậu lật đật đưa máy lên mắt nhìn lại một lần nữa. Lần này, bóng ma đó đã tiến sát đến mức khuôn mặt nát bét của ông ta che kín toàn bộ khung ngắm. Một tiếng thì thầm khàn đặc, lạnh lẽo phát ra từ chính bên trong lớp vỏ kim loại của chiếc máy ảnh:

“Cứu… tao… ngạt thở quá…”

Khoa hét lên một tiếng thất thanh, suýt đánh rơi chiếc máy ảnh xuống đất. Cậu cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng xuống cầu thang chung cư, chạy ra tận đường lớn đông đúc xe cộ mới dám đứng lại thở dốc. Cậu đã vô tình nhìn thấu cõi âm qua lăng kính của món đồ bị nguyền rủa này. Đây không còn là ảo giác nữa, nó là một chuyện tâm linh có thật tác động trực tiếp vào cả thị giác và thính giác của con người. Khoái cảm săn đồ cũ đã hoàn toàn biến thành một cơn ác mộng kinh hoàng.

5. Sự thật kinh hoàng khi tráng rửa cuộn phim âm bản

Dù rất sợ hãi, nhưng sự tò mò của Khoa lại chiến thắng lý trí. Cậu muốn biết rốt cuộc những gì mình nhìn thấy có thực sự lưu lại trên phim hay không. Cậu đem cuộn phim ra lab (phòng tráng rửa) để tráng và scan ảnh.

Ba ngày chờ đợi kết quả là ba ngày Khoa sống trong sự hoang mang tột độ. Đêm nào cậu cũng nghe tiếng màn trập đánh xạch… xạch văng vẳng bên tai, dù cậu đã giấu kỹ chiếc máy ảnh vào sâu trong góc tủ quần áo. Năng lượng tiêu cực từ chuyện tâm linh có thật này bắt đầu bào mòn thể chất của cậu. Khoa sụt mất ba ký, hai hốc mắt thâm quầng, tinh thần lúc nào cũng trong trạng thái hoảng loạn.

Khi nhận được link tải ảnh từ lab gửi qua email, tim Khoa đập liên hồi. Cậu click mở từng bức ảnh. Những bức ảnh chụp ban ngày lên màu rất đẹp, sắc nét và mang đậm chất hoài cổ. Nhưng khi cuộn chuột đến bức ảnh cuối cùng – bức ảnh chụp ở hành lang chung cư, Khoa chết sững.

Trong bức ảnh, cảnh vật hành lang bị mờ nhòe. Nhưng đứng sừng sững ở chính giữa khung hình, hiện lên cực kỳ rõ nét, là một bóng người đàn ông mờ ảo, vặn vẹo. Phần cổ của ông ta bị gãy gập sang một bên một cách phi tự nhiên, khuôn mặt biến dạng đẫm máu.

Đáng sợ hơn cả, trong bóng tối của bức ảnh, có hàng chục cánh tay nhợt nhạt đang vươn ra từ các khe cửa, bấu víu lấy người đàn ông đó như muốn kéo ông ta xuống địa ngục. Bức ảnh là một bằng chứng thép, không thể chối cãi cho một chuyện tâm linh có thật mà khoa học công nghệ không thể giải thích nổi. Món đồ cổ cậu mua về không chỉ “có dớp”, mà nó còn là vật chứng lưu giữ khoảnh khắc cuối cùng của một cái chết thảm khốc.

Hình ảnh 3: Bức ảnh phim nhiễu hạt mờ ảo với bóng người xa lạ - Alt text: bằng chứng đẫm máu trong chuyện tâm linh có thật

6. Tìm về nguồn gốc: Lịch sử đẫm máu của món đồ “có dớp”

Biết mình đã rước họa vào thân, Khoa vội vã in bức ảnh đó ra, gói gọn chiếc máy Olympus OM-1 vào một tấm vải đỏ (theo lời khuyên của người lớn để trấn yểm âm khí) và mang thẳng đến khu chợ trời để tìm người chủ sạp cũ.

Sau khi đe dọa sẽ báo công an nếu không nói ra sự thật, người chủ sạp mặt tái mét đành khai nhận nguồn gốc của chiếc máy ảnh. Hóa ra, đây không phải là hàng thanh lý thông thường. Nó là vật chứng được thu mua lại từ những người nhặt ve chai chuyên dọn dẹp hiện trường.

Người chủ thực sự của chiếc máy ảnh này là một nhiếp ảnh gia tự do. Vài tháng trước, trong lúc lang thang tìm góc chụp ở một công trình chung cư đang xây dở, vì quá mải mê lùi lại để lấy bố cục, ông đã trượt chân ngã từ giàn giáo tầng sáu xuống đất và tử vong tại chỗ do gãy nát đốt sống cổ. Lúc rơi xuống, chiếc máy ảnh này vẫn được đeo tòng teng trên cổ ông, và dây đeo của nó đã vô tình thít chặt lấy cổ họng ông.

Trước khi nhắm mắt, sự sợ hãi, uất hận và tiếc nuối tột cùng của người nhiếp ảnh gia đã “nhập” thẳng vào đồ vật mà ông yêu quý nhất. Hơi thở cuối cùng của ông đã niêm phong lại một chuyện tâm linh có thật đẫm máu ngay bên trong cơ chế cơ học của chiếc máy.

Những tiếng màn trập kêu giữa đêm chính là vòng lặp vô tận của khoảnh khắc ông nhấn nút chụp trước khi rơi xuống vực sâu. Người bán đồ cũ biết máy “có dớp” nên mới bán tống bán tháo với cái giá rẻ bèo để đẩy xui xẻo cho người khác. Sự thật này đã khiến Khoa rùng mình, thấu hiểu được mức độ nghiêm trọng của một chuyện tâm linh có thật bắt nguồn từ lòng tham rẻ của mình.

7. Nghi lễ trả lại vật chủ và sự siêu thoát muộn màng

Mang một vật phẩm chứa đầy oán khí của người chết oan trong phòng trọ là điều tối kỵ. Khoa không dám giữ chiếc máy ảnh thêm một giây phút nào nữa. Theo sự hướng dẫn của một thầy phong thủy quen biết, Khoa cùng người chủ sạp phải mang chiếc máy ảnh đến tận ngôi miếu nhỏ gần khu chung cư đang xây dở – nơi xảy ra vụ tai nạn thương tâm.

Họ bày một mâm lễ cúng đàng hoàng gồm nhang đèn, hoa quả và giấy tiền vàng bạc. Thầy phong thủy làm lễ cắt đứt sợi dây liên kết âm dương, niệm chú siêu độ để giải thoát linh hồn người nhiếp ảnh gia khỏi sự giam cầm của vật chất. Sau khi lễ xong, chiếc máy ảnh Olympus OM-1 – vốn dĩ còn rất mới và hoạt động trơn tru – đột nhiên vang lên một tiếng xoạch rất lớn, sau đó toàn bộ hệ thống cơ học bên trong kẹt cứng hoàn toàn. Cần lên phim không thể gạt được nữa, vòng khẩu độ cũng bị kẹt cứng ngắc.

Theo lời thầy phong thủy, linh hồn người đã khuất đã chấp nhận buông bỏ sự oán hận và siêu thoát, năng lượng tà ác duy trì hoạt động của chiếc máy cũng theo đó mà tan biến. Khoa đốt nốt bức ảnh âm bản có dính bóng ma đó để kết thúc hoàn toàn chuyện tâm linh có thật đầy kinh hoàng này. Chiếc máy ảnh sau đó được đem chôn sâu dưới lòng đất, vĩnh viễn không bao giờ được phép sử dụng lại nữa.

Sau trải nghiệm đó, Khoa ốm một trận thập tử nhất sinh mất gần một tuần lễ. Cậu đã phải trả một cái giá quá đắt cho sự tò mò và chủ quan của mình. Chuyện tâm linh có thật này đã trở thành một vết hằn sâu trong tâm trí, khiến cậu vĩnh viễn từ bỏ thú vui mua đồ cũ ở các khu chợ trời không rõ nguồn gốc.

8. Giải mã phong thủy: Tại sao đồ vật lại có khả năng “giữ hồn”?

Dưới lăng kính của văn hóa phương Đông và khoa học về năng lượng, những chuyện tâm linh có thật xoay quanh đồ vật bị ám (haunted objects) không phải là điều quá viển vông. Mọi vật chất trên vũ trụ đều có một tần số rung động năng lượng nhất định.

Những đồ vật gắn bó mật thiết với con người (như trang sức, gương soi, quần áo, hay những công cụ lao động như máy ảnh) thường xuyên tiếp xúc với mồ hôi, hơi thở và cảm xúc của người dùng. Trong quá trình sử dụng lâu dài, chúng sẽ đóng vai trò như những “bộ lưu trữ” năng lượng sinh học. Đặc biệt, nếu chủ nhân của chúng trải qua những cái chết đột ngột, đau đớn, uất hận (tai nạn, tự sát, bị sát hại), nguồn năng lượng tiêu cực khổng lồ phóng thích ra trong khoảnh khắc cận kề cái chết sẽ bị “hấp thụ” ngược trở lại vào món đồ vật gần nhất.

Linh hồn của họ, vì quá lưu luyến trần thế hoặc không chấp nhận sự thật rằng mình đã chết, sẽ bám víu vào món đồ đó như một chiếc mỏ neo. Khi người mới mua về sử dụng, tần số năng lượng của người sống và năng lượng âm của món đồ sẽ giao thoa, gây ra ảo giác, hiện tượng đồ vật tự di chuyển, hay nghe thấy những âm thanh kỳ lạ.

Sự cộng hưởng này chính là khởi nguồn của mọi chuyện tâm linh có thật về việc mua nhầm đồ cũ có “dớp”. Việc hiểu rõ bản chất của chúng sẽ giúp chúng ta có cái nhìn cẩn trọng hơn trong việc tiêu xài và mua sắm.

9. Nguyên tắc sống còn khi mua đồ cũ để tránh rước vong vào nhà

Để không vô tình rước họa vào thân và trở thành nạn nhân của một chuyện tâm linh có thật tương tự, các bạn trẻ yêu thích phong cách hoài cổ, mua sắm đồ second-hand cần đặc biệt lưu ý những nguyên tắc sống còn sau đây:

  1. Né tránh những món đồ tùy thân nhạy cảm: Gương cũ, búp bê, tượng gỗ, lược chải tóc, giường chiếu và những món đồ cơ học cổ (máy ảnh, đồng hồ quả lắc) là những vật dễ tích tụ âm khí nhất. Nếu không rõ nguồn gốc, tuyệt đối đừng ham rẻ mà mua về nhà.
  2. Tin vào trực giác (Giác quan thứ sáu): Khi chạm tay vào một món đồ, nếu bạn cảm thấy một luồng khí lạnh ngắt chạy dọc sống lưng, cảm giác buồn nôn, ớn lạnh hoặc một nỗi bất an không thể giải thích, hãy bỏ nó xuống ngay lập tức. Đó là lời cảnh báo từ tiềm thức của bạn về một chuyện tâm linh có thật đang ẩn giấu bên trong món đồ đó.
  3. Cẩn thận với những món hời bất thường: “Của rẻ là của ôi”. Trong giới buôn đồ cổ, những món đồ có độ hoàn thiện cực tốt, thương hiệu lớn nhưng lại được bán với giá rẻ như cho thường là đồ ăn cắp từ người chết, đồ của người tự tử, hoặc đồ đã “có dớp” mang lại xui xẻo cho chủ sạp nên họ mới muốn tống khứ đi nhanh chóng.
  4. Tẩy uế đồ vật trước khi mang vào nhà: Nếu lỡ đam mê và đã mua một món đồ cũ, việc đầu tiên bạn cần làm không phải là mang thẳng vào phòng ngủ. Hãy để nó ngoài ánh nắng mặt trời (nhiều dương khí) vài ngày. Bạn có thể dùng rượu trắng, nước lá bưởi hoặc xông trầm hương để lau chùi, thanh tẩy âm khí còn sót lại. Hành động này giúp phá vỡ các trường năng lượng xấu, ngăn chặn một chuyện tâm linh có thật xảy ra trong chính tổ ấm của bạn.

Câu chuyện về chiếc máy ảnh Olympus OM-1 đẫm máu khép lại, để lại trong chúng ta một sự rùng mình về những bí mật ẩn giấu dưới lớp bụi thời gian. Thế giới tâm linh luôn tồn tại những quy luật bù trừ tàn nhẫn, nơi lòng tham và sự bất cẩn phải trả giá bằng sự bình yên của tâm hồn.

Cảm ơn các bạn đã lắng nghe tập 11. Nếu bạn từng tò mò về những hiện tượng ma quái xảy ra ngay trước cổng trường học, đừng quên quay lại đọc 10 Chuyện Tâm Linh Có Thật Đáng Sợ: Cây Đa Trăm Tuổi (Tập 10) để thử thách lòng dũng cảm của mình.

Hãy chuẩn bị tinh thần để bước vào Tập 12 của series: “Đêm trực đồ án ở xưởng thực hành”. Những cỗ máy công nghiệp lạnh lẽo có giấu bí mật nào không? Hẹn gặp lại các bạn ở phần tiếp theo!

Spread the love

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang